PDA

View Full Version : Chuyên đề tình yêu!!Những câu chuyện về tình yêu!!


huynh_ngoc_long_88
20-01-2008, 05:15 PM
Ngày buồn như con chuồn chuồn, tháng chán như con cá rán, năm đen như con mèo hen.

Em yêu dấu, người em như cái đấu, tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu.

Ðêm nay ngồi sửa mo mãi mà chẳng được,ngủ thì chẳng xong, nhìn trăng cao tít mít, anh quyết ngồi cong đít viết thư cho em, không gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng của đàn muỗi đang vây quanh anh.

Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm không? Anh ăn không ngon nhưng ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng xăng vo gạo, anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó.

Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là những đứa không có nhà phải ở trong biệt thự, không có xe đạp mà phải ngồi lăn cuđơ, không có tiền mà phải xài card.

Anh thì cái gì cũng có chỉ không có mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng hiến cho em tấm thân trong trắng như tờ giấy than của anh cho em. Tấm thân của anh tuy đang mang trong người hai dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được một số thứ. Anh chỉ muốn những gì của em là của anh và những gì của anh là của riêng, của nhầm là của chung. Em có biết rằng anh yêu em từ khi anh thấy em lon ton như con chó con cùng mấy đứa bạn cùng là lũ quỷ cái đánh 1 thằng bạn nhỏ xíu. Anh sẽ làm tất cả để cho em vui. Ranh ngôn có câu : “Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều, đào cống và lấp bể, cố làm cũng thành không”.

Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé, nó nói em :”Nhìn xa cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng”. Anh đau lắm nhưng không sao, bôi cao sẽ khỏi, không khỏi ăn tỏi sẽ hết, không hết cho chết là vừa.

Về nhà anh không nuốt trôi cơm cố gắng lắm mới chỉ có 6 bát phở. Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở, như dưa bở với đường, như lọ tương ngâm cà pháo, như con báo với cánh rừng, như muối vừng với lạc, như lão Hạc với con chó vàng …

Thôi mệt quá rồi anh đành phanh bút ở đây. Chào em và yêu em nhiều, chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ hiện ra để cùng em chạy trốn.
Nói tóm lại là “Anh yêu em” …

nhatha4884
01-02-2008, 12:52 AM
sắp tới ngày valentine 14/2/08 Nhật Hạ chúc tất cả các thành viên có được 1 ngày valentine thật ý nghĩa, vui vẻ & hạnh phúc bên người mà mình thương yêu :sm (8)::sm (8)::sm (8)::sm (8)::sm (8)::sm (8)::sm (8)::sm (8)::sm (8)::sm (8)::sm (8)::sm (8)::sm (8)::sm (8):

nhatha4884
01-02-2008, 12:59 AM
sau tíêp đề tài tình mẹ, Hạ sẽ viêt tiếp đề tài tình yêu
Hạ muốn góp thêm đề tài cho phong phú nội dung trong góc thư giãn , chia sẻ của HAAC
có gì mong các thành viên góp ý kiến ủng hộ, xin cám ơn !!!! :sm (51)::sm (51)::sm (51):

"giới hạn của tình iu , là iu hok giới hạn "

nhatha4884
01-02-2008, 01:49 AM
Khi anh nhớ em
Khi anh nhớ em trái đất buồn hiu
Những trò vui không làm anh ham thích
Những cô gái không làm anh nghiêng ngã
Thành phố thảm sầu trầm mặc trong mưa
Khi anh nhớ em - anh không thích dạ thưa
Những kiểu cách chỉ làm anh chán nản
Buồn quá! không thể nào hiểu được
Anh chỉ muốn mọi người xa lánh anh thôi
Anh không muốn chút nào - dù có những đôi môi
Những mái tóc bay quanh anh mượt ướt
Những lới mới gọi hẹn hò say khướt
Đời chung quanh anh àhng vạn chỗ ngồi
Anh chỉ muốn ngồi - ngồi thật đơn côi
Hàng vạn chỗ - có 1 chỗ ngồi cho anh nhớ
Cho anh thở và ngó trời ngó đất
Để tìm xem em trú ẩn nơi nào ?
Khi anh nhớ em - anh không muốn ngọt ngào
Anh cáu gắt như là người mất của
Đời quanh anh chỉ toàn là bực bội
Chỉ vì em - ôi nỗi nhớ kinh hồn !

:sm (50)::sm (50)::sm (50)::sm (50)::sm (50)::sm (50)::sm (50)::sm (50)::sm (50)::sm (50)::sm (50)::sm (50)::sm (50)::sm (50)::sm (50)::sm (50):

nhatha4884
01-02-2008, 02:08 AM
có ai biết iu là gì không???
làm sao định nghĩa được chữ "hôn"
có khó gì đâu, phút bồn chồn
xích lại gần nhau , gần nhau nữa
nhắm mắt - môi kề - thế là "hôn"

:sm (21)::sm (21)::sm (21)::sm (21)::sm (21)::sm (21)::sm (21)::sm (21):

orionstar
04-02-2008, 10:29 AM
Tình yêu có muôn vàn điều kỳ diệu và trong muôn vàn điều kỳ diệu có tình yêu. Thích hay là yêu, vừa dễ vừa khó để nhận biết tiếng nói của con tim.
Người bạn thích và người bạn yêu hoàn toàn khác nhau. Tình cờ gặp một cô gái ngoài đường, bị thu hút bởi nét trẻ trung xinh đẹp của nàng, bạn ngẩn ngơ trước cô gái vừa xuất hiện trước mặt. Đó là người bạn thích.

Từ giai đoạn thích đến giai đoạn yêu là cả một quá trình “tán tỉnh” nhau. Có thể sau giai đoạn làm quen, bạn sẽ yêu hoặc không yêu. Cảm giác yêu khác cảm giác thích rất nhiều.

Nào cùng ngẫm nghĩ và cảm nhận sự khác biệt giữa yêu và thích nhé.

- Đứng trước người mà bạn THÍCH, TIM của bạn sẽ ĐẬP NHANH HƠN.
Nhưng khi đứng trước người bạn YÊU, bạn sẽ chỉ cảm thấy VUI HƠN.

- Nếu đứng trước người mà bạn YÊU, thì mùa ĐÔNG sẽ như mùa XUÂN.
Còn khi đứng trước người bạn THÍCH, mùa ĐÔNG chỉ ĐẸP HƠN.

- Nếu bạn nhìn vào mắt người bạn THÍCH, bạn THẸN THÙNG
Nhưng nếu nhìn vào mắt người bạn YÊU, bạn sẽ MỈM CƯỜI.

- Ở trước mặt người bạn THÍCH, bạn không thể NÓI NHỮNG GÌ MÌNH NGHĨ.
Nhưng nếu ở trước mặt người bạn YÊU, thì bạn hoàn toàn CÓ THỂ NÓI.

- Khi đứng trước người bạn THÍCH, bạn bắt đầu cảm thấy NGƯỢNG.
Nhưng trước người bạn YÊU, bạn có thể KHẲNG ĐỊNH BẢN THÂN.

- Bạn sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt người mà bạn THÍCH.
Nhưng bạn sẽ luôn mỉm cười khi nhìn vào mắt người bạn YÊU.

- Khi người mà bạn THÍCH khóc, bạn sẽ lập tức an ủi
Nhưng khi người mà bạn YÊU khóc, bạn sẽ khóc cùng người ấy.

Những cảm giác về sự THÍCH thường bắt nguồn từ cái TAI. Nhưng những cảm nhận về TÌNH YÊU lại hay bắt đầu bằng ĐÔI MẮT. Cho nên khi bạn không còn THÍCH ai đó nữa, thì tất cả những gì bạn cần làm là chỉnh lại đôi tai của mình.

Nhưng nếu bạn không còn YÊU ai đó nữa, và mỗi khi bạn nhắm mắt thì TÌNH YÊU lại trở lại trên những giọt nước mắt và mãi mãi đọng lại trong TRÁI TIM của bạn.

Bạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thể sống với người đó. Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó.

(St)

nhatha4884
05-02-2008, 01:19 AM
có người đang ngâm cứu giữa thích và yêu??
anh Nguyên thích ai chưa?? và đã yêu ai rồi??
" Anh yêu em không phải vì em là ai??mà là anh là ai khi bên cạnh em "

nhatha4884
05-02-2008, 01:53 AM
tình bạn và tình yêu!!!
Tình bạn là một buổi đi dạo trong công viên với 1 người mà ta tin tưởng.Tình yêu là khi ta cảm thấy trong công viên ấy chỉ tồn tại 2 người mà thôi
Tình bạn là khi nhìn vào mắt người ấy,ta biết người ấy quan tâm đến ta.Tình yêu là khi ánh mắt người ấy như sưởi ấm trái tim ta.
Tình bạn là khi xa nhau, ta vẫn cảm thấy như đang ở rất gần.Tính yêu là dù không ở bên nhau ta vẫn cảm thấy bàn tay họ đặt lên trái tim mình.
Tình bạn là khi ta hy vọng người ấy đạt được những gì tốt đẹp nhất.Tình yêu là khi ta mang đến cho người ấy những đều tốt đẹp nhất.
Tình bạn là khi ta luôn tìm cách ở bên cạnh người ấy lúc hoạn nạn.Tình yêu là khi ta có thể từ bỏ mọi việc để được ở bên cạnh người ấy.
Tình yêu là khi ta thấy người ấy nói chuyện với người khác giới, ta cố lờ đi nhưng sự bối rối thấy rõ . Còn tình bạn với tình huống tương tự, ta sẽ tham gia vào câu chuyện ngay.
Tình bạn không có tình yêu vẫn tồn tại.Tình yêu không sống nỗi nếu không có tình bạn.
Tình yêu là khi ta bất ngờ gặp người ấy, mất 1 lúc lâu để nói câu hoàn chỉnh đầu tiên.Đối với tình bạn ta sẽ reo lên 1 cách nhanh chóng.
Bên cạnh người yêu, cảm giác dễ nhận thấy nhất là tim đập mạnh & hồi hộp.Còn bên cạnh 1 người bạn vui vẻ chính là cảm giác đầu tiên.

orionstar
05-02-2008, 05:47 AM
có người đang ngâm cứu giữa thích và yêu??
anh Nguyên thích ai chưa?? và đã yêu ai rồi??
" Anh yêu em không phải vì em là ai??mà là anh là ai khi bên cạnh em "


Vẫn còn đang ngâm cứu, tình yêu huyền bí quá không dám mạo hiểm hehe

orionstar
14-02-2008, 09:16 AM
http://vietastro.org/forum/imageupload/valentine-card-003.gif

Có rất nhiều ý kiến tranh luận xung quanh nguồn gốc của Ngày Tình Yêu. Một số các chuyên gia cho rằng nó được khởi nguồn từ thánh Valentine, một người La Mã đã tử vì đạo do từ chối bỏ đạo Thiên Chúa. Ông mất vào ngày 14/02 năm 269 trước công nguyên, đúng vào ngày mà trước đây người ta gọi là Ngày May Rủi của tình yêu. Truyền thuyết cũng kể rằng thánh Valentine đã để lại một bức thư ngắn để tạm biệt con gái của người cai ngục mà trước đó đã trở thành bạn của ông. Bức thư kí tên ông và đề bên dưới " Valentine của em". Có một số chi tiết khác của câu chuyện cũng cho biết thánh Valentine là một thầy tu ở điện thờ dưới thời bạo chúa Claudius. Bạo chúa Claudius sau đó đã tống giam ông vào ngục do ông đã dám thách thức ông ta. Năm 496 TCN, giáo hoàng Gelasius đã quyết định lấy ngày 14 tháng 2 để tưởng nhớ tới thánh Valentine. Dần dần, ngày 14 tháng 2 đã trở thành ngày trao đổi các bức thông điệp của tình yêu và thánh Valentine đã trở thành vị thánh bảo trợ của những đôi tình nhân. Người ta kỉ niệm ngày này bằng cách gửi cho nhau những bài thơ và những món quà như hoa và kẹo. Thông thường, người ta cũng tổ chức một cuộc gặp gỡ mang tính chất bạn bè hoặc một buổi khiêu vũ. ở Mỹ, cô Esther Howland được coi là người gửi những chiếc thiệp Valentine đầu tiên và các bưu thiếp Valentine mang tính chất thương mại đã được giới thiệu từ những năm 1800 và hiện nay ngày lễ này đã được thương mại hóa rất nhiều. Thành phố Loveland, bang Colorado là nơi kinh doanh các dịch vụ bưu điện cho ngày 14 tháng 2. Sự cuốn hút của cái đẹp của ngày Thánh Valentine vẫn được duy trì khi người ta gửi bưu thiếp cùng với những bài thơ tình và trẻ con trao đổi nhau những chiếc thiệp Valentine ở trường học.


Lịch sử ngày Valentine


Ngày Valentine được bắt đầu từ thời kì đế chế La Mã. Dưới thời La Mã cổ đại, ngày 14 tháng 2 là ngày tưởng nhớ Juno. Juno là nữ hoàng của các nam thần và nữ thần La Mã. Người La Mã cũng coi bà là nữ thần cai quản phụ nữ và hôn nhân. Ngày tiếp theo của ngày 14 tháng 2, ngày 15 tháng 2 là ngày đầu tiên của lễ hội Lupercalia. Cuộc sống của các chàng trai và cô gái trẻ bị ngăn cấm vô cùng hà khắc. Tuy vậy, họ vẫn có thể đến với nhau thông qua phong tục rút thăm tên nhau. Vào đêm hôm trước ngày hội Lupercalia, tên của những cô gái La Mã được viết lên một mảnh giấy nhỏ và được cho vào trong các bình đựng. Mỗi một chàng trai trẻ sẽ rút thăm một cái tên bất kì và sau đó chàng trở thành bạn của cô gái mà anh ta chọn trong suốt thời gian diễn ra lễ hội. Ðôi khi, việc kết đôi của đôi bạn trẻ kéo dài suốt cả một năm ròng và thông thường họ yêu nhau và sau đó thì cưới nhau.

Dưới sự trị vì của Hoàng đế Claudius đệ nhị, đế chế La Mã tham gia nhiều cuộc chinh phạt đẫm máu và không được người dân ủng hộ. Claudius bạo chúa gặp phải khó khăn khi động viên các chàng trai trẻ gia nhập vào đội chiến binh của ông ta. Claudius bạo chúa cho rằng nguyên nhân chính là đàn ông La Mã không muốn rời xa gia đình hay người yêu của mình. Bởi vậy, Claudius ra lệnh cấm tất cả các đám cưới hoặc lễ đính hôn ở thành La Mã. Thánh Valentine tốt bụng là một linh mục ở thành La Mã dưới thời Claudius đệ nhị. Ông cùng thánh Marius đã giúp đỡ những người Cơ Ðốc giáo phải chịu cảnh đọa đầy và cho những cặp vợ chồng bí mật cưới nhau. Vì hành động nhân ái này mà thánh đã bị bắt giam và bị kéo lê trước mặt tên thái thú thành La Mã. Hắn đã xử thánh Valentine phải bị đánh bằng gậy đến chết và sau đó phải bị chặt đầu. Valentine phải chịu cuộc hành hình vào đúng ngày 14 tháng 2 vào khoảng năm 270 TCN. Vào thời gian này đang diễn ra một phong tục truyền thống của người dân thành La Mã, thực ra đó là một lễ hội rất cổ xưa được tổ chức vào tháng 2, lễ hội Lupercalia, lễ hội để nhớ đến một vị thần của người La Mã. Vào dịp này, trong số rất nhiều các nghi lễ thì có một lễ rút thăm một cách ngẫu nhiên tên của các cô gái trẻ trong những chiếc bình như là một trò chơi may rủi của tình yêu. Các mục sư từ những nhà thờ Cơ Ðốc giáo ở La Mã đã cố gắng loại bỏ yếu tố ngoại đạo bằng cách thay thế bằng tên của các vị thánh cho những ngày hội của các thiếu nữ này. Bởi lễ hội Lupercalia bắt đầu vào giữa tháng 2, có vẻ như các mục sư đã chọn ngày Thánh Valentine làm ngày kỉ niệm cho lễ hội mới này. Như vậy, dường như phong tục các chàng trai trẻ chọn các thiếu nữ làm người yêu của mình (trong dịp Valentine) hay chọn cho mình các vị thánh bảo hộ cho năm tới cũng phát sinh từ đây.

Thần ái tình - Biểu tượng truyền thống của ngày Tình yêu

Con trai của thần Vệ Nữ, nữ thần của tình yêu và sắc đẹp. Thần ái tình có thể khiến cho người ta yêu nhau bằng cách bắn thủng trái tim họ với một trong những mũi tên kì diệu của mình.


Thần ái tình luôn đóng một vai trò không thể thiếu được trong các ngày lễ của tình yêu và các cặp tình nhân. Thần ái tình được biết đến dưới hình dạng một đứa trẻ tinh quái và có cánh, người sẽ dùng mũi tên tình ái xuyên thủng trái tim của các "nạn nhân" của mình buộc họ phải yêu nhau đắm đuối. Thời Hy Lạp cổ đại, thần ái tình được biết đến dưới cái tên £rốt, con trai của Aphrodite nữ thần của sắc đẹp và tình yêu. Người La Mã thì lại gọi thần ái tình là Cupid. Thần ái tình chính là con trai của thần Vệ Nữ. Có một truyền thuyết kể về câu chuyện tình giữa thần ái tình và nàng Tâm Linh, một thiếu nữ người trần mắt thịt. Thần Vệ Nữ từng ghen tức với vẻ đẹp của Tâm Linh bèn sai thần ái tình trừng phạt người thiếu nữ này. Nhưng thay vì làm theo lời mẹ, thần ái tình lại yêu say đắm nàng Tâm Linh. Thần đã coi Tâm Linh như là vợ của mình nhưng vì là người trần mắt thịt nên Tâm Linh bị cấm không được nhìn mặt chồng. Tâm Linh sống rất hạnh phúc cho đến một ngày những người chị của nàng đã xúi nàng nhìn mặt thần ái tình. Lập tức thần ái tình trừng phạt Tâm Linh bằng cách bỏ đi. Tòa lâu đài và những khu vườn xinh đẹp của họ biến mất cùng với thần ái tình và Tâm Linh thấy mình ở giữa một cánh đồng trống trải. Khi Tâm Linh lang thang khắp nơi để tìm lại tình yêu của mình, nàng đã tình cờ lạc đến đền thờ thần Vệ Nữ. Bấy lâu ao ước loại bỏ được Tâm Linh, nữ thần của tình yêu và sắc đẹp đã giao cho Tâm Linh một loạt công việc mà càng về sau càng khó khăn và nguy hiểm hơn trước. Ðến công việc cuối cùng, thần Vệ Nữ trao cho Tâm Linh một cái hộp nhỏ và sai nàng mang xuống âm phủ. Thần Vệ Nữ sai nàng xuống xin một chút nhan sắc của Proserpine, vợ của Diêm Vương và cho vào trong hộp. Trong cuộc hành trình trở về mặt đất, nàng được mách nước cách tránh những hiểm nguy từ vương quốc của thần Chết và cũng được cảnh báo là không được mở chiếc hộp ra. Bị cám dỗ bởi trí tò mò, Tâm Linh đã mở chiếc hộp ra. Thay vì tìm thấy sắc đẹp, nàng đã tìm thấy giấc ngủ vĩnh hằng của cái chết. Thần ái tình đã tìm thấy nàng nằm tắt thở trên mặt đất. Thần lấy lại giấc ngủ từ xác của Tâm Linh và cất nó vào trong chiếc hộp. Tâm Linh sống lại. Cảm động trước tình yêu của Tâm Linh với thần ái tình, các vị thần đã phong nàng làm nữ thần và đón nàng lên sống ở trên ngọn núi Olympus linh thiêng.
(st)

AstroBoys
17-02-2008, 08:02 PM
Một cô gái hỏi bạn trai của mình :
-Tại sao anh yêu em?
-Sao em lại hỏi như thế ,sao anh tìm được lí do chứ!-chàng trai trả lời
-Ko có lí do gì tức là anh ko yêu em
-Em ko thể suy diễn như thế được
-Nhưng bạn trai của bạn em luôn cho cô ấy biết lí do anh ta yêu cô ấy
-Thôi được ,anh yêu em vì em xinh đẹp ,giỏi giang ,nhanh nhẹn.Anh yêu em vì nụ cười của em,vì.
em lạc quan .Anh yêu em vì em luôn quan tâm đến người khác
Cô gái cảm thấy rất hài lòng
Vài tuần sau cô gặp phải một tai nạn khủng khiếp,nhưng rất may cơ vẫn còn sống.Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cô thấy mình vô dụng .Vài ngày sau khi bình phục cô nhận được lá thư từ bạn trai của mình
"Chào em yêu
Anh yêu em vì em xinh đẹp .Thế thì với vết sẹo trên măt em bây giờ anh ko thể yêu em được nữa
Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ có làm được gì đâu .Vậy thì anh ko thể yêu em
Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn .Đây ko phải lí do giúp anh có thể yêu em
Anh yêu em vì nụ cười của em.Bây giờ anh ko thể yêu em nữa vì em lúc nào cũng nhăn nhó , than vãn
Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng bây giờ mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều . Anh ko nên yêu em nữa
Đấy em chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà anh vẫn yêu em .Em có cần lí do nào nữa ko em yêu
Cô gái bật khóc và chắc chắn cô ko cần một lí do nào nữa .Còn các bạn có bao giờ hởi những người thân của mình vì sao họ yêu bạn ko?Tình yêu đôi khi ko nhất thiết phải cần lí do đâu bạn ạ

huynh_ngoc_long_88
29-03-2008, 09:16 PM
Chợt nhận ra....

http://f3.yahoofs.com/blog/46348f90z90aa4ccb/65/__sr_/e50e.jpg?mg4ol7HBkLJDIMZp (http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=281&id=XuRJrx05br_XlKe4zT9l19HMvEdE6qo8_84-)

http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif (http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=281&id=XuRJrx05br_XlKe4zT9l19HMvEdE6qo8_84-)
Tình cờ mình đọc được trong nhật ký tình yêu của Dragon...^^

" Tình yêu là một thứ gì đó rất thiêng liêng, tuy nhiên có lúc làm ta buồn lòng

Tình yêu là sự trợ đợi, bạn đã chờ đơi cả đời để gặp được một người mình thực sự yêu thương

Tình yêu là sự tha thứ, khi yêu ta có thể bỏ qua tất cả cho nhau, quá khứ cũng như lỗi lầm

Tình yêu là sự hy sinh, có những việc chúng ta không cần suy nghĩ khi làm để làm cho nhau hạnh phúc dù rất nguy hiểm hay phần thiệt sẽ về phía mình

Tình yêu là sự hy vọng, đôi cánh tình yêu sẽ nâng đỡ chúng ta khi thất bại và tuyêt vọng

Tình yêu là sức mạnh, biến những ước mơ của ta thành sự thật

Tình yêu là một giai điệu, có lúc trầm có lúc bổng, một điệu nhạc khiến ta sảng khoái khi mệt nhọc

Và tôi đã tìm được tình yêu của mình nhưng lại để vụt mất

Hỡi những bạn đang yêu, hãy trân trọng tình yêu mình đang có và nâng niu nó..."

yfuuko
31-03-2008, 09:07 PM
tình yêu là ko cần lý do, vậy tại sao khi chia tay ng ta cứ cần phải hỏi tại sao? tại sao khi chia tay lại cần viện ra đủ mọi lý do này nọ? rằng là ko hợp, rằng là cần tập trung cho cái khác, rằng là .... là .... là .....
yêu vì yêu và không yêu vì không yêu, vậy thôi có đơn giản hơn ko ? :)

nhatha4884
02-04-2008, 01:34 PM
tình yêu không phải là thứ tình cảm đơn giản hay dễ dàng mà có được

shame_on_U14
08-04-2008, 09:15 PM
theo em, về khía cạnh khoa học thì có những lúc các chất hoá học trong cơ thể con người thay đổi về nồng độ và tạo ra những cảm xúc đặc biệt và đồng thời cũng tạo khả năng hấp dẫn một người khác giới khác có một liều lượng chất hoá học xác định là phù hợp với nồng độ các chất hoá học của người kia

shame_on_U14
08-04-2008, 09:18 PM
các anh chị đọc thêm bài này
Quyền lực của ong chúa nằm ở đâu
Khi xem xét đặc điểm xã hội của loài ong, các nhà khoa học đã ngỡ ngàng về vai trò tuyệt đối của ong chúa đối với vài chục vạn thần dân của mình. Nhưng, khi người ta làm cho tuyến nước bọt của ong chúa ngừng hoạt động, mọi quyền hành của nó cũng biến mất…
Thì ra, “vũ khí bí mật” khiến ong chúa có uy lực rất mạnh để không chế và điều khiển thần dân chính là… nước bọt của nàng !
Các nhà côn trùng học ở Viện Bảo tàng tự nhiên Paris đã phát hiện ra điều này từ những 1960. Họ cho biết tuyến nước bọt của ong chứa chứa đựng một kho các chất hóa học. Khi được “bức xạ” vào không gian của loài ong, các chất này sẽ truyền tải thông tin đến từng con ong và mệnh lệnh sẽ được chấp hành triệt để. Thành phần của các hóa chất nước bọt vô cùng phức tạp. Người ta mới chỉ phân tích và biệt lập được trên 30 trong số hàng trăm chất khác nhau.
Các nhà nghiên cứu đã thử tước bỏ vũ khí bí mật của ong chúa, bằng cách làm ngừng trệ sự hoạt động của tuyến nước bọt. Kết quả là mọi quyền hành của nữ chúa biến mất, và lũ ong thợ cũng lập tức làm ngơ vị chúa tể của mình. Nhưng làm thế nào mà loại vũ khí ghê gớm kia tác động vào đàn ong? Điều này vẫn còn là một dấu hỏi lớn.
Những năm 1990, một nhóm các nhà khoa học Mỹ và Australia đã đặt nghi vấn về một thứ “vũ khí hóa học bí mật” đang ẩn giấu ở cơ thể con người. Khi nghiên cứu các đoàn thám hiểm sống lâu trên Bắc cực, những nhà khoa học thấy họ không thể ngủ được vào ban đêm, đầu óc thiếu sáng suốt, bị phân tán vào ban ngày và hiệu quả công việc rất thấp. Tuy nhiên, mọi biểu hiện trên sẽ được khắc phục nếu trong đoàn thám hiểm có vài thành viên là phụ nữ! Nhiều thử nghiệm được tiến hành, và kết luận được rút ra, là nếu toàn bộ cộng đồng nào đó đều có cùng giới tính, nghĩa là thiếu hẳn “bức xạ của các phức hợp hóa chất khác giới”, cộng đồng ấy sẽ rơi vào trạng thái lao đao không kiểm soát nổi chính mình.
Các chuyến bay vũ trụ dài ngày của những nhóm nam phi hành gia cũng gặp phải tình trạng y như ở đoàn thám hiểm. Và khi được bổ sung nữ phi hành gia, thì những “chứng bệnh vũ trụ” của các nam đồng nghiệp đều biến mất.
Như vậy, thứ “vũ khí hóa học” tương tự của nữ ong chúa có lẽ cũng đã tồn tại cả ở cơ thể người. Một khi khoa học giải mã được những bí mật của thứ vũ khí tuyệt vời đó, chúng ta sẽ có cơ hội cải thiện đời sống của loài người theo hướng có lợi nhất cho cộng đồng. Ví như, hướng mọi hoạt động của từng cá thể theo một chiều nhân văn nào đó, hay thu hút đám đông hành động vì lợi ích chung…

nhatha4884
09-04-2008, 01:00 AM
Café sữa và café đen
http://www.petalia.org/Loveland/cafety5.jpg
Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.
Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.
Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.
Em con gái mà lại thích café đen.
Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…
Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.
Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.
Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.
Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.
Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.
Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.
Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.
Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.
2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.
Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.
Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.
Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.
Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.
Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.
Em gọi café đen.
Anh gọi café sữa.
Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.
Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.
Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.
Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”
Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”
Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…
Café đen hay café sữa đều là café, phải không?
Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???

nhatha4884
09-04-2008, 01:02 AM
Luôn chờ em cúp máy trước...
http://www.petalia.org/Loveland/c50.gif

Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.

Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.

Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.

Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"

Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".

"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.

Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.


http://www.petalia.org/images/rose455.jpg

nhatha4884
09-04-2008, 01:05 AM
http://www.petalia.org/Loveland/neutac4.jpg
“Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” Hai, ba hôm nay cứ 22g là Quang tắt máy cho đến sáng. Không phải là một chuyện bình thường với một người luôn mở điện thoại 24 / 24. Công việc đòi hỏi Quang phải thường xuyên nghe điện thoại để nhận các hợp đồng từ khách hàng. Quang cũng không có thói quen tắt máy kể cả khi ngủ. Và số của Khương luôn được Quang gài bằng tiếng chuông ầm ĩ nhất. Cô hay trêu đó là tiếng còi báo động tầm xa 10km ( khỏang cách từ nhà Quang đến nhà Khương) - đủ để đánh thức anh dậy ngay cả lúc 2, 3g giờ sáng. 6 tháng yêu nhau, điện thoại Quang chưa một lần nằm trong tình trạng ngoài vùng phủ sóng. Khương quen với việc cứ hở chút hở chút là nhấc điện thoại lên gọi Quang, quen với việc có thể dễ dàng tìm anh bất cứ khi nào cần.

Khương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh tắt máy. Ban đầu cô ngỡ là mình gọi nhầm số. Không! Chắc tại kẹt mạng. Làm gì có! Mọi người vẫn cứ gọi cho nhau ầm ầm đấy thôi, hôm nay có phải Noel hay giao thừa đâu? Điện thoại hư? Cũng chẳng phải. Cô đã thử dùng nhiều máy khác để gọi mà. Rõ ràng là có một chuyện gì đó bất bình thường. Hay đứa ác ôn trời gầm nào đó đã lấy mất điện thoại của anh. Hay anh đang đi chung với một ai khác không – phải – em? Hay…anh bị tai nạn? ôi, không? Cô bắt đầu lo lắng phát sốt lên. Cũng may là cô vẫn còn giữ số của cậu bạn ở trọ chung nhà với anh. Khương gọi hú hoạ, không ngờ lại phát huy tác dụng. Cậu ta chuyển máy, cô nghe giọng Quang ngập ngừng bên kia đầu dây: “Máy anh hết pin!” Okie. Cô chấp nhận lí do đó như cô vẫn hằng tin tưởng anh.

Nhưng đến khi chuyện này lặp lại liên tục trong một tuần liền thì đó không còn là việc “máy anh hết pin” nữa rồi. Tự nhiên cô oà khóc như một đứa trẻ đi lạc tìm hoài không thấy mẹ. Tự nhiên cô nhận ra rằng bấy lâu nay mình ngủ quên trong sự quan tâm mà anh đem lại. Tự nhiên cô giật mình vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. Chính xác đó là cảm giác bất chợt hiểu ra: một cái gì đó dẫu đang là của mình vẫn có thể vụt tan biến trong chốc lát.

Cô tự trấn an mình: “Mày đa cảm quá đấy! Đơn giản là người ta thích yên tĩnh nên tắt máy thế thôi. Anh đã làm gì sai với mày đâu nào?”. Không xinh đảo nước nghiêng thành, nhưng nốt ruồi duyên bên khoé môi và đôi mắt buồn xa xăm vẫn khiến khối chàng trai trong trường cô muốn thay thế vị trí của anh. Trước giờ chỉ có anh phải nghĩ nên làm gì để giữ cô chứ chưa bao giờ cô cảm thấy sợ mất anh như thế này.

***
Thi thoảng có đôi lần cô cảm thấy chán anh. Một con người luôn thích khám phá, chinh phục những cái mới như Khương luôn không vừa lòng với những gì mình đang có. Cô không thích bị ràng buộc, cô bực bội với những câu hỏi quan tâm của Quang mà cô đánh đồng với sự kiểm soát. Khương dị ứng với những câu đại loại như “Em đang làm gì thế?”, “Em đang đi chung với cậu bạn nào àh!”. Nhưng ngược lại, cô tự cho mình cái quyền đuợc nhấc điện thoại lên bất kì lúc nào chỉ để xem Quang đang làm gì, với ai! Duy nhất một lần Quang đang đi ngoài đường không nghe điện thoại Khương là y như rằng sau đó anh nhận được một chuỗi những giận hờn trách móc. Nhưng túm lại, dù thế nào thì cái điện thoại của Quang vẫn hoạt động tốt trong 6 tháng nay.

Ngày xưa khi Thượng đế tạo ra con người sao lại lỡ tay bỏ hạt giống mâu thuẫn vào trong mỗi tâm hồn làm chi để bây giờ nhiều lúc Khương không biết mình muốn gì ở anh. Quan tâm đến Khương quá thì Khương đâm cáu kỉnh. Thờ ơ thì Khương lại trách anh bỏ bê. Mỗi tối đi chơi về, anh đều hôn nhẹ lên má và không quên nói một câu quen thuộc “Em ngủ ngon nhé!”. Thích à? Vài lần đầu thì có, nhưng chưa được mấy hôm Khương lại cảm thấy nhàm. Không còn gì lãng mạn hơn sao! Lại chán. Nhưng anh cứ thử quên xem. Có chuyện ngay. Thế đấy! Với Khương, tình yêu phải luôn luôn tràn ngập sự mới mẻ và bất ngờ. Kiểu như anh chàng trong 50 first dates ấy. Mỗi ngày phải làm quen lại từ đầu cùng một cô gái với cả ti tỉ cách chinh phục thú vị khác nhau. Cứ kiểu như mi thì chẳng bao giờ yêu ai thật sự được đâu Khương ạ, người ta giấu tay ra sau lưng là mi đã biết hắn chuẩn bị tặng hoa hồng thì còn quái gì là cảm xúc!

Chẳng phải đã có lần Khương chơi trò ấy ư! 1 tin nhắn cho anh vỏn vẹn: “Một sáng ngủ dậy bỗng dưng người ta thấy chán nhau, anh nhỉ! Đừng liên lạc với em nữa.” Khương tự hỏi mình làm thế để làm gì? Đùa thôi mà. Để thử xem anh yêu Khương tới mức nào. Và để tìm một cảm giác mới mẻ cho tình yêu đã mòn mèn cũ kĩ với thời gian. Nói anh đừng liên lạc nhưng cô cứ thấp thỏm, lâu lâu lại mở máy kiểm tra xem có tin nhắn của anh không. Có vẻ anh hiểu cái tính khí mưa nắng thất thường của Khương. Một tin nhắn hồi đáp không nằm ngoài dự tính của Khương. “Chắc dạo này công việc làm cho em mệt mỏi lắm phải không? Anh không thể làm gì được cho em, chỉ có thể giúp mỗi chuyện…qua nhà em ăn trái cây thôi. Mặc dù em tắt máy nhưng anh vẫn thích nhắn tin”.

http://www.petalia.org/Loveland/liebe062.gif

Đùng một cái, sau hơn nửa năm quen nhau: “Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được…”. Lần này người tắt máy là anh. Không phải Khương. Hàng tá câu hỏi lùng bùng trong đầu cô. Anh đổi số ( chính anh đã vô tình buột miệng như vậy mà ) nhưng không muốn nói cho cô biết. Để nhắn tin với một ai khác ( chắc là cái Hải Thy chứ còn ai, anh và nó cứ nhìn nhau hoài là gì!). Anh đang gặp trục trặc trong công việc ( dạo này nghe đâu sếp anh đang sát hạch nhân viên ). Anh chán cô rồi ( làm ơn, nếu thực sự là như thế thì anh nói thẳng một câu có hơn không, như cô đã làm ấy ). Một cô gái logic như Khương không chấp nhận một chuyện gì đó xảy đến bất bình thường mà không có nguyên nhân. ít nhất thì “chán” cũng là một nguyên nhân.

22g30. Khương đứng ngoài ban công nhìn con phố vắng lặng phía dưới. Tự hỏi tại sao tối nay Quang không tới. Chợt thấy nhớ đến quay quắt cái hôn nhẹ vào má, thấy cần đến thiết tha câu nói quen thuộc: “Ngủ ngon nhé em!” Khương bấm số điện thoại Quang liên tục tưởng như trở thành vô thức, mặc dù biết không nghe được gì ngoài “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”

Tít tít. Một số máy lạ hoắc. “Em ra khỏi nhà, mở cửa đi.”

Khương tò mò. Vẫn với thói quen suy đoán trước những gì người khác định làm, Khương tự nhủ ắt hẳn không ai khác ngoài Quang.

Cửa mở. Làm gì có ma nào. Không lẽ mình bị lừa. Chưa kịp tìm đáp án cho thắc mắc thì…

Tít tít. “ Này, anh không đến đâu. Em đừng hí hửng thế chứ?”

Tức thật. Lần đầu tiên Khương bị một người giấu mặt bắt tẩy.

Tít tít. Vẫn số lạ đó. “Giờ thì quẹo trái, đếm 20 bước nhé.”

Tít tít. “Aứh quên. Em có lạnh thì khoác thêm áo vào. Trông em ăn mặc phong phanh thế kia…”

Là sao? Còn biết mình mặc gì nữa cơ à. Được rồi! Em sẽ đợi xem anh định làm gì.

Tít tít. “Tới rồi. Em có thấy chiếc xích lô ngay trước mặt không. Giờ thì mở tấm ván lên nhé. Điều bất ngờ đang nằm phía dưới đấy!”

Khương dáo dác ngó xung quanh. Không thấy bóng dáng một ai. Cô nhè nhẹ giở tấm ván lên bằng hai ngón tay. Gì thế này: một phần gà KFC kèm theo một mảnh giấy được xếp cẩn thận.

“Em ơi,

Chắc em đang đợi anh mở điện thoại để căn vặn anh: “ tại sao anh tắt máy? Có phải anh đổi số để nhắn tin cho Hải Thy trong công ty phải không? Anh đang giấu em chuyện gì thế?”...Vân vân và vân vân. Em ngốc quá! Trước giờ anh chưa làm điều gì để em bị tổn thương, đúng không! Đừng suy nghĩ lung tung nhé.

Sáng hôm qua đón em, nhìn gương mặt xanh xao và hốc mắt thâm quầng của em, anh chợt giật mình. Cô bé với đôi má hồng và đôi mắt tinh anh ( lúc nào cũng liếc qua liếc lại ) của anh đâu rồi?! Em bảo tại đêm trước nói chuyện điện thoại với anh tới 2g sáng nên mới thế. Anh còn tình cờ phát hiện em đang phải hoàn thành một dự án lớn trong tuần này. Em có biết mấy hôm nay em ốm đi nhiều lắm không?

Đến đêm thứ hai, thứ ba em vẫn tiếp tục “tám” hết chuyện này đến chuyện kia với anh tới khuya thì anh bắt đầu lo rồi đấy. Sao dạo này em lại chuyển thói quen nói chuyện khuya thế nhỉ! Anh sợ em sẽ bệnh mất thôi. Mà bệnh vì cái lí do “nhiều chuyện với anh mỗi tối” thì vô duyên quá em nhỉ! Nhưng anh bảo thế nào em cũng có nghe đâu. Anh lo cho em quá thì em lại chán. Anh mặc kệ em thì em lại nói anh không yêu. Anh chẳng biết phải làm thế nào cả. Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện thoại. Đó là cách duy nhất khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức khỏe mà hoàn thành dự án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi đường. Anh thông minh chứ em nhỉ!

Có thể anh không là người đem lại cho em một tình yêu đầy bất ngờ và nhiều thú vị như em mong muốn, nhưng anh sẽ luôn là người xuất hiện những khi em cần anh nhất!”

Tình yêu đích thực chỉ có thể xây dựng trên niềm tin và sự chân thành. Lần đầu tiên thực tế và những suy đoán bắt bài người khác của Khương không trùng khớp với nhau.

Tít tít. “Đừng gọi lại cho số này làm gì. Đây chỉ là số điện thoại của một người đi đường tốt bụng cho anh mượn để chữa trị virus chán của cô gái mà anh đang yêu thôi. Ngủ ngon em nhé!”

Có một điều mà đến bây giờ Khương mới hiểu : hóa ra “chán” cũng là gia vị của tình yêu. Một sáng ngủ dậy tự nhiên thấy yêu anh nhiều hơn, đủ để Khương với tay lấy điện thọai hí hoáy: “Mặc dù anh tắt máy nhưng em vẫn thích nhắn tin. Để khi nào mở điện thoại lên anh sẽ thấy em chúc anh một ngày mới tốt lành…Cám ơn anh đã luôn ở bên cạnh em, ngay cả khi bỗng dưng ta chán nhau nhất…Để em hiểu rằng: Cái gì là của mình rồi sẽ vẫn là của mình, nếu em biết nâng niu gìn giữ không phải bằng tay mà bằng cả trái tim.”

http://www.petalia.org/Loveland/neutac5.jpg
____________

nhatha4884
09-04-2008, 01:06 AM
Hãy buộc một rải băng lên cây sồi già

http://www.petalia.org/Loveland/oak3.gif
Nước Mỹ, năm 1972. Tại một tỉnh vùng núi xa xôi, trong một thị trấn nhỏ vô danh, có một chàng trai bị kết án tù. Cảnh sát đã chứng minh được rằng anh phạm tội và 3 năm tù là thời gian vừa đủ để anh sửa chữa lại mọi chuyện. Nhưng Mary - người vợ sắp cưới của chàng trai- thì không thể tin đều đó. Ngày mở phiên tòa, mặc cho chàng trai không ngừng quay về phía sau tìm kiếm thì cô vẫn vắng mặt.
Trước khi lên chiếc xe dành riêng cho các tù nhân, chàng trai nhờ chuyển cho Mary một lá thư rồi bước đi ngay. Anh không kịp nhìn thấy Mary đang đứng khuất phía sau vừa khóc vừa nắm chặt tờ giấy với những dòng ngắn ngủi: "Anh biết rằng anh không xứng đáng với tình yêu của em. Anh cũng không dám hy vọng em còn yêu anh sau những chuyện này. Nhưng nếu em tha thứ cho anh , hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già duy nhất ở quảng trường của thị trấn ngày anh trở về. Và nếu không nhìn thấy dải ruy băng, anh sẽ ra đi mãi mãi và không bao giờ quấy rầy em nữa."
Trong suốt 3 năm ngồi tù, dù chàng trai có mong mỏi tin tức của Mary đến đâu thì cô vẫn bặt tin. Năm đầu tiên, anh tự nhủ rằng có lẽ cô vẫn chưa thể quen được với việc chồng sắp cưới là người phạm tội. Năm thứ 2, chàng trai nhờ người hỏi han tin tức và chỉ nghe phong phanh rằng cô ấy đã đi xa , xa lắm và không biết khi nào mới quay trở về. Đến những tháng cuối cùng trong tù, anh đã không còn nghĩ đến những dải ruy băng vàng nữa, nhớ về cô gái anh yêu lại càng không thể. Đến ngày ra tù, chàng trai quyết định nhảy lên chuyến xe bus đi thẳng ra thành phố chứ không trở về đi ngang qua quảng trường như anh đã hẹn.
Nhưng rồi một chuyến xe, hai chuyến xe đã dừng lại rồi chạy tiếp mà chàng trai vẫn chần chừ không leo lên. Mãi tới khi chuyến cuối cùng đã chạy qua, anh mới lầm lũi đi bộ tới quảng trường. Lý trí bảo anh hãy đi theo hướng ngược lại, nhưng tình yêu trong anh thì vẫn bắt anh hướng về phía trước.
Rồi 30 phút sau, người trong thị trấn ngạc nhiên thấy một chàng trai khóc nức nở dưới tán sồi vàng rực bởi hàng trăm dải ruy băng được buộc vào những nhánh sồi như lá vào mùa thu.

http://www.petalia.org/Loveland/loinoi7.jpg

nhatha4884
09-04-2008, 01:08 AM
Sự tích Tình yêu

http://www.petalia.org/Loveland/c50.gif
Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và những cái khác, bao gồm cả Tình Yêu. Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu.
Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.
Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình Yêu nói: "Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?" Sự Giàu Có trả lời: "Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu."
Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: "Phù Hoa, hãy giúp tôi!". "Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ẩm thuyền của tôi," Phù Hoa trả lời.
Nỗi Buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: " Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu", "Ôi, Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình ..."
Bỗng nhiên có một tiếng gọi: "Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi", đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng. Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình.
Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác:
- Ai đã vừa giúp cháu vậy ?
- Đó là Thời Gian - Tri Thức trả lời
- Thời Gian ư ? - Tình Yêu hỏi - Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu?
Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói: "Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu"
...
"Chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của tình yêu". Niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, tất cả những điều khiến ta mỉm cười hay rơi lệ cũng đều sẽ trôi qua. Sự giàu sang, tiền tài danh vọng chẳng phải rồi sẽ không còn là điều quan trọng? Khi nhìn lại con đường ta đã đi qua, chỉ xin được hy vọng rằng, hãy còn có Tình Yêu.
Rất có thể một lúc nào đó ta hờn trách Tình Yêu sao sớm lấy đi của ta sự vô tư, không phải lúc nào Tình Yêu cũng là chốn thiên đường, thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong Tình Yêu bao giờ cũng là niềm may mắn của mỗi con người.

Hãy đợi, chỉ có thời gian mới hiểu được tình yêu.

http://www.petalia.org/Loveland/lily.jpg

nhatha4884
09-04-2008, 01:13 AM
Tách cà phê muối

http://www.petalia.org/images/coffeev.gif

Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương... Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời.
Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. Anh quá run nên không nói được câu nào. Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và muốn đi về... Chàng trai thì cứ loay hoay mãi với cốc cafe, cầm lên lại đặt xuống... Đúng lúc cô gái định đứng lên và xin phép ra về thì bất chợt chàng trai gọi người phục vụ: "Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe". Gần như tất cả những người trong quán nước đều quay lại nhìn anh... Cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. Nàng hỏi anh tại sao lại có sở thích kì lạ thế. Anh lúng túng một lát rồi nói: "Ngày trước nhà tôi gần biển. Tôi rất thích nô đùa với sóng biển, thích cái vị mặn và đắng của nước biển. Vâng, mặn và đắng - giống như cafe cho thêm muối vậy... Mỗi khi uống cafe muối như thế này, tôi lại nhớ quê hương và cha mẹ mình da diết...". Cô gái nhìn anh thông cảm và dường như nàng rất xúc động trước tình cảm chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ một người yêu quê hương và cha mẹ mình như thế hẳn phải là người tốt và chắc chắn sau này sẽ là một người chồng, người cha tốt... Câu chuyện cởi mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi thơ, về cha mẹ và gia đình mình...
Khi chia tay ra về, cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ. Và qua những cuộc hẹn hò về sau, càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt. Anh rất chân thành, kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của cô. Và... như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác, hai người lấy nhau. Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng nào trước khi anh đi làm, nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối...
Nhưng khác những câu chuyện cổ tích, câu chuyện này không dừng ở đó. Nhiều năm sau, đôi vợ chồng già đi, và người chồng là người ra đi trước... Sau khi anh chết, người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại. Trong thư viết: "Gửi người con gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ can đảm nói với em. Anh đã lừa dối em, một lần duy nhất trong cuộc đời... Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau, được nói chuyện với em là niềm sung sướng đối với anh. Anh đã rất run khi ngồi đối diện em... Lúc đó anh định gọi đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối. Nhìn đôi mắt em lúc đó, anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề thích và chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật với em nhưng anh sợ... Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói
dối em. Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như vậy... để được có em và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh... Anh yêu em!".

Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư. Bà gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên, đi pha cho mình một tách cafe muối... Nếu bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị như thế nào, bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!!



http://www.petalia.org/Loveland/ohlalafd.jpg

nhatha4884
09-04-2008, 01:24 AM
http://www.petalia.org/Loveland/emthich.jpg (http://www.petalia.org/)


Này anh, em thích...


Này anh, em thích mưa lắm đấy. Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài đường, em hứng chí giang tay ra đón mưa, để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh đi cũng em mỗi lần mưa như thế. Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói cười về triết lý mưa trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá. Mình sẽ dừng xe ở đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, nhìn hoàng hôn đang bừng lên cuối chân trời, sau cơn mưa trời lại sáng anh nhỉ. Em ước được cùng anh đi tiếp con đường mưa…


Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy”…


Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi…


Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ”. Uh, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào chứ.

Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé. Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi

nhatha4884
09-04-2008, 01:28 AM
http://www.petalia.org/Loveland/giavo.jpg
Giả vờ thôi anh nhé!

Giả vờ đụng khẽ tay anh. Nhưng anh phải giữ tay em lại, thật lòng đấy nhé.

Em sẽ làm như vô tình ngồi sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em-giả vờ sợ mất em, anh nhé. Em sẽ cố tình im lặng. Để anh cuống hỏi “Em đâu…”, thật lòng được không? Em sẽ giả vờ đau chân để tụt lại phía sau. Nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị: "Thôi, hay là anh cõng…".Lên xe, em làm như buồn ngủ. Biết em giả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em. Giả vờ mình yêu nhau anh nhé. Để em được ghen tuông, ghen tuông “hợp pháp” mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về một người con gái nào nào đó, rằng ai nhắn tin cho anh như thế, giả vờ đi anh, và cái nhói đau trong em rất thật… Anh cứ giả vờ đặt môi lên gò má em thôi nhé, cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu. Giả vờ anh giơ cao lên một món quà bắt em cố với! Để em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả niềm háo hức của đứa trẻ con. Anh hãy giả vờ nói yêu em. Vì có ai đánh thuế một câu nói đâu anh? Và em cũng chỉ định giả vờ là mình đang được yêu nhiều lắm… Giả vờ níu kéo em khi em nói: Có lẽ đã tới lúc em đi! Nhưng anh phải hứa cái siết tay giả vờ của anh đủ mạnh. Đủ mạnh... Tất cả chỉ giả vờ thôi. Em tuyên thệ em sẽ không tin là thật. Nước mắt em rơi cũng đâu là thật. Tại con gì bay vào mắt em thôi… Và cuối cùng em đã giả vờ anh là em không yêu anh.

Sự thật là em yêu anh biết bao, anh biết không?
http://www.petalia.org/Loveland/lovelandmissyou.jpg

nhatha4884
09-04-2008, 01:33 AM
Hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh !


http://www.petalia.org/Loveland/roman42452.jpg
Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình.

Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.

Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.

Vợ tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ...

Dew đã bước vào cuộc đời tôi.

Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô ấy.

Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ đến lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại nàng. Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình.

Kéo tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly hôn là một điều tưởng chừng không thể.

Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc.

Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giãn.

Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.

Lúc vợ tôi bước vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy.

Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.

Khi vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô áy. “Anh có điều này muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn.

Tôi lại nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”. Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng.

Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi “Anh không phải là đàn ông!”.

Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã nghiêng về Dew.

Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đã nói.

Cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ.

Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp.

Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình thường. Lý do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ.

Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ em đã vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt làm sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói: “Anh còn nhớ”.

“Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.

Tôi kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.

Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.

Vào ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của nàng.

Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị xói mòn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe". Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên mờ nhạt dần.

Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn.

Nhưng tôi không nói với Dew về điều này. Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”.

Vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy.

Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi" - nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót.

Tôi ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.

Vào ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con trai chúng tôi đã lên trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi".

Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa. Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”.

Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”.

Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty. Khi đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.

nhatha4884
09-04-2008, 01:41 AM
Câu chuyện Tình yêu

http://www.petalia.org/Loveland/roman8989.gif
Cynthia và Alvin chơi với nhau từ nhỏ, và khi lớn lên một chút, tình bạn của họ chuyển thành tình yêu, nhưng bố mẹ hai bên không chấp thuận.
Rồi Alvin nhận được một học bổng du lịch. Sợ tình yêu sẽ ảnh hưởng đến việc học của Alvin, bố mẹ cậu tìm đến Cynthia, yêu cầu cô tránh mặt Alvin. Nghĩ đến sự nghiệp của Alvin nên Cynthia đồng ý.
Alvin cực kỳ suy sụp. Vài ngày sau, Cynthia nghe chị Alvin nói rằng cậu đã tới London. Nhiều tháng trôi qua, Cynthia không nhận được tin gì từ Alvin. Đôi khi, không chịu nổi nữa, cô gọi điện cho chị gái Alvin để hỏi thăm. Chị Alvin nói rằng cậu vẫn khỏe mạnh, học giỏi và đã có bạn gái mới. Cynthia cảm thấy mọi thứ như đều đảo lộn, dù biết đó là điều tốt nhất của Alvin. Cô cố quên Alvin nhưng không thể. Cynthia trở nên tuyệt vọng, mệt mỏi và hay khóc.
Một đêm, khi Cynthia đang khóc, thì có tiếng chuông điện thoại. Đầu dây bên kia là tiếng của Alvin :
- Cynthia, đừng khóc. Anh sắp về nhà rồi, chờ anh nhé!
Chỉ được có thế, rồi Alvin vội vã gác điện thoại.
Đêm hôm đó, Cynthia nằm mơ thấy Alvin. Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây hai người thường đến chơi. Alvin nói rằng cậu rất vui được gặp lại Cynthia, rằng cậu không hề có bạn gái mới. Nhưng trước khi Cynthia kịp hỏi gì thì Alvin đã biến mất.
Sáng hôm sau, Cynthia vội vã gọi điện cho chị của Alvin, kể lại mọi chuyện và hỏi có phải Alvin sắp về không.Chị gái Alvin chợt òa khóc:
- Cynthia, xin lỗi em, tất cả là do chị nói dối đấy. Alvin đã mất cách đây 6 tháng, nó bị tai nạn ô tô ... Alvin từng nói là nó không chịu được khi thấy em buồn ... Chị đã nghĩ là có thể nói dối để em quên Alvin đi...
Cho dù Cynthia khẳng định một ngàn lần rằng đêm hôm trước, Alvin đã thật sự gọi điện về cho cô, thì chị gái Alvin vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng và sự thật là Alvin đã mất rồi.
Nhưng Cynthia không tin. Cô tin rằng Alvin sẽ gọi điện lần nữa. Và đúng như thế, khoảng bằng giờ đêm trước, điện thoại reo. Cynthia nhấc máy ngay lập tức.
Lần này, Alvin nói nhiều hơn, rằng cậu chưa bao giờ quên Cynthia, rằng cậu không ở cạnh Cynthia được, nhưng họ vẫn có thể nói chuyện qua điện thoại như vậy.
- Anh đã sửa điện thoại rồi à? - Mẹ Cynthia hỏi bố cô như vậy khi ông vừa bước vào nhà - Em thấy Cynthia nói chuyện điện thoại với ai đó suốt đêm hôm qua.
- Em làm sao thế ? - Bố Cynthia lắc đầu khó hiểu - Anh đã sửa điện thoại đâu, máy vẫn hỏng mà!
***
Bạn có thể gửi câu chuyện này cho những người mà bạn quan tâm và nói với họ những gì bạn cảm thấy và nói với họ rằng bạn yêu quý họ đến mức nào. Câu chuyện thật buồn, nó nhắc chúng ta nếu chúng ta yêu thương một người, hãy biết trân trọng khi bạn còn có thể. Bởi không ai nói trước được tương lai, đừng bao giờ để mình phải hối hận vì mình đã không đủ quan tâm, không đủ yêu thương, hoặc không đủ can đảm để vượt qua những khó khăn, để giữ những gì mình yêu quý ...

http://www.petalia.org/Loveland/roman321.jpg

nhatha4884
09-04-2008, 01:45 AM
Một chuyện tình
http://www.petalia.org/Loveland/girlrainbow.gif
Câu chuyện xảy ra ở một bệnh viện nhỏ ở vùng quê hẻo lánh .
Ở khoa hóa trị có một phụ nữ trẻ đang ở giai đoạn cuối của căn bệnh ung thư . Tuy luôn bị những cơn đau hành hạ nhưng chưa bao giờ người phụ nữ ấy quên trao cho cho chúng tôi một nụ cười biết ơn sau những lần điều trị . Những khi chồng cô tới thăm , mắt cô rạng ngời hạnh phúc . Đó là một người đàn ông đẹp trai , lịch thiệp và cũng thân thiện như vợ mình . Tôi rất ngưỡng mộ chuyện tình của họ . Hằng ngày anh mang đến cho cô những bó hoa tươi thắm cùng nụ cười rạng rỡ , anh đến bên giường nắm lấy tay cô và trò chuyện cùng cô . Những lúc quá đau đớn , cô khóc và trở nên cáu ghắt , anh ôm chặt cô vào lòng , an ủi động viên cho vợ mình cho đến khi cơn đau dịu đi . Anh luôn bên cô mỗi khi cô cần , anh giúp cô uống từng ngụm nước và không quên vuốt nhẹ đôi chân mày của cô . Mỗi đêm , trước khi ra về anh luôn đóng cửa để hai người có những giây phút bên nhau . Khi anh đi , chúng tôi thấy cô ấy đã say ngủ mà trên môi vẫn phảng phất nét cười .

Nhưng đêm ấy mọi chuyện đã thay đổi . Khi nhìn vào bảng theo dõi , kết quả cho thấy người vợ trẻ ấy sẽ không qua khỏi đêm nay . Mặc dù rất buồn nhưng tôi biết đó là cách tốt nhất cho cô ấy , từ nay cô sẽ không chịu những cơn đau thêm nữa .

Để bảng theo dõi trên bàn , tôi muốn đến phòng bệnh . Khi tôi bước vào phòng , cô mở mắt nhìn tôi hé môi cười một cách yếu ớt , nhưng hơi thở của cô nghe thất khó nhọc . Chồng cô ngồi bên cô mỉm cười nói : " Cho đến bây giờ món quà tuyệt vời nhất tôi dành cho cô ấy chính là tình yêu của tôi " .

Và tôi đã khóc khi nghe điều đó , tôi nói nếu họ cần bất cứ điều gì thì đừng ngại .Đêm ấy cô đã ra đi trong vòng tay người chồng yêu dấu . Tôi không biết làm gì hơn ngoài việc cố an ủi và chia sẻ nỗi đau này cùng chồng cô . Với khuôn mặt đẫm nước mắt , anh nghẹn ngào : " Xin hãy cho tôi ở bên cô ấy thêm một lúc " .

Bước ra khỏi phòng , đứng ở hành lang lau những giọt nước mắt , nhớ nụ cười , nhớ ánh mắt , nhớ những cái ôm ghì chặt mà cô ấy dành cho chúng tôi ...Tôi nhớ tất cả về cô ấy như một người bạn thân thiết , tôi cũng phần nào có thể cảm nhận được nỗi đau mà chồng cô đang chịu đựng . Bỗng nhiên từ trong phòng vọng ra một giọng hát trầm ấm mà tôi chưa từng được nghe . Không chỉ riêng tôi mà tất cả mọi người đều bị cuốn hút bởi giọng hát của anh khi anh cất lời bài Beautiful brown eyes . Rồi giai điệu khúc ca nhỏ dần , anh mở cửa gọi tôi đến , anh nhìn sâu vào mắt tôi , ôm chầm lấy tôi rồi nói :" Tôi đã hát bài này mỗi đêm cho cô ấy nghe kể từ ngày chúng tôi quen nhau . Mọi ngày tôi vẫn thường cố giữ cho giọng mình thật nhỏ để khỏi làm phiền bệnh nhân khác . Và tôi chắc rằng đêm nay trên thiên đường cô ấy cũng vẫn nghe tôi hát . Tôi xin lỗi đã quấy rầy mọi người .Tôi chỉ không biết sống ra sao khi thiếu vắng cô ấy , nhưng mỗi đêm tôi vẫn tiếp tục hát cho cô ấy . Chị có nghĩ rằng cô ấy nghe thấy tiếng tôi không ?".

Tôi khẽ gật đầu mà nước mắt vẫn tuôn . Anh ôm tôi một lần nữa , hôn lên má tôi và cảm ơn tôi cùng tất cả mọi người . Đoạn anh quay bước , cúi đầu khẽ húyt sáo giai điệu thân quen .

Khi anh bước đi , tôi nhìn theo , thầm cầu nguyện cho cô ấy , cho anh và cho tôi một ngày nào đó cũng tìm được một tình yêu như thế.

nhatha4884
09-04-2008, 01:58 AM
Thử yêu lần nữa
http://www.petalia.org/Loveland/bear11.gif

Xét về tình cảm, họ yêu nhau. Nhưng về lý trí, rõ ràng, Tony không phải mẫu hình lý tưởng của cô. Joshy hiểu rõ hai người là hai thế giới. Tony cũng chưa muốn có bạn gái để dồn sức cho sự nghiệp. Ngoài mặt, cậu dửng dưng nhưng lại luôn có một sự quan tâm đặc biệt không lời. Vì tất nhiên, dửng dưng chưa bao giờ có nghĩa là không thích. Và họ đã có với nhau một tháng với những gì đẹp đẽ nhất. Mọi việc đi nhanh hơn cả tên lửa NASA, đâu có ai biết cách làm cho tên lửa chậm lại khi nó đã được phóng.

Cả Joshy và Tony đều cảm thấy những vấn đề không bình thường giữa hai người nhưng họ luôn né tránh. Một sai lầm kinh điển của những đôi yêu nhau. Không lâu sau đó, Tony đề nghị chia tay. Cậu đã phải chịu nhiều áp lực trong việc cố gắng trở thành một người bạn trai. Việc có bạn gái đã ngốn mất nhiều thời gian mà đáng lẽ ra cậu phải dành cho sự nghiệp của mình.

Những ngày sau đó là những ngày u ám & nặng nề. Tony vẫn làm việc đều đều dù cậu không thể phủ nhận rằng cậu thấy rất trống vắng. Khi đã bình tĩnh hơn và thôi khóc, Joshy nhận thấy việc chia tay của hai người là việc vô lý nhất cô từng biết. "Có lẽ mình phải làm một cái gì đó!".

Hai tuần sau, Joshy hẹn Tony đến quán nước quen thuộc. Cô nhìn thẳng vào mắt Tony và hỏi: "Mình chia tay đã nửa tháng, anh đã cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn chưa?". Chắc chẳng ai trên đời này cho rằng trống vắng là một cảm giác thoải mái dễ chịu nhưng Tony vẫn im lặng. "Em đã có rất nhiều điều không hiểu" - Joshy nói - "Nhưng ngày hôm đó, cả hai chúng ta đều khong đủ bình tĩnh để nói chuyện với nhau. Em thật sự muốn biết anh đã chịu áp lực như thế nào".

Không dễ để Tony nói ra những gì cậu nghĩ nhưng Joshy đã khéo léo thuyết phục bằng tất cả những dịu dàng và cảm thông nhất mà cô có thể. Sau cùng, cô nói: "Em thật sự không thể chịu đựng được khi mình mất nhau như vậy. Nếu anh vẫn còn một chút tình cảm với em, chỉ cần một chút thôi nhưng là tình cảm thật sự chứ không phải lòng thương hại và anh cũng không muốn kết thúc như thế, chúng ta hãy cùng nhau bắt đầu lại thật chậm. Em tin mình có cơ hội để làm mọi việc tốt đẹp hơn".

Tony im lặng rất lâu. "Mình sẽ bắt đầu thật chậm như thế nào?" - Cậu hỏi. "Nếu anh thật sự muốn biết và muốn thử, hãy gật đầu cho em xem nào!" - Joshy trả lời. Tony bật cười và gật đầu. Joshy vẫn luôn lém lỉnh như thế.

Joshy chậm rãi. "Sẽ có một vài quy định bắt buộc, tất nhiên! Nhưng hãy thoải mái anh nhé! Em chỉ muốn cùng anh chơi một trò chơi thôi! Và đây là quy định của cô: Mỗi tuần họ sẽ gặp nhau ít nhất một lần và nhiều nhất ba lần. Mỗi người được quyền chủ động những cuộc hẹn và cả việc sẽ đi đâu trong một tuần. Tuần sau đến lượt người kia. Người bị động có quyền từ chối nếu không thoải mái nhưng một tuần bắt buộc phải có một lần đi cùng nhau. Đến khi một người muốn có cuộc hẹn thứ tư trong một tuần và người kia đồng ý thì đã đến lúc mọi việc trở lại bình thường như nó vốn như thế.

"Để bắt đầu, chúng ta sẽ bốc thăm" - Joshy lấy từ trong xắc tay hai lá thăm be bé - "Người nào bốc được lá thăm ghi chữ THE FIRST sẽ là người chủ động hẹn đầu tiên. Và tuần kế tiếp sẽ là quyền chủ động của người kia. Cứ như thế! Anh đã luôn nhường em nên lần này em nhường anh trước đấy!"

Tony bốc trúng lá thăm ghi chữ THE FIRST. Một tuần sau đó, cậu hẹn Joshy và trò chơi bắt đầu. Không dễ để hàn lại những thứ đã vỡ. Rất nhiều lúc Tony cảm thấy chán nản. Ý nghĩ về việc không hợp nhau làm cậu cứ muốn bỏ cuộc giữa chừng. Nhưng tình yêu cậu dành cho Joshy là một tình yêu thật sự. Joshy đã nói với cậu trước khi ra về ngày hôm đó: "Em chỉ cần anh can đảm và kiên nhẫn chút thôi để cùng em vượt qua giai đoạn khó khăn này". Cậu luôn nhắc nhở mình câu nói ấy để kìm bớt tính nóng vội và mau nản. Joshy cũng không dễ chịu gì hơn. Cô phải đánh đòn tính tự ái của mình rất nhiều roi để nó yên thân mà nằm xẹp xuống. Cô tập yêu luôn cả những điều khiếm khuyết ở người con trai minh chọn. Cô lặp lại liên tục trong đầu hai từ "kiên nhẫn". Đã có nhiều điều buồn cười xảy ra trong suốt những ngày đó. Vì Joshy không hề quy định sẽ làm gì trong những lần gặp nhau nên họ nghĩ ra đủ trò. Joshy bắt Tony phải đến tiệm uốn tóc tán gẫu với cô trong khi các cô thợ rị mọ với cả đống ống cuốn trên đầu. Tony cũng khiến Joshy dở khóc dở cười khi ngồi chờ cậu trên thành hồ bơi nam. Họ đã cùng nhau chạy đua một chặng đường rất dài để tìm lại nhau.

Dần dần, họ thấy thích thú được quyền "hành hạ" người kia mỗi tuần và cả cái cách hỏi nhau khi bắt đầu một cuộc hẹn: "Chiều thứ sáu này em rảnh không?". Thêm một thời gian nữa, họ bắt đầu thấy nhớ nhau và cần nhau nhiều hơn là ba cuộc hẹn mỗi tuần. Tony đã thích nghi được với việc san sẻ thời gian và áp lực cho một người luôn sẵn sàng lắng nghe cậu. Và cậu nhận thấy việc có cả bạn gái lẫn sự nghiệp không phải là điều quá khó. Vào tuần cuối cùng của tháng tư, Tony hẹn Joshy lần thứ tư trong một tuần. Hôm đó là một ngày tuyệt vời không kém ngày đẹp trời lúc họ quen nhau. Nhưng Joshy vẫn giữ nguyên quy tắc "mỗi người một tuần" của mình, cô chỉ điều chỉnh nó thành thỏa thuận. "Và tất nhiên người ta có thể vi phạm thỏa thuận trong những trường hợp có thể thương lượng được" - Joshy nháy mắt tinh nghịch khi cả hai đứng mút kem.

Ngày 14 tháng 6, Joshy đem đến cho Tony một hũ thủy tinh đựng đầy socôla với dòng chữ: "Be my valentine!". Joshy cười một nụ cười của nắng: "Những chuyện không vui đã khiên chúng ta xa nhau vào đúng ngày lễ Tình yêu. Em không muốn đợi đến năm sau mới đưa anh món quà này! Em yêu anh!" - Cô hôn Tony.

"Có một điều anh đã thắc mắc rất lâu!" - Tony nói sau khi qua phút ngất ngây - "Nếu ngày hôm đó em bốc phải lá thăm THE FIRST thì khi nào em sẽ hẹn anh?" Một nụ cười bí ẩn nở trên môi Joshy: "Thì đã bao giờ em không bốc phải là thăm THE FIRST đâu! Cả hai lá thăm đều là THE FIRST, em chỉ không cho anh nhìn thấy lá thăm của em thôi! Em muốn anh bắt đầu khi anh thật sự sẵn sàng. Còn em thì đã luôn sẵn sàng để chờ đợi anh!". Tony hỏi tiếp, cố giấu vẻ xúc động: "Nếu như anh không chơi trò đó với em, hoặc nếu như anh không hẹn lần thứ tư... nếu...". Nhưng hai ngón tay xinh xinh của Joshy đã đặt lên môi Tony để ngăn cậu nói tiếp. Cô nhẹ nhàng: "Đó là một bí mật! Khi đó, em sẽ tính cách khác nhưng em sẽ không nói anh nghe đâu!" Tony vòng tay ôm lấy cô. Cậu cũng không cần biết đến điều bí mật đó. Và sẽ chẳng bao giờ biết rằng Joshy chẳng có một dự tính nào cho những tình huống đó. Bởi cô tin là cả hai sẽ làm cho mọi việc tốt đẹp hơn.

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn. Dù có thành công hay thất bại, bạn cũng không có gì để hối tiếc vì đã không sống và yêu hết mình. Hãy cho những người yêu thương mình và chính mình một cơ hội. Đừng bỏ cuộc quá sớm khi mọi thứ vẫn còn có thể!

http://www.petalia.org/Loveland/biantu3.jpg

nhatha4884
09-04-2008, 02:21 AM
Lời tỏ tình không lãng mạn
http://www.petalia.org/Loveland/loveletter3.gif
Thư Bố gửi con gái.

Dường như tình yêu đầu tiên lại làm con mệt mỏi. Con loay hoay với những thứ váy áo mà con vốn không thích mặc. Bực bội với đôi mắt một mí "hàng độc" của mình. Bố thấy con buồn nhiều hơn là vui, con không tự tin khi là mình nữa.

Đúng là thật dễ để "quyến rũ" một người, nhưng thật khó để người ấy biết rằng ta không hoàn hảo.

Bố và mẹ đã yêu nhau được gần 30 năm. Mẹ từng là một cô gái được nhiều người để ý, mẹ đẹp và học giỏi. Nhưng tại sao mẹ lại chọn bố, một người không có gì đặc biệt? Có lần mẹ nói rằng, duy nhất bên bố, mẹ có thể biểu diễn điệu cười "khủng khiếp" của mẹ. Bởi mẹ biết bố yêu nụ cười ấy.

Mẹ tự ti vì đôi bàn chân của mình, và vẫn thường đi những đôi giầy kín mu bàn chân. Nhưng bên bố, mẹ có thể cởi bỏ những đôi giầy cao gót rất điệu của mình và thu cả 2 chân trần lên ghế. Bên bố mẹ có thể thực sự là mẹ, trên từng milimét vuông. Đó chính là sự tin cậy. Niềm tin cậy tạo nên bầu không khí an toàn để những tình cảm thân mật, âu yếm nảy sinh. Và những người yêu nhau có thể giao phó vào tay nhau cả quá khứ, hiện tại và tương lai của mình.

Con có thể phải lòng 1 người con không tin cậy, nhưng thật khó mà có thể chung sống với họ. Trong tình yêu, con phải được thật là mình. Mặc cho tất cả những mưu mẹo nho nhỏ chúng ta vẫn thử và có thể gây ấn tượng được với người ta yêu trong buổi ban đầu hò hẹn, thì tình thân mật gắn bó lại dựa trên những gì mà những người yêu nhau biết về nhau.

Người ấy cần phải biết cái tôi thực của con - con như thế nào khi con mệt mỏi, tức giận, nản lòng, phấn chấn. Người ấy phải yêu con như con vẫn thế, chứ không phải yêu cái hình ảnh hoàn hảo mà người ấy hi vọng có ở nơi con.

Con đã xem phim Nhật ký tiểu thư Jones rồi, đúng không? Có một cảnh mà Mark Darcy nói với "tiểu thư" Jones rằng "Anh thích em, như em vẫn vậy". Và cô ấy hoàn toàn bị chinh phục. Tại sao lại có thể có một phản ứng mạnh như vậy cho một câu "tỏ-tình-không-hề-lãng-mạn"? Bởi vì Mark nói với cô ấy rằng anh ta thật sự nhìn cô ấy và anh ta yêu những cái anh ta nhìn thấy. Anh ta không nói anh thích cô ấy gầy đi mười cân, ăn mặc cho lịch thiệp hơn chút nữa hay xinh hơn 1 chút. Anh thích cô ấy như cô ấy vẫn thế, vô điều kiện. Cô ấy không cần phải cố gắng để gây ấn tượng với anh ấy, bởi Mark thực sự bị gây ấn tượng rồi.
Sự tin cậy không thể tự nhiên mà có, dù đó là 2 người yêu nhau say đắm. Nó cần nhiều thời gian và nỗ lực. Hãy lắng nghe cậu ấy, tôn trọng cậu ấy cũng như ý kiến của cậu ấy, và chấp nhận cậu ấy như cậu ấy vẫn vậy. Và con sẽ được đền đáp công bằng. Giống như mẹ đã yêu bố như bố vẫn vậy.

Biết mình được yêu vì con người thực của mình sẽ khiến con cảm thấy tình yêu thật sự là chốn thiên đường, nơi mà con có thể từ bỏ mọi "vũ khí". Nó cho phép con được thực sự là mình mà không hề phải lo sợ bị giễu cợt và chối bỏ. Điều đó tuyệt vời vô cùng.

Chúc con được nghe lời-tỏ-tình-không-lãng-mạn: "Anh yêu em như em vẫn vậy!"

Bố của con.

nhatha4884
09-04-2008, 02:28 AM
Ký ức tình yêu

http://www.petalia.org/Inspiration/canhcu1.gif


"Anh có yêu em không?” “Có”. “Yêu như thế nào?” Duy tròn mắt nhìn Vân một thoáng, hơi bối rối: “Thì... cũng như mọi người YÊU NHAU”. VÂN ĐỎNG ĐẢNH: “Ứ, Ứ CẦN ANH NÓI thế. Phải cụ thể hơn cơ”. Duy dụi tắt điếu thuốc lá, cố nén tiếng thở dài, giọng nói đã có phần khang khác: “Em vẫn bảo tình yêu là một khái niệm trừu tượng cơ mà”. Cũng may Vân đã chịu ngồi im, đầu tựa vai anh, mắt lơ mơ nhìn cả vạt đồi thoai thoải tím ngắt sim mua. Một nơi nghỉ ngơi thật tuyệt - Duy nghĩ, nếu như chỉ có một mình anh, anh sẽ nằm xoài ra thoải mái, nhìn trời qua những kẽ lá và nghĩ mông lung. Duy chợt thấy buồn cười, có ai như anh không, ước có một mình trong lúc ngồi cạnh người yêu. Duy thấy vai mình nặng trĩu, dường như Vân đã ngủ. Anh đỡ mái đầu Vân ngả lên đùi mình, chăm chú ngắm từng nét mặt cô. Phải thừa nhận là Vân giống Linh, giống như hai chị em ruột mặc dù họ chẳng hề biết nhau ngoài đời. Nghĩ đến Linh, Duy vẫn thấy lòng mình se thắt, dù đã 6 năm rồi... Cũng rèm mi hoe hoe vàng cong vút (chứ không phải mi đen) khiến cho đôi mắt có vẻ gì là lạ, đầy ấn tượng. Cũng nốt ruồi son ngay trên cánh môi (nhưng nốt ruồi của Linh nằm chếch về bên trái, bướng bỉnh và tinh nghịch hơn), cũng đôi má bầu bầu, mái tóc ngang lưng, càng nhìn càng thấy giống. Bỗng Vân cựa quậy rồi mở mắt: “Sao nhìn em lạ vậy? Cứ như nghi ngờ điều gì ấy”. Hình ảnh Linh vụt biến mất, chỉ còn lại là Vân. Duy lắc đầu, âu yếm vuốt vuốt mấy sợi tóc xoà trên trán người yêu, kỳ thực để cho Vân nhắm mắt, thôi quấy rầy anh bằng những điệp khúc câu hỏi cũ mèm.


Ừ NHỈ, TẠI SAO NHỮNG KỲ NGHỈ NGƠI LẠI CỨ gắn với mùa hè. Mà tại sao bao nhiêu năm rồi anh vẫn giữ thói quen đến những vùng đồi núi? Nó nhắc anh, bắt anh phải nghĩ về Linh nhiều hơn - cũng có nghĩa là giày vò, hành hạ anh đến khổ sở. Ngày ấy, Linh cũng yêu hoa sim tím vô cùng. Không, em yêu tất cả các loại hoa màu tím thì đúng hơn. Hai đứa bằng tuổi nhau, tròn hai mươi. Trong nụ hôn đầu choáng váng và run rẩy đến nghẹt thở, Duy hỏi nhỏ: “Gọi Duy là anh nhé?” Linh xấu hổ, cắn vào cằm anh thật đau. Yêu nhau đến độ tưởng như chết được vì nhau, Linh vẫn không thay đổi cách xưng hô: “Duy ơi, Linh nhớ Duy kinh khủng”. “Duy ơi! Khăn len Linh đan cho Duy này”. “Duy ơi, muốn ốm không đấy, trời mưa thế này mà dám đi đầu trần”. Mới đầu Duy còn cự nự, cứ đòi Linh gọi là anh, Linh chỉ cười: “Khi nào mình... cưới nhau, Linh sẽ gọi Duy là anh, chịu không?” Duy chịu thua trước nụ cười thiên thần ấy để ôm ghì Linh trong vòng tay cuồng nhiệt của mình...


Chiều nắng nhạt dần và gió lồng lộng. Vân tung tăng đi trước Duy, thỉnh thoảng lại cúi xuống ngắt vài bông hoa dại. Tóc Vân bay xấp xoã, đáng yêu hệt như hôm anh gặp Vân lần đầu. Duy chạy tới, bịt mắt Vân, cắt ngang tiếng cười khanh khách của người yêu bằng một nụ hôn dài “Anh yêu em, biết không hả công chúa?” Vân buông ngay nắm hoa dại, vòng tay qua cổ anh, đắm đuối: “Ðừng làm em phát điên lên vì anh nữa”... Duy dìu người yêu đi chầm chậm. Lạ thay, bên Vân, anh vẫn không thôi nghĩ về Linh, dù anh yêu Vân thực sự, dù Linh đã thuộc về quá khứ xót xa...


...Linh chưa kịp bước sang tuổi 21, chưa kịp cùng anh thổi nến trong ngày sinh. Duy vẫn nhớ, ngày ấy anh đã hỏi Linh thích quà tặng gì nhất cho ngày sang tuổi mới. Linh áp đầu vào ngực Duy, thầm thì: “Linh chỉ thích có Duy thôi, thật đấy”. Vậy mà Linh... Ðó là một ngày chủ nhật đường phố đông nghẹt đã cướp đi Linh của anh. Trong giỏ xe vẫn còn lăn lóc một gói quà nho nhỏ. Cô bạn chơi thân với Linh thổn thức: “Nó bảo... nó bảo sáng nay đi chọn mua tặng anh một chiếc cavat thật đẹp”. Duy không tin vào tai mình nữa, anh điên cuồng chạy khắp bệnh viện như một gã tâm thần. Người ta ngăn không cho anh vào nhà xác, không cho anh vào với Linh khi Linh không còn biết cười, biết nói, biết nhìn anh... Anh đã gào lên nguyền rủa hết thảy, gào lên trong nỗi tuyệt vọng tột cùng...


“Anh xem em mặc áo dài màu này có hợp không?” Duy nhìn Vân đang xoay người trước gương, gật gù “Ðẹp lắm cưng ạ! Mà với anh, em mặc màu gì cũng đẹp”. Vân quay lại, âu yếm sửa cổ áo cho Duy rồi la lên: “Sao anh không đeo cavat vào. Trời ạ! Mặc complê đi dự đám cưới mà thiếu cavat”. Duy thành thật: “Anh chẳng có cái nào đâu”. Vân ấn anh ngồi xuống ghế, với tay lấy chìa khoá xe “Ðể em đi mua cho anh”. Mặt Duy thoắt tái nhợt, tim anh nhói lên như có vật nhọn nào vừa đâm trúng “Vân, đừng, kệ anh”. Vân hốt hoảng nhào đến. Lát sau, Duy trở lại bình thường, lúng túng giải thích: “Anh hơi đau đầu. Nhưng anh không dùng cavat đâu”. Vân dằn dỗi “Nhưng mà tại sao mới được chứ. Sao ANH GÀN THẾ? HAY ANH KHÔNG KHIẾN EM THÌ TỰ ANH ĐI MUA CŨNG ĐƯỢC. Ừ, MÀ CHƯA BAO GIỜ EM THẤY ANH DÙNG CAVAT”. ĐƠN GIẢN THẾ MÀ cũng giận nhau. Vân đùng đùng bỏ về, không đi đám cưới sau một điệp khúc câu hỏi “Tại sao” mà Duy chẳng thể trả lời. Từ ngày Linh mất, Duy không bao giờ dùng cavat. Anh cứ có cảm tưởng cổ mình bị thít chặt lại khi nghĩ đến nguyên nhân cướp mất Linh của anh. Chiếc cavat Linh mua ngày ấy giờ nằm yên trong ngăn tủ với hàng bao kỷ vật khác: Khăn len, cuốn sổ, một mảnh mùisoa thêu...


Trong suốt thời gian yêu nhau, Linh chưa bao giờ giận Duy, kể cả những lần anh lỡ hẹn (vì có việc đột xuất) hay những lần anh đến trễ giờ. Nếu thấy lâu lâu anh không tới, Linh lại cuống quýt đến tìm: “Duy hư lắm đấy nhé. Linh cứ tưởng là Duy bị ốm, Linh lo cuống cả lên...”. Có một đôi lần Linh dỗi, nhưng Linh có cách trừng phạt riêng, không ngúng nguẩy quay đi hay bỏ về mà sẽ mím chặt đôi môi hồng xinh xắn, ngăn cản nụ hôn của Duy. Nhưng chỉ được vài phút. Duy chưa bao giờ phải khổ sở chạy theo năn nỉ, dỗ dành Linh. Cũng chính vì thế, anh yêu Linh hơn tình yêu của tất cả thế gian này cộng lại...


Không phải Vân không biết trước cô, Duy đã yêu một người con gái khác. Giá như Vân chỉ bằng lòng biết đến đấy thôi, mặc kệ Duy với những gì thuộc về quá khứ, mặc kệ Duy với những kỷ niệm của riêng mình thì có lẽ Duy sẽ bớt đi những lúc đi về giữa quá khứ và hiện tại, sẽ gạt bỏ được những so sánh ngoài ý muốn. Và biết đâu anh lại tìm thấy tình yêu cuồng nhiệt, đắm đuối hệt thuở xưa ở Vân. Nhưng mọi chuyện lại không như thế. Vân đòi biết quá nhiều. Thoạt đầu chỉ là “Tên của chị ấy là gì hả anh?” và Vân xuýt xoa: “Em thích cái tên Thuỳ Linh lắm. Anh tin không, ngày nhỏ em có con bạn thân là Thuỳ Linh, bao nhiêu lần em khóc đòi bố mẹ đổi tên cho mình”. Vân bảo: “Ai chẳng có những kỷ niệm. Em không hờn ghen với kỷ niệm của anh. Nhưng có điều, đừng sống mãi với kỷ niệm anh nhé”. Lúc ấy nhìn Vân thật buồn và tội nghiệp. Duy cồn cào, anh thấy yêu và thương Vân thành thật, yêu một dáng hình, một tâm hồn, một tấm lòng biết cảm thông, chia sẻ. Vân đã khóc khi anh kể cho cô nghe vì sao anh mất Linh... Thế nhưng tại sao anh càng cố gắng không khơi dậy kỷ niệm thì Vân càng dồn ép, đòi anh phải kể về Linh nhiều hơn. Và càng biết về Linh thì Vân càng hay giận dỗi, so bì, trách móc. Anh không thể chịu nổi điệp khúc căn vặn “Anh có yêu em không?” và những câu hờn mát đến độc địa của Vân “Em chỉ vụng về thế thôi. Em biết, anh chẳng yêu em nhiều”. Duy không biết thanh minh nhiều, anh lại tìm đến với Linh trong kỷ niệm như một sự cứu rỗi.


... Linh bảo: “Một ngày nào đó không còn thấy yêu Linh, Duy cứ đi yêu người khác mà Duy thích. Chỉ có điều phải thành thật mà nói lời chia tay. Ðừng lừa dối Linh”. Duy véo mũi Linh, mắng: “Chỉ vớ vẩn thôi. Mình sẽ là của nhau đến trọn kiếp”. Mắt Linh thoáng buồn “Linh muốn thế nhưng cuộc đời thì nhiều biến động...”. Duy át đi: “Giả sử Duy yêu người khác, Linh chấp nhận chia tay, thế hoá ra Linh không yêu Duy”. Linh bảo: “Linh sẽ buồn, sẽ đau lắm chứ nhưng nếu Duy hạnh phúc bên người khác hơn bên Linh thì...”. Tại sao Linh lại có linh cảm chẳng lành về số phận, về tình yêu như thế? Ðể rồi chỉ ít lâu sau, anh phải gục đầu khóc trước những vòng hoa trắng, khóc giữa những đêm ngồi nghe bản nhạc quen thuộc một mình lẫn với tiếng mưa gõ nhịp đều đều, đều đều.


Duy lại đến tìm Vân như sau hàng bao lần giận dỗi trước đó. Thủ tục làm lành khó khăn hơn nhưng rồi cũng xong xuôi. Hai đứa lại đi dạo trong công viên. Mùa thu, hoa sữa thơm dịu dàng và quyến rũ. Những bông hoa nhỏ xíu rớt xuống nền gạch đỏ như sao sa. Tóc Vân thấp thoáng hoa sữa trắng ngà. Duy vòng tay qua thành ghế đá, mơ màng nhìn lên vòm lá. Hình như có một tiếng chim chiếp chiếp tội nghiệp đâu đây. Dường như Vân hỏi anh câu gì đó nhưng Duy vẫn mải tìm kiếm xem tiếng chim kêu ấy ở chỗ nào. Chắc chắn đó phải là chú chim sâu nhỏ thật dễ thương. Thế mà ngày bé, bao nhiêu lần anh mang súng caosu lêu lổng khắp các khu vườn... Chợt Vân giật tay lại, ngoắt người đi, giận dỗi. Duy giật mình, ngắt khỏi những suy nghĩ lan man: “Gì thế em?” Vân quay lại, nét mặt trở nên cau có: “Em biết mà, anh không thể nào khác đi. Anh lại nghĩ, lại nhớ, lại tiếc tình-yêu-cũ-của-anh rồi phải không?” Duy thất vọng, cúi đầu không nói. Vân vẫn không tha: “Hèn gì em hỏi anh đến ba lần mà anh không trả lời”. “Em hỏi anh gì vậy? Anh im lặng cũng là một cách trả lời đấy chứ”. Vân nhìn sững Duy, nghẹn ngào: “Anh không yêu em phải không. Ngồi với em mà anh chỉ nghĩ ĐẾN CHỊ LINH...”. DUY CẮN MÔI ĐỘT NGỘT “Ừ! ANH YÊU Linh và yêu Linh mãi mãi”. Vân bật khóc, cầm túi xắc rồi bước đi như chạy. Duy không đuổi theo như bao lần trước đó. Anh nhìn theo cô rồi buồn buồn nghĩ: Chắc là chẳng khi nào mình gặp lại Vân để làm lành nữa... Ôi! Ngày xưa, Linh thường mặc áo xanh, Linh thường đi thong thả...

nhatha4884
09-04-2008, 02:40 AM
Lá thư tình của chàng trai
Đây là lá thư tình của một chàng trai. Bố của cô gái không tán thành mối quan hệ của 2 người và ra lệnh phong tỏa nghiêm ngặt. Buồn....tuyệt vọng.....Chàng trai quyết định gửi cho cô bạn gái lá thư chia tay này :

1.Tình yêu tuyệt vời anh dành cho em
2. Đã không còn nữa. Và anh thấy sự chán ngấy với em
3. Ngày một nhiều thêm. Khi chúng ta gặp nhau
4. Anh thậm chí chẳng quan tâm tới khuôn mặt em đâu.
5. Điều duy nhất anh muốn là
6. Ngắm nhìn những cô gái khác. Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ
7. Kết hôn với em. Buổi trò chuyện cuối cùng của chúng ta
8. Thật tẻ nhạt và nó chẳng hề
9. Làm anh chờ đợi gặp em nhiều hơn nữa
10. Em chỉ biết nghĩ cho mình em thôi.
11. Nếu chúng ta kết hôn, anh cảm nhận được
12. Cuộc sống sẽ trở nên đầy bất ổn. Và anh sẽ không tìm thấy
13. Niềm đam mê khi ta chung sống. Anh có một trái tim
14. Nhưng chắc chắn không phải
15. Để dâng hiến cho em. Chỉ mình em trên thế gian này mới
16. Thât ích kỉ và ngốc nghếch, vậy nên em chẳng
17. Có khả năng ôm trọn trái tim anh
18. Anh thật sự muốn em hiểu rằng
19. Những điều anh nói là sự thật. Em sẽ giúp anh rất nhiều nếu em
20. Hiểu được tình yêu của chúng ta đã kết thúc. Đừng cố gắng
21. Trả lời anh. Lá thư này toàn những điều
22. Anh không hề mong muốn. Em đừng nghĩ viển vông
23. Về tình yêu thật sự với anh. Thôi chào em. Hãy tin lời anh nói.
24. Anh không thể quan tâm tới em nhiều hơn đâu. Và xin em đừng nghĩ rằng :
25. Anh vẫn sẽ mãi là người yêu em.

Thật là một bức thư quá tồi phải không? Tuy vậy, cuối thư chàng trai chỉ yêu cầu cô gái đọc những dòng thư lẻ. Bạn thử đọc lại một lần nữa xem, bảo đảm sẽ rất thú vị đấy! Và bạn cũng đoán được thái độ của người bạn gái kia chứ?


http://www.petalia.org/Loveland/loveletter.jpg

nhatha4884
09-04-2008, 02:44 AM
Lời nói muộn màng

http://www.petalia.org/Loveland/girlrainbow.gif
Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong một đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong một ngày cuối tuần mát mẻ....

- Chán thật đấy - Linh nói. Ước em có một người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản
Cả hai im lặng một lúc lâu
- Này! Em có một ý kiến, hãy chơi một trò chơi đi! -Linh nói
- Trò chơi gì cơ???
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??
- .....Được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng không có kế hoạch gì cả -Việt trả lời
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??
- Em nghĩ sao về một bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem một bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu

Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên không có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang người yêu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.

Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh......

Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung một cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau

Ngày thứ sáu, cả hai leo lên một ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước....

Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..

Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua một ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có một bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai: "các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà

Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng

Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có một ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm

1h23
- Em khát quá-Linh nói
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??
- Mua cho em một chai nước khoáng đi

1h45
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh:

- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có một người bị ôtô đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh không nhầm thì đó là bạn của em

Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến một chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ

11h51 trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được một lá thư trong túi áo của anh ấy.

Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có một cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc

Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là một cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là không được nghĩ đến gì khác ngoài một trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em một điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh, anh yêu em!!!

11h58
Việt à...- Linh bật khóc-....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng không..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh không thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh...

Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!

nhatha4884
09-04-2008, 02:46 AM
Hoa hồng tặng Rose
http://www.petalia.org/Loveland/bspinredrose.gif

Hoa hồng đỏ là loại hoa cô thích nhất, tên cô cũng là Rose, nghĩa là hoa hồng. Mỗi năm chồng cô thường gởi một bó hoa hồng đỏ buộc bằng những chiếc nơ xinh xắn vào ngày Valentine. Vào năm anh mất, một bó hoa hồng lại được gởi đến cho cô. Trên tấm thiệp ghi: “Valentine của anh” như mọi năm về trước.

Mỗi năm anh gởi hoa hồng cho cô và những lời chúc luôn là: “Ngày hôm nay anh yêu em nhiều hơn ngày này năm trước. Tình yêu của anh dành cho em luôn tăng lên qua mỗi năm”. Cô biết rằng đó là lần cuối cùng hoa hồng xuất hiện.

Cô nghĩ anh đã đặt trước hoa hồng cho ngày này. Người chồng yêu dấu của cô không biết rằng anh sẽ ra đi. Anh luôn thích làm sớm mọi việc trước khi nó xảy ra. Để rồi nếu anh quá bận rộn thì mọi việc vẫn xảy ra tốt đẹp.

Cô cầm những cành hoa và cắm chúng vào cái lọ đẹp nhất. Cô ngồi đó hàng giờ đồng hồ, trên cái ghế chồng cô yêu thích nhất. Những cành hoa hồng được đặt trước bức hình của anh.

Một năm trôi qua, thật khó khăn khi sống mà không có anh. Sự hiu quạnh và cô đơn đã trở thành số phận của cô.

Vào ngày Valentine, chuông vang lên, và kìa những bông hồng đặt trước cửa. Cô cầm những bông hồng lên và sửng sốt nhìn. Cô chạy đến điện thoại để gọi cho cửa hàng bán hoa. Ông chủ cửa hàng bắt máy và cô muốn ông giải thích tại sao họ làm điều đó với cô, làm cho cô đau khổ. “Tôi biết chồng tôi đã qua đời hơn một năm trước”.

Ông chủ đáp: “Tôi biết cô sẽ gọi và cô muốn biết điều gì. Những bông hoa cô nhận được hôm nay, đã được đặt hàng trước. Chồng cô luôn sắp đặt trước, ông ta đã ra đi nhưng không có điều gì thay đổi. Ông đã đặt hàng với chúng tôi và cô sẽ nhận được hoa hồng mỗi năm. Còn một điều khác tôi nghĩ cô muốn biết đó là ông ta đã viết một tấm thiệp đặc biệt và ông ta đã làm điều đó vào năm trước. Mãi đến bây giờ tôi mới biết ông ta không còn nữa”.

Cô cảm ơn ông chủ và gác máy, nước mắt cô trào ra. Những ngón tay cô rung lên khi cô từ từ cầm lấy tấm thiệp. Bên trong tấm thiệp, cô thấy anh đã viết cô. Rồi cô đọc trong im lặng những điều anh viết:

“Chào người yêu của anh, anh biết rằng đã một năm kể từ ngày anh ra đi, anh hy vọng sẽ không quá khó khăn để em vượt qua. Anh biết em đã trải qua sự cô đơn và đau khổ thật sự. Tình yêu chúng ta dành cho nhau làm cho mọi điều trong cuộc sống tươi đẹp hơn. Anh yêu em nhiều hơn những lời có thể nói, em là một người vợ tuyệt vời. Em là bạn và là người yêu của anh, em đã làm tròn mọi điều anh cần.

Anh biết chỉ mới một năm thôi, nhưng em hãy cố gắng đừng đau lòng. Anh muốn em được hạnh phúc kể cả khi em rơi lệ. Vì sao hoa hồng sẽ được gởi đến cho em ư? Đó là vì khi em nhìn thấy những cành hoa ấy, hãy nghĩ tất cả về hạnh phúc. Khi đó chúng ta ở bên nhau và cả hai chúng cho được chúc phúc. Anh luôn yêu em và anh biết rằng sẽ mãi như thế. Em hãy vui lòng… đi tìm hạnh phúc khi chưa rời khỏi cuộc đời này.

Anh biết rằng điều ấy không dễ dàng nhưng anh hy vọng em sẽ tìm thấy hạnh phúc. Hoa hồng sẽ được gởi mỗi năm và họ chỉ dừng lại khi tiếng gõ cửa không được trả lời. Vào ngày mà người bán hoa đã đến năm lần mà em không có ở nhà, sau lần đến cuối cùng đó ông ta sẽ không nghi ngờ mà cầm những bông hoa hồng đến một nơi mà anh đã chỉ cho ông ta và đặt chúng lên chỗ mà chúng ta sẽ ở bên nhau một lần nữa.”


http://www.petalia.org/Loveland/rose132.jpg

nhatha4884
09-04-2008, 02:48 AM
Mảnh giấy Tình yêu

http://www.petalia.org/Loveland/liebe062.gif
Chúng tôi yêu nhau được hai năm. Có lúc vui, lúc buồn , lúc hoà hợp....lúc cãi vã. Có một lần chúng tôi cãi nhau rất lâu. Không ai chịu ngưng và không ai chịu nghĩ là mình sai. Thậm chí tôi còn muốn nói chia tay cho xong chuyện.

Lúc đó anh bảo "bây giờ chúng ta sẽ cố gắng bình tĩnh . Anh và em mỗi người lấy ra một mảnh giấy nhỏ và hãy viết vào đó tất cả những gì khó chịu về nhau mà từ trước đến giờ không nói ra. Rồi chúng ta sẽ đổi cho nhau và xem sau đó chúng ta có thể tiếp tục được không.
Tôi đang rất tức giận nên tôi ngồi viết hết 15 phút . Tôi viết tất cả những gì đáng ghét nhất ở anh ta mà tôi nghĩ là tôi phải chịu đựng suốt thời gian qua. Anh cũng ngồi viết rất lâu. Sau đó chúng tôi đổi giấy cho nhau.

Chưa lúc nào tôi lại xấu hổ như việc mình làm lúc đó.Tôi chỉ muốn giật lại tờ giấy mà mình đã đưa cho anh ấy thôi. Nhưng tôi không thể làm thế được. Khi tôi đọc xong mảnh giấy mà anh đưa cho tôi , tôi đã khóc vì xúc động. Bởi vì trong tờ giấy của anh , anh cũng viết kính nhưng chỉ có duy nhất một câu " anh yêu em"..Và sau lần đó thì chúng tôi không còn giận nhau nữa.

nhatha4884
09-04-2008, 02:49 AM
Cô gái ở cửa hàng bán đĩa CD
http://www.petalia.org/Inspiration/canhcu1.gif
Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.

Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.

Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.

Cô gái ngẩng lên hỏi:

- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.

- Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...

Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.

- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.

Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.

Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.

Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.

Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.

Vài ngày sau...

‘Reeeeng!...'

Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:

- Alô?

Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.

- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.

Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.

Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.

Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.

Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.'

Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'

Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...

Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.


http://www.petalia.org/Loveland/roman23.jpg

nhatha4884
09-04-2008, 02:52 AM
http://www.petalia.org/stories/top_left_corner.gif http://www.petalia.org/stories/top_border.gif http://www.petalia.org/stories/top_right_corner.gif http://www.petalia.org/stories/spacer.gif
Những bài viết của Trịnh Công Sơn
về Tình yêu
http://www.petalia.org/Inspiration/trinhc3.gif
Trịnh Công Sơn và Khánh Ly (1992)

"Tôi là kẻ vô đạo trong tình yêu
những khi tôi giận hờn cuộc đời.
Khi cuộc đời yêu tôi,
tôi sẽ là tín đồ của tình yêu. "
CUỘC SỐNG KHÔNG THỂ THIẾU TÌNH YÊU

Người ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài qui luật cả. Nhưng tình yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức. Tôi không tin những người quá lạc quan khi nói về tình yêu bằng thể khẳng định. Người ta có thể tin rằng mình được yêu và cũng có thể hiểu nhầm mình không được yêu.

Tôi không thể nói về một vấn đề mà chính bản thân mình cũng chưa hiểu hết. Chưa hiểu hết là nói theo kiểu đại ngôn chứ thật sự là hoàn toàn không thể hiểu. Nếu có người nào đó thách thức tôi một trò chơi nghịch ngợm thì tôi sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e, không ai dám tự xưng mình am tường hết nội dung phong phú và quá phức tạp của tình yêu.

Có người yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con người không thể sống mà không yêu. Hàng nghìn năm nay con người đã sống và đã yêu - yêu thật lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có không biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất thật trong đời. Sự giả trá đó lúc biết được thì làm khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà kể. Người giả, người thật nhìn nhau lúc bấy giờ ngỡ ngàng không biết thế nào nói được. Người thật thì nằm bệnh, người giả thì nói, cười huyên thuyên. Ðời sống vốn không bất công. Người giả trong tình yêu thế nào cũng thiệt. Người thật thế nào cũng được đền bù.

Tình yêu thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã nói như vậy.

Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững: "Cuộc sống không thể thiếu tình yêu".

http://www.petalia.org/Inspiration/trinhc4.gif
Bút pháp của Trịnh Công Sơn
Diễm của những ngày xưa
Thuở ấy, có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây Long não lá li ti xanh mướt để đến trường.

Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái vẫn đi qua dưới những vòm cây long não.
Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua. Những ngày nắng ve râm ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế, người con gái đi qua nhoà nhạt trong mưa giữa hai hàng cây long não mù mịt.

Nhà cô ấy ở bên kia sông, mỗi ngày phải băng qua một cây cầu rồi mới gặp hàng long não để đến trường.
Từ ban công nhà tôi nhìn xuống, cái bóng ấy đi đi về về mỗi ngày bốn bận. Thời buổi ấy những người con gái Huế chưa hề dùng đến những phương tiện có máy nổ và có tốc độ chóng mặt như bây giờ. Trừ những người đi quá xa phải đi xe đạp, còn lại đa số cứ chậm rãi đến trường bằng những bước đi thong thả hoàng cung. Đi để được ngắm nhìn, để cảm thấy âm thầm trong lòng mình là một nhan sắc. Nhan sắc cho một người hay cho nhiều người thì quan trọng gì đâu. Những bước chân ấy từ mọi phía đi về những ngôi trường với những cái tên quen thuộc, đôi khi còn quá cũ kỹ. Đi để được những con mắt chung quanh nhìn ngắm nhưng đồng thời cũng tự mình có thời giờ ngắm nhìn trời đất, sông nước và hoa lá thiên nhiên. Long não, bàng, phượng đỏ, mù u và một dòng sông Hương chảy quanh thành phố đã phả vào tâm hồn thời con gái một lớp sương khói lãng mạn, thanh khiết. Huế nhờ vậy, không bao giờ cạn nguồn thi hứng. Thành cổ, lăng tẩm, đền đài khiến con người dễ có một phần nào hoài niệm về quá khứ hơn và một phần nào cũng giúp cho con người được cứu rỗi ra khỏi vòng tục luỵ. Và từ đó, Huế đã hình thành một không gian riêng. Nó không cám dỗ như cõi phồn hoa đô hội nhưng nó là mạch nguồn gợi cảm nhẹ nhàng riêng. Từ đó con người bỗng đâm ra mơ mộng và mơ ước những cõi trời gần như không có thực.

Nhưng sự thật và mơ là gì? Thật ra nói cho cùng cái này chỉ là ảo ảnh của điều kia. Và với những ảo ảnh đó đã có một thời khá dài lâu những con người lớn lên trong thành phố nhỏ nhắn đã dệt gấm, thêu hoa những giấc mơ giấc mộng của mình.
Đó cũng là thời gian mỗi sáng tinh mơ, mỗi chiều, mỗi tối, khi tiếng chuông Linh Mụ vang xa trong không gian, truyền đi trên dòng sông để đến với những giấc mộng của mình.
Thời gian trôi đi ở đây lặng lẽ quá. Lặng lẽ đến độ con người không còn cảm giác về thời gian. Một thứ thời gian không màu sắc, không bóng hình, chỉ có cái chết của những người già vào mùa đông quá rét mới làm sực tỉnh và bỗng chốc nhận ra tiếng nói thì thầm của lăng miếu, bia mộ của những vùng núi đá chung quanh.

Trong không gian tĩnh mịch và mơ màng đó, thêm chìm đắm vào một khí hậu loáng thoáng liêu trai, người con gái vẫn đi qua đều đặn mỗi ngày dưới hai hàng cây long não để đến trường. Đi đến trường mà đôi lúc dường như đến một nơi vô định. Định hướng mà không định hướng bởi vì những bước chân ngày nào ấy dường như đang phiêu bồng trên một đám mây hoan lạc của giấc mơ.

Người con gái ấy đã đi qua một cây cầu bắc qua một dòng sông, qua những hàng cây long não, qua những mùa mưa nắng khắc nghiệt để cuối cùng đến một nơi hò hẹn.
Hò hẹn nhưng không hứa hẹn một điều gì. Bởi vì trong không gian liêu trai ấy hứa hẹn chỉ là một điều hoang đường - giấc mơ liêu trai ngày nào sẽ không có thực và sẽ biến mất đi.
Người con gái đi qua những hàng cây long não bây giờ đã ở một nơi rất xa, đã có một đời sống khác. Tất cả chỉ còn là kỉ niệm. Kỉ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng vẫn phải quên. Người con gái ấy là Diễm của những ngày xưa.
http://www.petalia.org/Inspiration/trinhc5.gif
Bút pháp của Trịnh Công Sơn

CHỢT TÔI THẤY THIÊN THU LÀ MỘT ĐƯỜNG KHÔNG BẾN BỜ

Trịnh Công Sơn
Báo Tuổi trẻ, số ra ngày 6-2- 1994
Những con đường trăng tròn là những con đường trăng khuyết. Vẫn là những con đường cũ en đi qua và tôi đi qua. Thế rồi, có những lúc tôi đi qua những con đường mù mịt không trăng. Những tro tàn quá khứ bỗng dậy lên một cơn lốc cuốn tôi về với những con đường ma quái ảo ảnh chập chờn.
Cái chập chờn của một thân thể phiền não không biết mai nay mốt nọ ra sao, cứ thắc thỏm muốn gởi gắm vào cuộc đời một linh hồn phiêu lạc. Tôi phiêu lạc bao nhiêu năm rồi trên một dòng đời không bờ bến. Có khi tưởng bờ là bến. Có khi tưởng bến là bờ. Cái tạm và cái thường hằng lắm khi là một. Thế mà cứ lại là khác nhau. Cái bờ mỏng manh khoảnh khắc ra đi. Cái bến nhiều khi bền bền ở lại. Bờ mở ra những bến. Có dâu bể cho bờ. Nên định mệnh bờ thường trói buộc thân phận bến.
Tôi là bờ em ra đi. Em là bến tôi ghé lại
Con đò ghé qua bờ này bờ nọ, nhưng sẽ đậu lại ở một bến kia.
Mùa xuân là bờ hay bến? than ôi, mùa xuân chỉ là bờ. Ai ai trong đời này cũng có lần ghé qua cái bến tạm mùa xuân. Cái bờ bến mùa xuân nhập nhằng những dặm trường lận đận. Thoắt nhiên bến xuân chỉ còn lại là bờ. Cái biến đi qua, rồi cái bờ ở lại. Cái bến hiu hắt của một thuở tưởng rằng thời hoàng kim bến sẽ mãi mãi không bao giờ là bờ. Thế rồi tuổi đời người người -đến đến – đi đi cứ mộng vờ, hoang tưởng hão huyền một thứ bờ bờ - bến bến, không biết nơi nào để neo lại một thân thể phiêu bồng.
Có thể bến cho em và bờ cho tôi. Tôi cứ mãi đi và em ở lại. Cái thân phận thuyền quyên ấy đừng làm đau xót đời. Cuối cùng, trong cõi mông lung mờ mờ ảo ảo, em vẫn chính là cái bến hư ảo một cách vẹn toàn mà tôi có lúc mỏi mệt sẽ tìm về nương tựa.
“ Ru đời đi nhé cho ta nương nhờ lúc thở than”…
Cái bờ ru lời hiu quạnh lau lách. Cái bến ru chập chờn một đốm lửa chiều…

Trong một giấc ngủ bồng bềnh không giờ giấc của mùa xuân, tôi thảng thối thấy bờ bến bỗng rã tan thành những cánh bèo mông lung vô định. Em tôi không bến và tôi không bờ. Em trôi đi và tôi cũng trôi đi. Em và tôi cũng là bến. Em và tôi cũng là bờ. Chúng ta tan biến vào nhau thành một khối bến bờ không còn chia lìa nữa. Trong em không còn trí nhớ về bến. Trong tôi cũng mất hết những ký ức về bờ. Bến ở đâu và bờ ở đâu?
1-2-1994

Tình yêu và tiếng hát
Tình yêu cho phép những ca khúc ra đời. Nỗi đau và niềm hân hoan làm thành bào thai sinh nở ra âm nhạc. Âm nhạc như thế là tình yêu, là trong bản thân nó hàm chứa 1 cõi nhân sinh bề bộn những khổ đau và hoan lạc. Không có bất hạnh và nụ cười có lẽ âm nhạc cũng không thể có duyên ra đời.
Có người đi đến với cuộc đời và ngẫm nghĩ: nếu đời sống vắng bóng âm nhạc và tiếng hát thì ta sẽ như thế nào đây? Ở đâu có con người , ở đó có tiếng hát. Trên mặt đất , trần gian này tiếng hát nhắc nhở ta 1 điều giản dị: tôi hát là tôi hiện hữu. Tôi tồn tại có nghĩa là tôi sẽ mất đi. Tôi mất đi, mọi người cũng sẽ mất đi, nhưng tiếng hát còn ở lại. Ở lại như chiến tích vừa buồn bã vừa huy hoàng của 1 cõi đời.
Tiếng hát thường làm nhớ nhung con người. Nhớ một con người là nhớ cả một trần gian. Cái thân thể mĩ miều của trần gian này nọ đã từng vạch ra những lối đi mờ ảo, hoang đường trong bể dâu của cuộc sống. Thân thể ấy bỗng tự thân đã biến thành thánh địa cho cuộc chiêm ngưỡng tình yêu. Âm nhạc và tiếng hát ra đời để ca tụng một gót chân, một bàn tay, những môi, mắt, má, và đôi khi một mái tóc trầm hương và sau đó là nụ cười, nước mắt của một đời người.
Tiếng hát là con đẻ của thân xác. Từ thân xác bay lên những giai điệu và lời ca. ca hát là để nhớ nhau và đôi lúc, để an ủi mình. An ủi một cái gì còn ở lại và than thở một điều gì đã ra đi.
Tất cả mọi điều sẽ qua đi, sẽ biến mất, nhưng tiếng hát, câu ca, một khi đã được khai sinh với ngày thôi nôi huy hoàng của nó thì sẽ ở lại với đời mãi mãi. Đó là một cuộc rong chơi ngậm ngùi của hữu hạn muốn chộp bắt cái vô hạn làm món quà thế chấp cho đời mình.

Đành vậy với tình yêu

Cho đến cuối thế kỷ này, khi mà những khám phá khoa học đã bóc trần mọi lớp vỏ huyễn hoặc của thế giới quanh ta thì con người vẫn tiếp tục hồn nhiên chất vấn mình và chất vấn nhau: Tình yêu là gì? Tình yêu có thật hay không ?
Bao nhiêu thế kỷ qua đi và tình yêu cũng thay hình đổi dạng. Đắm chìm vào những cuộc vong thân ngoạn mục, tình yêu đã hoá thân và theo từng thời kỳ, mang những khuôn mặt khác.

Tình yêu cuối thế kỷ này không còn mộng mị nữa. Những giấc mơ hão huyền đã ra đi. Con người đến với tình yêu bằng một ngôn ngữ khác. Có một thứ hình bóng của mộng du len lỏi vào giữa cái điều mà người ta gọi là tình yêu. Và cứ thế người ta lao vào cái điều "tưởng như" ấy một cách đồng bóng và đánh mất dần cái hồn phách thơ mông của những ngày đã xa xưa.

Đừng bao giờ nói một lời có tính cách khẳng định về tình yêu. Mới ngày hôm qua là như thế hôm nay đã khác rồi. Tình yêu tưởng vĩnh viễn ra đi mà không ra đi. Tình yêu vờ như ở lại mà không ở lại. Kể lại một chuyện tình thường khi là kể lại một cái gì đã mất. Nhưng cũng không hiếm những trái tim lạc hướng bỗng một hôm lại ngoạn mục quay về. Không thể nói nhiều về tình yêu mà không mắc lỗi lầm. Cứ để nó yên ở một vị trí nào đó và nhìn ngắm, quan sát hoặc chờ đợi. Tình yêu là bất khả tư nghì.

Không ai điên gì mà tự xưng mình là kẻ biết rõ về tình yêu nhất. Đau khổ cả trăm lần vẫn cứ là một đứa trẻ thơ trong tình yêu. Tình yêu có lẽ là lời nói dối uyên thâm nhất của trái tim. Một trái tim kim cương không tì vết, không thách thức nhưng ngạo nghễ và thích đùa. Một thứ đùa cợt làm bằng bi hài kịch và trên sân khấu của cuôc hành trình đã làm nổ tung ra những cơn thịnh nộ của núi lửa hoặc của những mùa băng rã tuyết tan.

Dù thế nào cũng đừng phỉ báng tình yêu bởi nghĩ cho cùng nó vẫn là nguồn an ủi duy nhất. Nó là trò chơi dối trá cần thiết và qua nó chỉ có con ngưòi mới hiểu được thế nào là đau khổ để rồi có lúc phải thốt lên: Tôi buồn quá....

Tình yêu là không khoan nhượng. Cái khía cạnh ác độc của tình yêu không ai có thể đo lường được. Khi cần dập chết một cuộc tình nó sẽ không cần biết nương tay. Nó lạnh lùng thản nhiên trước cơn hấp hối của "con bệnh tình". Vì thế xin các hoàng tử, quí công nương hãy biết kềm giữ mình khi đứng bên mép bờ hiu hắt và luôn luôn chuẩn bị sẵn cho mình một bài kinh thiền định để giữ được cõi lòng bình an, tĩnh lặng. Mọi cơn bão sẽ qua đi và trên các bờ bãi, biển đã để lại bao nhiêu là sinh vật biển cho một bữa tiệc dù muộn màng, phù du, nhưng cũng đủ để làm hồi sinh một nỗi khát sống và xoá đi những thương tích tuồng như không đáng có.

Tình yêu không có thắng bại. Ở đây không phải đấu trường mặc dù vẫn có những vết thương. Thậm chí đôi khi còn mang đến những cái chết, những cái chết không báo trước nhưng cũng nhuốm đầy đủ màu sắc tai ương, của một kiếp nạn. Những cái chết như thế không còn mới mẻ gì nữa, chỉ đủ gây ngạc nhiên thoáng qua để có dịp nhắc nhở lại một thời kỳ vàng son của triều đại lãng mạn. Thế nhưng ở đâu đó trên các vỉa hè trong lòng các đô thị, nhất là dưới ánh đèn mờ tỏ ở các ngoại ô, tiếng xì xào vẫn cứ vang lên như một ngọn gió xót thương qua các đền thờ của ảo giác. Đó cũng là lời tôn vinh phù phiếm nhằm làm thăng hoa tình yêu hầu khôi phục lại một thứ lòng tin đã bị đánh mất.

Nếu có dịp chạm vào tình yêu thì hãy thử mượn một cỗ xe chở lòng bất kính đến trước. Có thể không hẳn là lòng bất kính mà một cái gì đó gần với sự thờ ơ, lãnh đạm hoặc một phương cách lịch sự bóng bẩy phường tuồng. Đó là lá chắn cần thiết, một thứ bùa hộ mạng để chống đỡ những mũi dao vô đạo có thể gây thương tích bất ngờ trên lòng tự trọng.

Tình yêu hình như không di chuyển trên một mặt phẳng. Nó thường dẫn người trong cuộc đi qua những nơi chốn không hề dự phòng trước. Thế rồi một hôm bỗng dưng mọi chuyện cứ lệch lạc hẳn đi và người trong cuộc thấy mình không còn là mình nữa. Như trong mùa biển động, những con sóng dữ tha hồ nhảy múa và nó rút dần tinh lực của con người.

Có những kẻ thấy được thiên đường. Có những kẻ thấy được địa ngục. Và có không ít những kẻ bị chọc mù đôi mắt khi đi qua tình yêu. Những giấc mơ hồng, những ác mộng đen. Đôi khi có những cái bóng vô hồn ngoan ngoãn tới lui trong không gian vô hình của những câu thần chú. Khi nhóm lửa đốt lòng mình trên những mê hoặccủa lời thề nguyền thì lúc ấy chỉ còn âm binh nói chuyện với âm binh. Giấy vàng bạc bay lả tả phủ hết con đường tỉnh thức để mở ra một cõi đời son phấn ngào ngạt hương hoa mơ mơ, tỉnh tỉnh, muội muội, mê mê nhưng đầy một thứ lạc thú riêng tư, một cõi trời bay bổng.

Chấp nhận tình yêu là chấp nhận một thứ có có, không không, đùa đùa, thật thật. Nó vô hình tướng nhưng làm rã tan hồn phách. Không có nó thì đời sống không biết sẽ tẻ nhạt đến dường nào. Thôi thì đành có nó vậy.

Xuân ''98

http://www.petalia.org/Inspiration/trinhc12.jpg

nhatha4884
09-04-2008, 02:54 AM
Valentine - Ngày Tình Yêu Trở Lại

http://www.petalia.org/Loveland/roman54.gif
Cathy mở của sổ. Những cơn gió mùa xuân chạy qua. Gốc cây dưới cửa sổ như thể vẫn còn Brad yêu thương của cô đứng đó và mỉm cười. Họ đã không gặp nhau từ mùa Valentine xa xôi lắm. Nỗi nhớ chạy quẩn quanh như gió trong căn phòng im lặng khủng khiếp của Cathy. Cô bước như phiêu du trên tấm thảm đỏ phía dưới chân mình. Cathy đến gần kệ sách với tay lấy quyển tập Pauxtopxki lại thấy nhói lòng về câu chuyện người quét rác và bông hồng vàng hạnh phúc dành cho Zuzi yêu dấu. Câu chuyện mà một chiều thứ bẩy của quá khứ Brad đã từng đọc cho cô nghe . Nước mắt Cathy chạy vòng quanh khi cô đến bên chiếc ghế Brad đã từng ngồi. Chỗ ấy giờ vẫn còn ấm lắm. Gió ngoài cửa sổ vẫn thổi làm tung tờ lịch ... Cathy bàng hoàng, nó vẫn là tờ lịch của ngày 14 tháng 2 năm ấy ....
Cả căn phòng chỗ nào cũng có hình Brad. Trong tâm trí của Cathy, nỗi nhớ, tình yêu dày vò làm cho cô nghiêng ngả. Họ đã từng có những giây phút hạnh phúc ... Cathy đến bên gần chiêc máy điện thoại, không thể không gọi cho Brad, không thể để lòng mình trống trải thêm một phút nào nữa ... Ngón tay Cathy bấm những con số thân quen. Cô nghe thấy hơi thở của mình dồn nén và thổn thức trong ống nghe. Chuông reo và vẫn cái giọng mà một nghìn năm nữa cũng không tài nào cô có thể quên được : " Hello " . Đầu dây bên này, Cathy cũng đáp lại Brad bằng một âm thanh tương tự. Và cứ như thế Brad đang gào lên :" Cathy đấy phải không ? " .Nước mắt giàn giụa, Cathy mỉm cười hạnh phúc :" Anh ấy vẫn không hề quên giọng nói của mình " . Giọng của Cathy nghe như hư vô :" Em đây , Brad à, Anh hẹn em cuối buổi chiều thành lễ ... " . Brad quên cả việc dập ống nghe, Anh với lấy chìa khóa xe rồi lao như bao trên đường cao tốc. Cảm giác sung sướng hân hoan của Brad chẳng khác nào với lúc Anh đến nhà Cathy trong buổi hẹn đầu tiên. Anh cứ sợ, chỉ cần chậm một tích tắc thôi, người ta sẽ đem Cathy của Anh đi mãi mãi. Và đến lúc ấy thì làm sao Anh có thể sống trên cõi đời này. Brad chạy ba bước một trên cầu thang nhà Cathy, ùa vào phòng cô như một cơn lốc và cuốn lấy Cathy bằng một nụ hôn.

Cathy bước về phía của sổ, nơi chứng kiến tình yêu ngọt ngào của một Anh chàng đứng dưới gốc cây và cô nàng xinh đẹp trên lầu hai. Brad vòng tay ôm lấy eo của Cathy và gục đầu vào vai cô :" Anh mang quà Valentine đến cho em đây " . Cathy nhoẻn miệng cười :" Lại món quà giống quà năm trước chứ gì ? " " Món quà cao 1m79 nặng 60 cân và có trái tim biết yêu em tha thiết ... ". Cathy đến bên bàn đốt nến. Những ngọn nến lung linh minh chứng cho một tình yêu vĩnh hằng . Dường như không có gì chia cắt nổi tình yêu của họ. Cứ như thể trên cuộc đời này, họ sinh ra là để yêu nhau và biến tất cả ngày tháng thành ngày Valentine's Day hạnh phúc ...
Mẹ Cathy choàng tỉnh dậy trong một buổi sáng ngày 15 tháng 2. Bà vừa mơ thấy một giấc mơ lạ lùng. Bà choàng vội chiếc khăn màu lam rồi đi về phía căn phòng tầng hai đầu hồi của căn nhà. Căn phòng ấy đã một năm rồi bà khóa trái lại và không để một ai đến đó. Căn phòng tiếc thương, căn phòng tưởng niệm, căn phòng cất giấu kỉ niệm và nỗi nhung nhớ của bà ... Bà hồi hộp mở khóa và bước vào . Chúa ơi, đầu gối bà như nhũn ra. Cửa sổ vẫn mở cuốn sách Pauxtopxki vẫn để trên mặt bàn và mở những trang có câu chuyện mà đứa con gái yêu dấu của bà thường đọc. Trên mặt bàn, những ngọn nến hồng vẫn đang còn cháy dở ... Bà đổ sụp xuống máy điện thoại và gọi cho cảnh sát. Bà hoang mang và để nước mắt lăn trên gương mặt nhăn nheo vì khóc thương con gái. Đúng ! Đây là căn phòng của Cathy, con gái bà, người đã mất cách đây 1 năm rồi

nhatha4884
09-04-2008, 02:56 AM
http://www.petalia.org/Loveland/dieukydieutenty.gif
Nếu ta yêu một người mà người ấy không yêu lại mình, hãy cứ dịu dàng với bản thân vì ta đã không làm điều gì sai trái cả. Tất cả chỉ vì tình yêu đã không chọn chỗ dừng chân nơi trái tim người ấy mà thôi.
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif

Nếu một người nào đó yêu ta nhưng ta lại không yêu ngườii ấy, hãy tôn trọng điều đó vì tình yêu đã đến gõ cửa trái tim ta, nhưng hãy nhẹ nhàng từ chối nhận món quà mà mình không thể đáp lại. Đừng nhận để không gây đau khổ.
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif


Cách ta cư xử với tình yêu chính là cách ta cư xử với chính mình, mọi con tim đều có cùng cảm nhận về nỗi đau và niềm hạnh phúc ngay cả khi cách sống và con đường chúng ta đi có khác nhau.
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif

Nếu ta yêu một người và họ cũng yêu ta , nhưng rồi tỉnh yêu lại ra đi, thì cũng đừng nên níu kéo hay đỗ lỗi mà hãy để nó ra đi. Mọi lý do đều có ý nghĩa riêng của nó. Và rồi ta sẽ hiểu.
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif

Hãy nhớ rằng ta không lựa chọn tình yêu. Mà là tình yêu chọn lựa ta. Tất cả những gì mà chúng ta thật sự có thể làm là hãy đón nhận tình yêu với tất cả những điều kì diệu của nó khi tình yêu đến. Khi tình yêu ngập tràn trong tâm hồn ta, hãy cảm nhận từng hơi thở của nó nhưng rồi hãy dang rộng tay và để cho nó ra đi một khi tình yêu đã muốn thế.
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif

Hãy mang tình yêu đến cho những người đã làm sống lại tình yêu trong ta, mang đến cho những ai thiếu thốn tình cảm trong tâm hồn, mang đến cho thế giới xung quanh mình bằng mọi cách mà ta có thể làm được.
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif

Có những người đang yêu đã sai lầm. Sống một cuộc sống không tình yêu lâu ngày, họ cho rằng tình yêu chỉ là một nhu cầu. Họ ngỡ rằng con tim là một chỗ trống mà tình yêu có thể lấp đầy, họ bắt đầu nhìn tình yêu như một điều sẽ phải đến với mình, hơn là một điều xuất phát từ chính bản thân mình. Họ quên đi điều kì diệu nhất của tình yêu , đó là – tình yêu là một món quà – mà chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi được trao tặng đi . Hãy nhớ lấy điều này và giữ gìn nó trong trái tim mình .

http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif

Mãi mãi tình yêu là một điều bí mật. Hãy tận hưởng niềm hạnh phúc khi tình yêu (http://www.petalia.org/Loveland) đến ngự trị trong ta dù chỉ một khoảnh khắc của cuộc đời mình

http://www.petalia.org/Loveland/ccfae17.gif
Chúc bạn luôn yêu và luôn được yêu! :)

nhatha4884
09-04-2008, 03:04 AM
http://www.petalia.org/Loveland/sayingaboutlove.gif
Anh chỉ mang đến cho em toàn là đau khổ ... Có lẽ vì vậy mà em yêu Anh. Bởi vì niềm vui thì dễ quên, còn đau khổ thì không bao giờ . ( LERMONTOV )
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Chẳng bao giờ xảy ra chuyện ta yêu mà người con gái không hề hay biết - ta tin rằng mình đã tỏ tình một cách rõ ràng bằng một giọng nói, một ánh mắt, một cái chạm tay nhẹ nhàng .( G.GREENE )
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Cuộc đời Anh là một cơn mộng kéo dài . Nó trôi qua thật êm đềm và tĩnh lặng anh chìm đắm trong cơn mơ đó tưởng chừng như không bao giờ tỉnh giấc và để rồi vào một ngày đẹp trời Anh đã choàng tỉnh cơn mộng đó vì đã có một người con gái đến đánh thức con tim tình yêu đang ngủ say của Anh dậy . ....Người con gái ấy mang tên của Em ( DESPERADO0_INLOVE )
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Cái ngày mà một phụ nữ đi qua trước mặt bạn, tỏa ánh sáng cho bạn bước theo chân nàng, thì cái ngày đó bạn khốn đốn rồi, bạn đã yêu .Hình ảnh của nàng sẽ đưa bạn sang một lĩnh vực rực rỡ của tâm hồn bạn, nơi không có gì phải cũng chẳng có gì trái, đó là lĩnh vực của cái đẹp và tình yêu . Lúc này bạn chỉ còn một việc để làm : " Nghĩ đến nàng thiết tha đến mức nàng buộc phải nghĩ đến bạn " . ( V.HUGO )
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Tình yêu chân chính thì trong sạch, nó ở trong tim chớ không ở trong giác quan. ( Lacordaize )
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif

Tình yêu thầm lặng là tình yêu thiêng liêng. Trong bóng mờ trái tim ẩn kín một tình yêu sáng rực như trân châu. Trong ánh sáng ban ngày kỳ lạ, tình yêu lu mờ một cách đau thương. ( Tagore )
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif

Tình yêu của các chàng trai không nằm ở phía tim mà ở đôi mắt. ( Shakespeare )
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Được yêu, một sự kiện quan trọng biết bao! Yêu, càng trọng đại hơn nữa! Vì yêu, trái tim trở nên can đảm. Nó chỉ còn toàn những gì thuần khiết, chỉ dựa vào những gì cao thượng và lớn lao (Victor Hugo)
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Ai khổ vì yêu hãy yêu hơn nữa. Chết vì yêu là sống trong tình yêu. (Victor Hugo)
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
…Em, chỉ mình em mới tạo cho anh cảm giác đang sống… Những người đàn ông khác bảo đã gặp được thiên thần nhưng anh đã thấy em và thế là đủ (George Moore)
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Thật thế, khó tìm ra được một tình yêu hoàn hảo. Để trở thành một người tình, bạn phải có liên tục sự tinh tế của một kẻ rất sáng suốt, sự linh động của một đứa trẻ, tính nhạy cảm của một nghệ sĩ, sự hiểu biết của một triết gia, sự thu nhận của một vị thánh, sự khoan dung của mộ học giả và lòng dũng cảm của một tín đồ. (Leo Buscaglia)
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Bạn đã yêu, đã nếm được mùi vị của ái tình..Đột nhiên, bạn thấy cái đẹp, sự hứng thú ở khắp nơi. Bạn không ngần ngại thể hiện tình yêu một cách say đắm, một cách dịu dàng, bằng ngôn từ và bằng sự im lặng. Và bạn thấy mình mạnh mẽ, khoan dung và đầy sinh khí. (George Weinberg)
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Cuộc sống thiếu tình yêu không phải là sống mà chỉ là sự tồn tại. Không thể sống thiếu tình yêu vì con người sinh ra có một tâm hồn để mà yêu. (M.Gorki)
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Cuộc đời ngắn ngủi và chúng ta không bao giờ có đủ thời gian cho những con tim đồng cảm. Ôi! Hãy nhanh chóng yêu đi! Hãy nhanh chóng kết tình thân ái (Henry F. Amiel)
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.

http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif

Tình yêu (http://www.petalia.org/Loveland) bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.
http://www.petalia.org/Loveland/nightbeforestarani.gif
Bạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thể sống với người đó. Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó.
Mong sao bạn luôn yêu và luôn được yêu :)

meoconvuive
09-04-2008, 04:44 PM
Café sữa và café đen


http://www.petalia.org/Loveland/cafety5.jpg

Café đen hay café sữa đều là café, phải không?
Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???

Hay thiệt ... rất có ý nghĩa :D cafe đen hay cafe sửa đều có cái ngon của nó, hok thử sao biết mình thích cái nào hơn cái nào nhỉ ^_^

meoconvuive
09-04-2008, 04:53 PM
Luôn chờ em cúp máy trước...

http://www.petalia.org/Loveland/c50.gif




Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".



"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ."



Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.

http://www.petalia.org/images/rose455.jpg

Thường thì những người đang iu nó hay vậy đó (bạn em cũng thế ^_^), nói không dứt, chả hiểu sao luôn, bộ lúc có người iu thì có nhiều cái để nói lắm sao ?? cũng bao nhiêu đó sự việc, vậy mà nói hoài hok hết >.< (giờ em chưa có người iu đã nói nhiều vậy ... theo câu chuyện trên ... hok bít đến lúc có người iu ... em nói cỡ nào :)) ... hoặc là có người iu rồi thì ... "bị câm" luôn chăng :)))

Nhưng mèo ấn tượng nhất là đoạn đối thoại cuối cùng của chàng trai, thật là cảm động ... ước gì có 1 người như thế thích mèo nhỉ :D

meoconvuive
09-04-2008, 05:13 PM
.
“Em ơi,

Chắc em đang đợi anh mở điện thoại để căn vặn anh: “ tại sao anh tắt máy? Có phải anh đổi số để nhắn tin cho Hải Thy trong công ty phải không? Anh đang giấu em chuyện gì thế?”...Vân vân và vân vân. Em ngốc quá! Trước giờ anh chưa làm điều gì để em bị tổn thương, đúng không! Đừng suy nghĩ lung tung nhé.

....................

Anh lo cho em quá thì em lại chán. Anh mặc kệ em thì em lại nói anh không yêu. Anh chẳng biết phải làm thế nào cả. Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện thoại. Đó là cách duy nhất khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức khỏe mà hoàn thành dự án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi đường. Anh thông minh chứ em nhỉ!

Có thể anh không là người đem lại cho em một tình yêu đầy bất ngờ và nhiều thú vị như em mong muốn, nhưng anh sẽ luôn là người xuất hiện những khi em cần anh nhất!”

Tình yêu đích thực chỉ có thể xây dựng trên niềm tin và sự chân thành. Lần đầu tiên thực tế và những suy đoán bắt bài người khác của Khương không trùng khớp với nhau.

............
Có một điều mà đến bây giờ Khương mới hiểu : hóa ra “chán” cũng là gia vị của tình yêu. Một sáng ngủ dậy tự nhiên thấy yêu anh nhiều hơn, đủ để Khương với tay lấy điện thọai hí hoáy: “Mặc dù anh tắt máy nhưng em vẫn thích nhắn tin. Để khi nào mở điện thoại lên anh sẽ thấy em chúc anh một ngày mới tốt lành…Cám ơn anh đã luôn ở bên cạnh em, ngay cả khi bỗng dưng ta chán nhau nhất…Để em hiểu rằng: Cái gì là của mình rồi sẽ vẫn là của mình, nếu em biết nâng niu gìn giữ không phải bằng tay mà bằng cả trái tim.”


http://www.petalia.org/Loveland/neutac5.jpg

____________

Lại là một câu chuyện hay nữa hì hì
Không yêu thì .... hơi đâu mà ghen, mà si nghĩ lung tung ... đúng hem nà :D
Không yêu thì .... cần gì phải quan tâm, và làm mọi việc vì người đó chi cho mệt ... đúng hem nà :D

Tình yêu mà hok có những lúc cãi vã, lo lắng, nghi ngờ và ghen nữa ... thì mèo thấy rất là nhàm chán và .... giả dối ^_^ .... Vì điều đó chứng tỏ 2 ngưởi quá hoàn hảo, mà con người thì ... không ai hoàn hảo cả :D ... chỉ có là "giả bộ" để hoàn hảo mà thôi ... như thế thì ... "giả dối" quá nhỉ :D (chưa bao giờ có người iu mà ... nhiều lý lẽ ghê nhỉ :))).

meoconvuive
09-04-2008, 05:19 PM
Hãy buộc một rải băng lên cây sồi già

chàng trai khóc nức nở dưới tán sồi vàng rực bởi hàng trăm dải ruy băng được buộc vào những nhánh sồi như lá vào mùa thu.

Nếu đã chấp nhận tha thứ, thì sao lại không .... liên lạc từ sớm nhỉ ... chẳng hỉu nỗi nữa >.<
Tội nghiệp anh chàng chờ mãi 3 năm trời ... hay tại cô ta muốn làm thế ... để "dằn vặt" anh ấy nhỉ??

nhatha4884
10-04-2008, 12:56 AM
YÊU MỘT NGƯỜI, LÀ KHI...


Là khi bạn quên mất mình là ai, quên mất cái gọi là địa vị, danh dự...


Là khi một ngôi sao Hollywood phải lòng một anh chàng bán sách (NOTTING HILL)

http://www.petalia.org/Loveland/sound-icon.gif (http://new.wavlist.com/movies/244/nh-seeme.wav)
http://www.petalia.org/Loveland/image001.jpg Quote (http://javascript%3Cb%3E%3C/b%3E:toggleLayer%28%27uniqueID%27%29;)
"-For June who loved this garden from Joseph who always sat beside her.’ Some people do spend their whole lives together."
- NOTTING HILL

Là khi thủ tướng Anh Quốc không ngần ngại thể hiện tình yêu của mình với cô hầu gái (LOVE ACTUALLY)

http://www.petalia.org/Loveland/image003.jpg


Là khi một người đàn ông giàu sang sống trong những khách sạn năm sao, đi những chiếc Limousine bóng loáng lại không nề hà leo lên một căn gác trọ tồi tàn để ngỏ lời cầu hôn 1 cô gái điếm vẫn thường lang thang trên đại lộ Hollywood đêm đêm...(PRETTY WOMAN)



http://www.petalia.org/Loveland/julia_roberts3.jpg Quote (http://javascript%3Cb%3E%3C/b%3E:toggleLayer%28%279%27%29;)
"-I’m gonna treat you so nice, you’re never gonna let me go"
- PRETTY WOMAN

Là khi bạn chấp nhận mạo hiểm trong tình yêu- một việc làm mà bạn chưa bao giờ dám. Từ bỏ một đám cưới trong mơ với một cô dâu trong mơ để rượt theo chiếc taxi của cô gái " làm việc gì cũng dở, chỉ có nụ cười là quyến rũ mà chết người mà thôi" (A GUY THING)


http://www.petalia.org/Loveland/image008.jpg Là khi bạn và người ấy có đến 12 đứa con mà vẫn yêu nhau như ngày đầu gặp gỡ.Những gánh năng mưu sinh nhiều lần khiến bạn đau đầu, nhưng bạn vẫn hy si nhận lấy nhiệm vụ chăm sóc những đứa trẻ để người ấy an tâm cho chuyến công tác đầu tiên sau ngày cưới. Trong khi miệng méo xệch vì lũ trẻ, bạn vẫn nói "Anh ổn, em yêu à" cho người ấy an lòng! (CHEAPER BY THE DOZEN)

http://www.petalia.org/Loveland/image009.jpg (http://www.petalia.org/Loveland) Quote (http://javascript%3Cb%3E%3C/b%3E:toggleLayer%28%2710%27%29;)
"Cảm giác mất mát duy nhất mà bạn thật sự cảm nhận được là khi bạn yêu một ai đó hơn cả chính bản thân mình."
- Phim Chàng Will Hunting tốt bụng

Là khi bạn chấp nhận mọi khổ đau, phản bội mà người ấy mang đến cho ta, mà vẫn thầm lặng yêu người ấy (ORIGINAL SIN)

Quote (http://javascript%3Cb%3E%3C/b%3E:toggleLayer%28%2711%27%29;)
"I am someone else when I'm with you, someone more like myself."
- Phim Original Sin

http://www.petalia.org/Loveland/yeumot4.jpg (http://www.petalia.org/Loveland)
Là khi bạn muốn trong lòng người ấy, bạn luôn luôn là một cô gái rạng rỡ, lạc quan, yêu đời và đem đến cho người ấy một tháng 11 mãi mãi khó quên, dù thực sự bạn đang đứng bên bờ vực thẳm của sự sống bởi căn bệnh ung thư quái ác.

Yêu một người, là khi dù trong lòng bạn rất muốn ở bên người ấy mãi mãi nhưng phải buộc lòng đưa người ấy đến một ngã ba đường với một chiếc khăn bịt mắt mà ngày nào hai người cùng chơi đuổi bắt, nhưng lần này trò chơi ấy lại đấy hai người xa nhau vĩnh viễn.

Là khi bạn tự mình thay đổi nhờ vào những điều kỳ diệu của tình yêu: một anh chàng luôn sống trong ảo tưởng về cuộc sống hòan hảo của mình: một sự nghiệp đỉnh cao, những bộ đồ tề chỉnh đắt tiền với chiếc Mercedes đáng ganh tỵ - nhưng lại là một cuộc sống cô độc ích kỷ, lại quay ngoắt 180 độ để biết yêu hết mình, sống hết mình : biết dắt chó đi dạo, biết dự ngày lễ "Cha và con trai"; cùng người yêu ngồi bên cạnh những ngọn nến lung linh, nhìn thành phố về đêm lồng lộng gió ; tặng người ấy 12 món qùa lãng mạn tuyệt vời, kể cả mang đến cho người ấy một mùa Giáng Sinh hạnh phúc trong ngày lễ Tạ ơn.....( SWEET NOVEMBER)

http://www.petalia.org/Loveland/image015.jpg (http://www.petalia.org/Loveland)

Yêu một người là dù ta là ai, có nhơ nhuốc, tội lỗi, dục vọng thế nào, ta vẫn muốn rằng trong mắt người ta yêu, ta vẫn luôn trong sạch, và ngược lại ta cũng luôn giữ gìn cho người ấy thật tinh khiết như một thiên thần (JAN DARA)

http://www.petalia.org/Loveland/image017.jpg (http://www.petalia.org/Loveland)



Là khi một thần chết những tưởng đã chai sạn không còn cảm xúc sau nghìn triệu năm mang đến cho nhân lọai cái chết, lại có thể biết rung động, biết đem màu hồng của tình yêu xóa đi màu đen chết chóc...(MEET JOE BLACK)

http://www.petalia.org/Loveland/image019.jpg (http://www.petalia.org/Loveland) Quote (http://javascript%3Cb%3E%3C/b%3E:toggleLayer%28%2712%27%29;)
"Love is passion. Obsession. Someone you can't live without. Someone you fall head over heels for. Find someone you can love like crazy, and will love you the same way back. Listen to your heart. No sense in life without this. To make the journey without falling deeply in love, you haven't lived a life at all.."
- Phim MEET JOE BLACK


Yêu một người là hễ khi nào trái tim vẫn còn đập thì bạn vẫn còn yêu, và dù không còn nằm trong cơ thể bạn nó vẫn biết truyền tình yêu ấy cho nơi mà nó trú ngụ...(21 GRAMS)

Quote (http://javascript%3Cb%3E%3C/b%3E:toggleLayer%28%2713%27%29;)
"- Khi bạn yêu một ai đó với tất cả trái tim mình, tình yêu đó sẽ không bao giờ mất đi ngay cả khi bạn phải chia xa. Khi bạn yêu một ai đó và dù bạn đã làm tất cả mà vẫn không được đáp lại thì hãy để họ ra đi. Vì nếu tình yêu đó là chân thật thì chắc chắn rằng nó sẽ trở về với bạn."
- Phim Hãy quên Paris

http://www.petalia.org/Loveland/image021.jpg (http://www.petalia.org/Loveland) Là khi ta khát khao muốn rũ bỏ tên họ đển đến với nhau, để những luật lệ hà khắc của dòng họ không còn trói buộc được ta, để ta có thể đắm say sống cùng nhau trong điệu nhạc dìu dắt đêm vũ hội lẫn hạnh phúc chết bên nhau trong hầm mộ tối tăm. Là khi ta sợ hãi tiếng hót của sơn ca- sứ giả của bình minh vì bình minh đến chỉ mang theo sự chia phôi.... (ROMEO&JULIET)


http://www.petalia.org/Loveland/image023.jpg (http://www.petalia.org/Loveland) Quote (http://javascript%3Cb%3E%3C/b%3E:toggleLayer%28%2714%27%29;)
"Love give me strength, and strength will help me through. Goodbye, dear father."
- Phim ROMEO & JULIET
Yêu một người, là khi bạn không cần một trí óc thông minh để yêu mà chỉ cần một trái tim nóng bỏng chân thành, để chờ đợi cô gái của mình sau bao ngày phiêu dạt sẽ trở về với bạn, là khi dù chỉ có IQ duới 80, nhưng bạn vẫn biết nói rằng "Tôi có thể không thông minh, nhưng tôi biết yêu là gì !" (FORREST GUMP) Quote (http://javascript%3Cb%3E%3C/b%3E:toggleLayer%28%2715%27%29;)
"- Em sẽ yêu anh đến trọn cuộc đời anh chứ?

- Không, em sẽ yêu anh đến trọn cuộc đời em."
-
http://www.petalia.org/Loveland/yeumot3.jpg (http://www.petalia.org/Loveland)
Yêu một người là khi một thiên thần sẵn sàng từ bỏ sự bất tử để đến với người mình yêu, bởi "Tôi thà được một lần được nàng chạm vào, được một lần ngửi mùi hương từ tóc nàng, một lần hôn vào đôi môi nàng còn hơn là sống trong sự vĩnh hằng mà không có những điều ấy. Chỉ một lần" (CITY OF ANGEL )

Quote (http://javascript%3Cb%3E%3C/b%3E:toggleLayer%28%2717%27%29;)
"I would rather have had one breath of her hair, one kiss from her mouth, one touch of her hand, than eternity without it. One."

http://film.cosenascoste.com/foto/cityofangel.jpg (http://www.petalia.org/Loveland)
Yêu một người là vẫn tin vào điều kỳ diệu, khi chàng mải miết đi tìm quyển sách có tên và số điện thoại của nàng giữa thành phố rộng lớn, còn nàng thì như phát rồ lên khi nhìn thấy tờ giấy bạc có tên và địa chỉ của người mình luôn mong nhớ (SERENDIPITY)

http://www.petalia.org/Loveland/yeumot2.jpg
Quote (http://javascript%3Cb%3E%3C/b%3E:toggleLayer%28%2718%27%29;)
"Bạn có thể làm mọi thứ cho người mình yêu, ngoại trừ việc yêu họ lần nữa."
- Phim Chung thủy

Là đủ dũng cảm nói lời yêu với người ấy, vì bạn hiểu rằng, bạn sẽ phải tiếc nuối suốt đời nếu không nói điều đó ra, vì rằng trong tim bạn chỉ có hình bóng người ấy ( Runaway Bride - Cô dâu chạy trốn )

Quote (http://javascript%3Cb%3E%3C/b%3E:toggleLayer%28%2719%27%29;)
" Anh tin chắc rằng điều này sẽ không hề dễ dàng. Anh tin chắc rằng sẽ có một khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời mình một trong hai chúng ta muốn rời bỏ. Nhưng anh cũng tin chắc rằng nếu giờ đây anh không ngỏ lời cùng em thì trong suốt quãng đời còn lại của mình, anh sẽ phải hối tiếc bởi vì anh biết rằng trong trái tim anh chỉ duy nhất có em thôi."
- Phim Cô dâu chạy trốn

http://www.petalia.org/Loveland/yeumot1.jpg (http://www.petalia.org/Loveland)
Hay là sẵn sàng nhảy lên đoàn tàu đi đến trại tập trung của phát xít Đức, nơi mà biết rõ cái chết đang chờ chỉ để được ở gần nhau. (LIFE IS BEAUTIFUL)

http://www.asmik-ace.com/LifeIsBeautiful/Pic/Life-00.JPG (http://www.petalia.org/Loveland)

Là sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình vì hạnh phúc của người yêu, là yêu vì mục đích yêu chứ không phải sự chiếm hữu. (CASABLANCA)



Quote (http://javascript%3Cb%3E%3C/b%3E:toggleLayer%28%2720%27%29;)
" Kiss me. Kiss me as if it were the last time.
- Phim Casablanca
http://images.del.icio.us/static/img/mp3/play.gif Listen to "As time goes by" (http://www.petalia.org/Loveland/casablanca.mp3)

http://www.petalia.org/Loveland/yeumot3.gif (http://www.petalia.org/Loveland)


Và hơn hết, yêu một người có nghĩa là không bao giờ phải nói lời hối tiếc ! (LOVE STORY)




http://www.petalia.org/Loveland/image027.jpg (http://www.petalia.org/Loveland) Quote (http://javascript%3Cb%3E%3C/b%3E:toggleLayer%28%2716%27%29;)
"Love means never having to say you're sorry"
- Phim Chuyện Tình
http://images.del.icio.us/static/img/mp3/play.gif Listen to "Love Story" (http://www.petalia.org/Songs/nhacphim/LoveStory.mp3)


Hãy để những mối tình đẹp ở lại trong những bộ phim nói trên, còn bạn, hãy tự viết lên câu chuyện cổ tích của bạn, hãy mở rộng trái tim để đón nhận tình yêu, một cách tự nhiên. Tình yêu (http://www.petalia.org/Loveland) sẽ đến với những ai biết yêu say đắm và không ngần ngại thể hiện điều đấy, như một câu nói mà tôi rất thích trong phim My Best friend's Wedding"If you love someone you say it, you say it right then, out loud. Otherwise the moment just...passes you by..." ( Nếu bạn yêu ai, bạn hãy nói với người ta điều đó, thật to. Nếu không, cơ hội sẽ vuột qua...)

Bạn cũng đừng chờ đợi một người thật hoàn hảo (http://www.petalia.org/Funpage/idealman.htm), vì rằng, không có ai hoàn hảo cả, và vì rằng, chỉ khi bạn yêu họ, họ mới trở nên hoàn hảo mà thôi

Chúc bạn luôn yêu và luôn được yêu!

nhatha4884
10-04-2008, 01:06 AM
http://www.petalia.org/Loveland/thichmotnguoi.gif
http://www.petalia.org/Loveland/animated15.gif
Thích một người là nghĩ về người đó cuối cùng trước khi ngủ và nghĩ về người đó đầu tiên khi thức dậy .http://www.petalia.org/Loveland/smile20.gif
Thích một người là ngồi vào bất kì chiếc bàn nào trong lớp cũng muốn hý hoáy tên người đó lên mặt bàn . http://www.petalia.org/Loveland/smile21.gif (http://www.petalia.org/Loveland/thichmotnguoi.htm)
Thích một người là lúc nào trong đầu cũng đầy ắp về người ấy . Khi có một chút gì đó liên quan là ngay lập tức : " Ah , cái này hắn cũng có! " http://www.petalia.org/Loveland/smile22.gif (http://www.petalia.org/Loveland/thichmotnguoi.htm)
Thích một người là khi người đó có những điểm mình không thể mê được nhưng vẫn tìm được những lí do chính đáng để thông cảm .http://www.petalia.org/Loveland/smile23.gif (http://www.petalia.org/Loveland/thichmotnguoi.htm)
Thích một người là mong chờ tiếng chuông điện thoại của người ta ,cầm ống nghe đôi khi không biết phải nói gì , không còn gì để nói , mỏi tay ơi là mỏi vẫn không bỏ xuống . Thích một người là khi đã chuẩn bị rất kĩ những gì phải nói nhưng đến lúc gặp thì quên hết và sau khi gặp , mặc dù rất muốn vẫn không thể nào nhớ được đã nói những gì . http://www.petalia.org/Loveland/smile25.gif Thích một người là sẵn sàng đi cùng người đó đến những nơi người ấy thích mà mình cực kì ghét . http://www.petalia.org/Loveland/smile26.gif
Thích một người là sẵn sàng đợi người người đó dù không có lí do gì để đợi . Không hề muốn đợi nhưng không thể đi đâu khác được . http://www.petalia.org/Loveland/smile27.gif (http://www.petalia.org/Loveland/thichmotnguoi.htm)
Thích một người là khi người ta quan tâm đến những điều khác và lơ là mình nhưng mình vẫn có thể bỏ qua . Giận thì dễ , thông cảm và hiểu được mới là điều khó . http://www.petalia.org/Loveland/smile28.gif
Thích một người (http://www.petalia.org/Loveland/thichmotnguoi.htm) là đi bên cạnh người đó , im lặng , không nói bất cứ điều gì mà vẫn như đã nói hết những điều cần phải nói ... http://www.petalia.org/Loveland/smile29.gif (http://www.petalia.org/Loveland/thichmotnguoi.htm) http://www.petalia.org/Loveland/hkwindow2.gif (http://www.petalia.org/Loveland/thichmotnguoi.htm)

nhatha4884
10-04-2008, 01:33 AM
http://www.petalia.org/iloveutranslationgif.gif
1001 ways to say: I love you
English version, click here (http://www.petalia.org/iloveutrans1.htm)

nhatha4884
10-04-2008, 01:38 AM
http://www.petalia.org/Loveland/somethingaboutlove.gif
http://www.petalia.org/Loveland/catsback.gif
Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu, mỗi một người đều phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất, người thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời .

Trước tiên mình sẽ gặp được người mình yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu. Chỉ có hiểu được cảm giác bị yêu, mới có thể phát hiện ra người yêu mình nhất. Khi đã trải qua cảm giác yêu và bị yêu, mới có thể biết được mình cần điều gì, và cũng sẽ tìm thấy người thích hợp nhất trong suốt cuộc đời còn lại.

Thật đáng tiếc, trong cuộc sống thực tế hiện tại, cả ba người này thường không cùng một người, người bạn yêu nhất không chọn bạn, người yêu bạn nhất lại không phải người bạn yêu nhất, và người và người thích hợp không phải là người bạn yêu nhất, cũng không phải là người yêu bạn nhất, chỉ là người xuất hiện vào lúc thích hợp nhất.

Anh sẽ là người thứ mấy trong cuộc sống của tôi? Không ai muốn thay đổi tình yêu của mình. Khi anh ta yêu bạn, đó là lúc anh ta thật sự yêu bạn. Nhưng khi anh ta không yêu bạn thì cũng thật sự là không yêu bạn, anh ta không thể giả vờ không yêu khi anh ta đang yêu bạn, cũng như anh ta không thể giả vờ yêu khi không yêu bạn.

Khi một người không còn yêu mình muốn rời xa mình, mình cần hỏi lại bản thân có còn yêu anh ta nữa không. Nếu bạn không còn yêu người ấy nữa thì xin đừng bao giờ vì lòng tự trọng mà không chịu rời xa người ấy. Nếu như bạn vẫn còn yêu người ấy, lẽ đương nhiên bạn sẽ hy vọng người ấy có được một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, hy vọng người ấy được ở cùng người mình yêu, đừng bao giờ ngăn cản. Nếu bạn ngăn cản người ấy có được hạnh phúc thật sự của mình nghĩa là bạn không còn yêu anh ta nữa, và nếu như bạn không còn yêu thì bạn lấy tư cách gì chỉ trích anh ta bạc tình.

Yêu không phải là chiếm hữu. Bạn thích mặt trăng, không thể đem mặt trăng cất vào trong hộp, nhưng ánh sáng của mặt trăng lại có thể chiếu sáng vào tận trong phòng bạn. Cũng như bạn yêu một người, bạn vẫn có thể có được người ấy mà không cần chiếm hữu và khiến người yêu trở thành một hồi ức vĩnh hằng trong cuộc sống.

Nếu bạn thật sự yêu một người, phải yêu con người thực của anh ta, yêu mặt tốt cùng yêu cả mặt xấu, yêu cái ưu điểm lẫn khuyết điểm, tuyệt đối không nên vì yêu anh ta mà hy vọng anh ta trở thành con người mình mong muốn, nếu anh ta không được như ý bạn thì mình không còn yêu anh ta nữa.

Yêu một người nào đó thật sự không nói ra được nguyên nhân vì sao yêu, bạn chỉ biết rằng, bất cứ lúc nào, tâm trạng tốt hay xấu thì bạn cũng đều mong muốn người ấy ở bên cạnh bạn, không một yêu cầu... Xa cách cũng là một thử nghiệm tình yêu. Tình yêu chân chính sẽ chẳng bao giờ trở thành tình yêu oán hận.

Hai người yêu nhau, thích nhất là bắt bạn mình phải thề, phải hứa. Tại sao chúng ta lại bắt đối phương làm như vậy? Tất cả chỉ vì chúng ta không tin đối phương... Làm gì có chuyện biển cạn đá mòn, trời hoang đất lở, nếu có thì cũng không ai sống được đến ngày ấy...

Trong tình yêu (http://www.petalia.org/Loveland), nói là một lẽ, làm là một lẽ. Người nói không dám tin điều mình nói và người nghe thì không tin điều mình nghe....

Bạn đã tìm được người thứ mấy cho cuộc đời của bạn?
http://www.petalia.org/Loveland/hkandbear4.gif (http://www.petalia.org/Loveland)

nhatha4884
10-04-2008, 01:47 AM
http://www.petalia.org/Loveland/cophaitinhyeu.gif
Tim của bạn đập nhanh, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, và giọng nói
của bạn phải chạy theo để bắt kịp với lòng ngực của bạn?
-> đấy không phải là yêu, đấy là thích.

Có phải bạn không thể nào giữ cho mắt và tay của bạn khỏi họ ?
-> đấy không phải là yêu, đó là sự thèm muốn ...

Có phải là bạn hãnh diện và háo hức muốn khoe họ với mọi người?
-> đó không phải là yêu, đó là may mắn.

Bạn muốn họ tại vì bạn biết họ ở đó?
-> đó không phải là yêu, đó là sự cô độc.

Có phải bạn ở đó vì đó là điều mọi người muốn?
-> đó không phải là yêu, đó là lòng trung thành.

Có phải bạn ở lại vì sự thú nhận tình cảm của họ, bạn không muốn làm họ đau lòng???
-> đó không phải là yêu, đó là lòng thương hại.

Có phải bạn ở đó vì họ hôn bạn hay nắm tay của bạn?
-> đó không phải là yêu, đó đang trở nên không tin tưởng.

Có phải bạn thuộc về họ vì vẻ bề ngoài của họ làm cho nhịp tim của bạn
đập nhanh hơn một nhịp?
-> đó không phải là yêu, đó là sự mê muội.

Có phải bạn tha thứ những lỗi lầm của họ vì bạn quan tâm đến họ?
-> đó không phải là yêu, đó là tình bạn.

Bạn nói với họ mỗi ngày họ là người duy nhất bạn nghĩ tới?
-> đó không phải là yêu, đó là nói dối.

Có phải bạn bằng lòng đưa cho họ tất cả những thứ bạn yêu thích vì lợi ích của họ?
-> không phải là yêu, đó là lòng thảo.

Có phải tim của bạn nhói đau và vỡ vụn khi họ buồn?
-> vậy thì đó là yêu.

Có phải bạn thu hút những người khác, nhưng bạn ở lại với họ một cách trung thành mà không chút hối hận?
-> vậy thì đó là yêu.

Có phải bạn chấp nhận những lỗi lầm của họ, vì đó là một phần tính cách của họ?
-> vậy thì đó là yêu.

Có phải bạn khóc vì những nỗi đau của họ, thậm chí là họ luôn cứng cỏi?
-> vậy thì đó là yêu.

Có phải ánh mắt của họ nhìn thấu con tim thật sự và chạm vào tâm hồn của bạn một cách sâu sắc đau lòng?
-> vậy thì đó là yêu.

Nhưng có phải bạn ở lại vì sự mù quáng, một sự trộn lẫn giữa cái đau và sự phấn chấn, vui mừng một cách không thể hiểu nổi kéo bạn lại gần và giữ bạn?
-> vậy thì đó là yêu.

Bạn sẽ đưa cho họ trái tim, cuộc sống và sự chết của bạn chứ?
-> vậy thì đó là tình yêu.http://www.petalia.org/Loveland/friends04.gif

nhatha4884
10-04-2008, 01:51 AM
http://www.petalia.org/Loveland/visaomenban.gif
http://www.petalia.org/Loveland/animated3.gif


1. Chỉ khi ở bên ấy, tớ mới thật sự là tớ.
http://www.petalia.org/Loveland/animated0.gif (http://www.petalia.org/Loveland/visaotoimenban.htm)


2. Ấy đã đem lại cho tớ những cảm giác tớ chưa bao giờ có trước đó.
http://www.petalia.org/Loveland/hanataba.gif (http://www.petalia.org/Loveland/visaotoimenban.htm)



3. Ấy không bao giờ bỏ rơi tớ. Điều đó sẽ luôn làm tớ vững bước tiến lên phía trước http://www.petalia.org/Loveland/yahoo.gif
http://www.petalia.org/Loveland/animated1.gif


4. Sự chân thành sâu sắc của ấy mãi làm ngọn lửa thắp sáng tình cảm của hai chúng ta.
http://www.petalia.org/Loveland/animated15.gif (http://www.petalia.org/Loveland/visaotoimenban.htm)


5. Những tình cảm của ấy dành cho tớ làm tớ rất xúc động, và cảm xúc tuyệt vời ấy sẽ luôn còn mãi trong tớ.

http://www.petalia.org/Loveland/buupt.gif



6. Ấy đã chỉ cho tớ biết ý nghĩa thực sự của tình yêu (http://www.petalia.org/Loveland).
http://www.petalia.org/Loveland/hkhead1.gif (http://www.petalia.org/Loveland/visaotoimenban.htm)


7. Tớ có thể nói với ấy bất cứ điều gì và ấy sẽ không chê cười http://www.petalia.org/Loveland/blushing.gif
http://www.petalia.org/Loveland/hkscale.gif


8. Mỗi khi nghĩ đến ấy, trong tớ lại đầy ắp những cảm xúc tuyệt vời.
http://www.petalia.org/Loveland/hkbluedress.gif


9. Ấy luôn luôn nói những điều mà tớ muốn nghe. ( rằng tớ thật tuyệt vời... ^_^ )
http://www.petalia.org/Loveland/hkicecream.gif

10. Mỗi khi tớ nhìn ấy, tớ lại thấy hồi hộp lạ thường.
http://www.petalia.org/Loveland/hkmouse.gif

11. Ấy luôn là chủ đề trong những giấc mơ của tớ.
http://www.petalia.org/Loveland/wpk6649s.gif


12. Ấy có một khả năng hài hước tuyệt vời.
http://www.petalia.org/Loveland/animated7.gif


13. Ấy luôn có những ý tưởng thật lãng mạn và thú vị.
http://www.petalia.org/Loveland/hkviolin.gif


14. Ấy làm những điều tốt đẹp cho tớ hơn là tớ đáng được nhận.
http://www.petalia.org/Loveland/hkangel.gif


15. Khi ấy và tớ cùng nhau, chúng ta có thể làm được điều kỳ diệu.
http://www.petalia.org/Loveland/hkandbear1.gif


16. Ấy và tớ rất "hợp rơ".

http://www.petalia.org/Loveland/hkdance1.gif

17. Ấy là người đã mở cánh cửa trái tim tớ

http://www.petalia.org/Loveland/hkredcarpet.gif


18. Và...tất nhiên, tớ thích ấy vì sự thông minh của ấy, ấy đã rất thông minh vì đã...chọn tớ :P ^_^
http://www.petalia.org/Loveland/kittyyy.gif (http://www.petalia.org/Loveland/visaotoimenban.htm)

...tớ chỉ muốn nói:
TỚ RẤT THÍCH ẤY

http://www.petalia.org/Loveland/hkletter.gif (http://www.petalia.org/Loveland/visaotoimenban.htm)

nhatha4884
10-04-2008, 02:03 AM
http://www.petalia.org/Loveland/ynghiamonqua.gifhttp://www.petalia.org/Loveland/bear20.gif
- Khăn choàng: Anh là của em và em không muốn mất anh - Nhẫn: Anh thỉnh cầu em - Sổ ghi nhật ký: Không có gì bí mật giữa chúng ta cả - Bật lửa: Anh là mối tình đầu của em - Khăn tay: Hãy quên anh (em) đi! - Bức ảnh của "người ấy": Hãy nhớ anh (em) mãi mãi - Son môi: I want a kiss - Khung ảnh: Tình yêu của em và của anh là bất diệt - Dây đeo chìa khoá: Em đã bị anh "tóm" rồi nhé! - Album ảnh: Cho những kỷ niệm của chúng ta - Kẹo: Tình yêu ngọt ngào - Bút: Chúc anh (em) may mắn - Đồng hồ đeo tay: Hãy để anh là một phần cuộc sống của em - Gấu bông: Lời đề nghị, cầu hôn - Thuốc lá: Em không thích anh - Sách: Em muốn tìm hiểu về anh hơn - Nước hoa: Anh muốn nhớ mùi hương của em http://www.petalia.org/Loveland/c1.jpg (http://www.petalia.org/Loveland/ynghiacacmonqua.htm)

nhatha4884
10-04-2008, 02:11 AM
Một tình yêu không nói
http://www.petalia.org/Loveland/c50.gif
Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng xem bộ phim của Drew Barrymore và ăn ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. "Bạn nhảy của em bị ốm", em nói, "Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT." Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : "Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : "Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : "Tôi hứa" và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : "Anh đã đến, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Lễ tang.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : "Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.

Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…"

nhatha4884
10-04-2008, 02:14 AM
http://www.petalia.org/Loveland/petalia_thucsuyeuem.jpg (http://www.petalia.org/Loveland)
Người đàn ông em yêu sẽ như thế nào....
Người đàn ông thật sự yêu em, là người...


Ôm sẽ thật ấm áp, càu nhàu sẽ rất bực mình, ở gần thì ghét, ở xa em lại rất nhớ.

Bát mì ăn dở không được để lãng phí, họ sẽ ăn nốt giùm em.

Đôi bàn chân giá rét của em áp vào đùi, họ rét nhưng họ sẽ không bao giờ đẩy bàn chân em ra.

Đi siêu thị mua đồ, họ sẽ xách nhiều hơn em một hai cái túi lớn, nhưng vẫn còn thừa ra một bàn tay để dắt em đi.

Đi dạo phố em sẽ thêm một người cằn nhằn, nhắc em đừng mua linh tinh.

Kỳ kinh nguyệt, nếu tóm được em ăn vụng kem, họ sẽ là cái người giận dữ.

Em ốm, họ có thể còn đau hơn em.

Trước khi ra khỏi nhà, mắt họ ngắm em kỹ hơn một cái gương soi.

Là người con trai hàng tháng nhớ mua băng vệ sinh theo lịch, là người dù cãi cọ với em dù có lỗi với em nhưng vẫn trơ trơ mặt dầy tới cầm tay em.

Rồi sau nhiều năm, qua nhiều kỷ niệm ngày yêu nhau đầu tiên, họ đã quên đi tất cả, quên ngày Valentine, họ cũng quên trên đời còn có Lễ giáng sinh.

Chỉ vì muốn xem trận bóng trực tiếp, họ sẽ vứt em sang một bên lạnh lẽo.

Họ sẽ không còn mua tặng em hoa...

Nhưng sẽ là người thường mua tặng em túi ni lông đựng rác, băng vệ sinh, trái cây...

Rỗi rãi chả có việc gì làm họ sẽ quẩn quanh ở nhà em, nhưng có việc họ cũng vẫn cứ quẩn quanh ở nhà em.

Làm em nghĩ, chả lẽ họ không có bạn bè nào khác sao?

Là người vô cùng thích nhìn lúc em cười to thoải mái, rồi họ cười lại với vẻ đầy ngốc nghếch.

Người hay bỏ sót các cuộc em gọi, nhưng lại gọi tới nóng rực máy em.

Chăm em ăn cơm, chăm em xem phim, chăm em đi mua đồ, rồi lại nghĩ sau này sẽ chăm em những gì.

Ghét nhất sợ nhất là khi em khóc, nên chỉ nghe tiếng nức nở, sẽ bay từ hàng nghìn km về bên cạnh em.

Họ sẽ lặng lẽ làm cho em rất nhiều điều, nhưng sẽ không kể công.

Họ là một người tự thấy cánh tay là chiếc gối cho em.

Họ là một người có lòng dũng cảm, dám giành giật cái điều khiển ti vi với em, song sau cùng dù thắng cũng chỉ dám ngoan ngoãn ngồi dựa cằm vào vai em xem MTV.

Lúc xa, họ vẫn bên em vô hình.

Em một mình dựa vai khi nhớ.


Nếu bạn thấy ở bên cạnh bạn có một người như thế này, thì... đừng để họ chạy thoát!

nhatha4884
10-04-2008, 02:19 AM
Những bí ẩn từ một trái tim thỏ đế


+ Đừng vội trách tớ chẳng bao giờ khen cậu, nhé! Mỗi lần cậu "xì" tớ, trông cậu cũng... dễ thương lắm. Nhưng không hiểu sao tớ lại nói: "Trông như... khỉ!". Ui, không phải lỗi của tớ đâu! Chẳng qua là... tớ chưa từng quen cô bạn nào thôi!

+ Cậu vẫn giận vì hôm nọ trời mưa tớ không nhường áo mưa cho cậu à? Bởi vì tớ biết cậu sẽ không bị ướt đâu, cái Thảo sẽ đưa cho cậu một cái áo mưa. Vì sao tớ biết? Bởi vì đấy là cái áo mưa của... tớ. Vì sao tớ không đưa trực tiếp cho cậu à? À... ờ... vì tớ biết lúc tớ đưa cái áo mưa cho cậu trông tớ... ngốc lắm! Mà tớ không muốn để lại ấn tượng ngốc như thế trong mắt cậu!

+ Cậu trách tớ không bao giờ gọi điện thoại cho cậu. Thật ra thì tớ... thèm lắm chứ! Không biết bao nhiêu lần tớ nhấc máy lên rồi lại đặt máy xuống. Không biết bao nhiêu lần tớ bấm số nữa chừng rồi lại thôi. Mỗi lần định gọi cho cậu, tớ mất hàng tiếng đồng hồ để suy nghĩ mình sẽ nói gì sau cái câu "Stress à, ... đây!", thậm chí còn gạch đầu dòng những nội dung "cần thảo luận" nữa kia. Nhưng vẫn chẳng gọi được lần nào. Nhưng không phải lỗi tại tớ. Chỉ vì số điện thoại nhà cậu... khó bấm quá! Không hiểu sao không bao giờ tớ bấm được đến số cuối cùng!

+ Cậu đừng sợ mỗi lần đi học thêm về muộn nhé! Chẳng ai "bắt nạt" được cậu đâu, bởi hôm nào tớ cũng đi đằng sau... bảo vệ mà. Tớ thường theo cậu dắt xe lên tận tầng ba, bấm chuông và cáu nhặng lên vì thằng em chậm ra mở cửa tớ mới quay về. Vì sao tớ không đi lên song song với cậu à? Chỉ vì tớ đã trót tuyên bố chưa từng muốn làm "vệ sĩ" cho ai cả.

+ Cậu đừng hỏi vì sao tớ xin hai lá bùa may mắn. Tớ sẽ chẳng nói là tớ xin cho cậu đâu, dù biết cậu đã có một cái rồi. Nhưng tớ nghĩ là nếu cậu có tới hai lá bùa thì may mắn sẽ đến với cậu nhiều gấp đôi.

+ Cậu đừng thắc mắc là vì sao tớ lại... sến như con gái, cứ hỏi là có, nào CD Lam Trường, nào VCD Lam Trường, nào Poster Lam Trường,... Chỉ vì tớ thích nghe cậu kêu lên: "Oái, cậu mà cũng có đĩa này hả? Mượn nhé! Mượn nhé!". Tớ không khoái nhạc nhẽo lắm. Nhưng còn gì vui hơn được là người cậu cần.

+ Điều duy nhất mà tớ dám nói thẳng với cậu, và tớ đã nói rồi là "Tớ đã phát ớn các chương trình ăn kiêng của cậu, một trò nhảm nhí, vô bổ, mất thời giờ". Nhưng còn một điều nữa mà tớ chưa dám nói là: Dù béo hay gầy, với tớ, chỉ cần cậu cười hì hì là trông đã đáng yêu rồi!

nhatha4884
10-04-2008, 02:20 AM
Sự tích chiếc nhẫn in hình 7 ngôi sao
http://www.petalia.org/Inspiration/canhcu1.gif

Chuyện kể rằng: ngày xửa ngày xưa, có 1 đôi nam nữ yêu nhau say đắm. Cô gái Hath rất xinh đẹp, thông minh và giàu có. Chàng trai Gimi nghèo khó, chẳng có gì ngoài tình yêu chân thành...


Để làm đẹp mình hơn trong mắt người yêu, một hôm Hath quyết định vào tiệm duỗi tóc. Khi trở về, Hath xinh đẹp và lộng lẫy gấp ngàn lần hơn. Mọi người đều trầm trồ khen ngợi nàng là người đẹp nhất thế gian. Lời đồn đến tai thần Venus. Nữ thần sắc đẹp rất tức giận vì Hath xinh đẹp hơn mình, nên bắt Hath phải chết.

Và rồi nàng Hath chết, song sắc đẹp của nàng vẫn không tàn phai. Chàng Gimi đặt nàng nằm trong 1 chiếc quan tài bằng pha lê, và chàng quyết tâm đi đến cùng trời cuối đất tìm cách cứu nàng. Chàng đi ròng rã ngày này sang tháng khác, vượt qua bao nhiêu khó khăn, đi qua bao miền đất, giúp đỡ biết bao người dọc đường đi. Đến nơi chân trời xa kia, chàng gặp được vị thần Eros. Thần tình yêu cảm động trước chàng, thần chỉ tay lên bầu trời và dặn rằng:"Ở trong dãy thiên hà xa xôi kia, có 1 chùm sao gồm 7 ngôi sao băng. Con hãy đến đó, và hái cho được 1 ngôi sao băng sáng nhất. Vào ngày cuối cùng của tháng 7, con hãy ném ngôi sao ấy xuống trái đất, người con yêu sẽ tỉnh dậy. Nhưng sau đó, con sẽ phải biến thành 1 ngôi sao để thế chỗ cho ngôi sao băng đó, rồi suốt đời con sẽ chỉ là 1 ngôi sao. Con có chịu không?"

Những ai được chết vì yêu là đang sống trong tình yêu, ta không quan tâm chuyện gì xảy ra, chỉ cần nàng được sống, chàng nghĩ. Và chàng tiếp tục lên đường. Chàng đã hái ngôi sao băng sáng nhất, chàng đã chờ đợi ngày ngày để ném nó xuống trái đất. Một ngày dài như một năm khi chờ đợi, chàng không thể chờ thêm được nữa. Chàng đã ném nó xuống trái đất trước 1 ngày. Đêm 30-7 năm đó, khi ngôi sao băng sáng nhất được ném xuống trái đất, gặp lực ma sát cực lớn của bầu khí quyển, nó đã vỡ tung ra thành hàng trăm mảnh nhỏ, làm sáng rực cả một vùng trời. Sau này, người ta gọi đó là mưa sao băng.

http://www.petalia.org/Loveland/linepetalia2.gif

Ở nơi đó, trong chiếc quan tài pha lê tuyệt đẹp, nàng Hath vẫn nằm im, xinh đẹp. Mái tóc nàng mượt mà như suối nước, những ngón tay nàng nhỏ nhắn, mềm mại đến diệu kỳ. Cơ thể nàng vẫn lạnh ngắt. Chỉ 2 dòng nước mắt nóng chảy trên gò má nàng, chảy mãi, chảy mãi. Chàng Gimi giờ trở thành 1 ngồi sao. Vì quá thương nhớ nàng Hath mà chàng không thể thắp sáng nổi chính mình. Chàng dần mờ nhạt nhất trong cả chùm sao, mà sau này người ta gọi là chòm sao tình yêu.

Ngày nay, mỗi khi gặp mưa sao băng, chúng ta thường mơ ước 1 điều gì đó. Đặc biệt, nếu gặp được mưa sao băng trong đêm 30-7, những người yêu nhau luôn mơ ước mãi mãi không chia lìa. Sau này, khi sắp xếp lại bảng chữ cái, chữ cái đầu tiên của tên 2 người được đặt kề cạnh nhau, theo thứ tự chàng đi trước, nàng theo sau. Mong muốn 1 tình yêu bền lâu, những người yêu nhau cũng thường tặng nhau những chiếc nhẫn in hình 6 ngôi sao băng & 1 ngôi sao cô đơn mờ nhạt
http://www.petalia.org/Loveland/7stars.jpg

nhatha4884
10-04-2008, 02:22 AM
Cây, Lá và Gió
"Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã"
http://www.petalia.org/Inspiration/e47d.jpg
Cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó “lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại”




Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác
Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.
Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.
Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??


Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”
“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây”
Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô ấy “em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng….và từ hôm đó…chúng tôi là một cặp

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?

nhatha4884
10-04-2008, 02:23 AM
Em yêu anh - phẩy
'' Hãy tin vào sự kì diệu của số phận''

http://www.petalia.org/Loveland/jetaime45.gif

Cần phải tin vào quyền lực của những chữ cái a, b, c, d, e... Vâng, chỉ cần một chữ cái cũng có thể thay đổi cả một số phận. Bằng chứng ư? Chính là câu chuyện này...

Khi ông bà Point (trong tiếng Pháp có nghĩa là dấu chấm) có một cậu con trai và họ quyết định đặt cho cậu một cái tên vĩ đại. Sau khi lưỡng lự giữa Rambo, Charlemagne, Ramses và Catona, cuối cùng họ lại chọn Virgile bởi đó là tên một trong những nhà thơ cổ đại lớn nhất.

Chỉ có điều là ông Point đã quá xúc động khi ghi tên con vào sổ đăng kí, ông đánh vần nhầm ra "V-I-R-G-U-L-E" và thế là Virgile trở thành Virgule (nghĩa là dấu phẩy).
Khi biết điều này, dù rằng rất giận nhưng vợ ông vẫn nhìn cậu con trai rồi cười:
- Nhìn con thật xinh xắn lại nhỏ bé. Virgule! Thế cũng tốt.
Và cái tên được giữ lại.

Cũng như cái tên của mình, Virgule trông khẳng khiu và buồn cười. Ở trường, mỗi khi điểm danh, thầy giáo gọi:
- Point Virgule!

Và Virgule đứng bật dậy, như một dấu chấm than và đáp:
- Dạ, có mặt!

Sau đó, Virgule lớn lên và đem lòng yêu cô bạn hàng xóm của anh, Séraphine. Khi người ta yêu, sẽ có hai loại người: những người dám thổ lộ và những người không dám. Virgule là loại thứ hai. Và bất hạnh hơn nữa khi mỗi lần Séraphine xuất hiện là Virgule trở nên xanh lét, mồ hôi đầm đìa, bước trượt cầu thang. Anh co rúm người lại đến nỗi trông anh như một dấu chấm, một dầu chấm nhỏ xíu... khi đó có thể gọi anh là Point Point. Và Séraphine chẳng bao giờ nhìn thấy anh.

Ấy vậy mà... chính chữ ''u'' đã làm mọi thứ trở nên thay đổi. Các bạn có biết như thế nào không?

Séraphine đem lòng yêu một chàng trai không yêu cô. Cô luôn cười nói, cố gắng bắt chuyện với anh ta, gọi điện cho anh ta, viết thư cho anh ta.... nhưng chẳng được gì cả. Thật đáng thương cho Séraphine.

Một này nọ, cô quyết định gửi bức điện thứ mười cho tình yêu của cô. Và chính hôm đó, Séraphine gặp Virgule ở bưu điện vì Virgule chính là nhân viên ở đó.

Khi Virgule thấy Séraphine đến gần, anh cảm thấy mình sắp ngất đi. Cô thì không nhìn anh:
- Tôi muốn gửi một bức điện- cô nói với một giọng buồn bã.
- Xin cô vui lòng đọc nội dung... Virgule cầm bút và lắp bắp nói.

Cô đọc với giọng run:
- Je t'aime -virgule - Je t'adore- virgule- Je voudrais tant que tu me dises que tu m'aimes aussi- point.

(Em yêu anh- ''phẩy''- em thương anh- ''phẩy''- em rất muốn anh cũng nói với em rằng anh cũng yêu em- "chấm").

Tuyệt vời làm sao khi nghe một câu như vậy và Virgule yêu cầu Séraphine nhắc lại. Cô đọc:
- Je t'aime- Je t'adore....
- Không, không!- Virgule nói- Hãy đọc lại đầy đủ cơ!
Séraphine làm theo:
- Je t'aime- virgule- Je t'adore- virgule...
- Lần nữa nhé cô... - Virgule rụt rè.

Mỗi lần nghe câu đó, đôi mắt anh lại sáng lên. Và đột nhiên, Séraphine nhận ra Virgule là một chàng trai thật đáng yêu với đôi mắt ấy và hàng mi dài... nụ cười của anh thì dịu dàng như mật ngọt. Như có một phép lạ, anh thì thầm với cô:
- Anh cũng yêu em, Séraphine.

Chỉ một chữ đôi khi thay đổi cả câu, và một câu có thể thay đổi cả một số phận. Nếu Virgule tên là Virgile, một nhà thơ cổ đại lớn nhất, thì có lẽ bây giờ anh vẫn cô đơn.

Bây giờ Virgule và Séraphine đang rất hạnh phúc bên nhau và họ đã có ba dấu chấm nhỏ...

nhatha4884
11-04-2008, 01:15 PM
http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/phuongtt/thang4.08/love-7408.jpg
"Anh à mình chia tay nhé, tiếng em nhỏ nhẹ vang lên bên kia đầu dây điện thoại rồi cúp máy". Mặc cho anh vượt cả ngàn cây số quỳ xin em một lời giải thích, em cũng lạnh lùng buông lời chua xót: "Đơn giản là em không còn yêu anh nữa".
Anh thôi không khóc, lầm lũi ra về và thu mình trong căn phòng ẩm thấp nơi phố thị rộn ràng mang tên Bác.

Anh đi rồi em nghẹn ngào nhìn bóng anh khuất dần sau rặng phi lao phủ đầy cát trắng: "Cầu chúa ban phước lành cho anh". Em ngất lịm để rồi khi tỉnh dậy chỉ thấy một màu trắng xoá xen lẫn mùi cồn nồng nặc...

Hai tháng trôi qua, em đã gắn chặt đời mình với màu áo xanh chữ thập và hai giờ chuyền máu mỗi tuần. Em thôi không khóc nhưng trái tim tan nát mỗi khi ai đó nhắc đến tên anh...

Em lại ngất, sau năm giờ cấp cứu em tỉnh dậy và lần này trước mắt em không chỉ có màu trắng, mùi cồn mà còn có Tiểu Phong, con gấu nhỏ em tặng anh cách đây vừa tròn bốn năm.

Anh nhẹ nhàng lau giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xanh xao của em, ôm em vào lòng, khẽ nói: "Đối với thế giới này em chỉ là một ai đó, nhưng đối với một ai đó, em lại là cả thế giới này". Anh đặt nụ hôn nhẹ nhàng lên môi em, nụ hôn của sự giận hờn đầy trách cứ: "Cô bé à em ngốc lắm"...

nhatha4884
11-04-2008, 01:19 PM
http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/trangth/danh-ngon-yeu-311006.jpg
Nếu ai hỏi vì sao tôi yêu em, tôi sẽ nói ấy là bởi hông em đu đưa duyên dáng. Bởi đùi em thon, môi em gợi cảm, bởi tình yêu đong đầy trong mắt em. Bởi làn da em mịn màng, suối tóc em mềm mại, mỗi bước em đi nhún nhảy, giọng nói em ngọt ngào. Và mỗi ngày tôi luôn yêu em, vì chính em cũng luôn yêu tôi vậy - Justin Hutchins
- Bạn biết mình đang yêu khi nhìn thấy cả thế giới trong đôi mắt cô ấy. Và dù ở bất cứ nơi nào trên thế giới, bạn cũng thấy rất rõ đôi mắt thân thương này - David Levesque

- Bắt đầu yêu một người, bạn ngốn ngấu hết tất cả những điều ước từng “để dành” trước đó - Elizabeth Bowen

- Tình yêu giống như một dòng sông, sẽ rẽ sang nhánh mới khi gặp chướng ngại vật - Crystal Middlemas

- Cuộc đời có duy nhất một niềm vui, đó là yêu và được yêu - George Sand

- Tình yêu rất mong manh và dễ vỡ. Hiểu được điều này, bạn biết yêu thực sự. Tôn trọng điều này, bạn là người đang sống trong tình yêu - Stephen Packer

- Hôn nhân không phải một thứ lễ nghi, càng không phải dấu chấm hết. Đó là vũ điệu dài hơi, phức tạp mà vô cùng gần gũi. Ở đó chẳng có gì quan trọng cho bằng khả năng giữ thăng bằng và độ khéo léo trong lựa chọn người bạn nhảy - Amy Bloom.

- Ta bên nhau dưới ánh bình minh, và cùng dõi về một tương lai phía trước - Brian Andres.

- Tình yêu giống như một ngọn núi, thật khó trèo. Nhưng khi lên đến đỉnh, bạn thu vào tầm mắt muôn vàn điều tươi đẹp - Daniel Monroe Tuttle.

huynh_ngoc_long_88
15-04-2008, 10:43 PM
Cảm nhận về câu chuyện tình của lá,gió và cây....ôi!!sao buồn thế....có lẽ ai cũng đã từng là cây...từng là lá....và cũng đương nhiên từng là gió.....................biết trách ai đây khi tất cả đều là người có lỗi....lá và cây đã từng có những lúc thực sự hạnh phúc,thực sự vui vẻ bên nha..........nhưng chỉ vì không biết vun đắp tình yêu ấy....không biết gìn giữ nó nên mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn...........lá đã rời khỏi cây....khi bỗng nhiên có một cơn gió thoảng qua

http://www.ngoisaoblog.com/data/image/n3/85_133.jpg

***ĐẦU TIÊN LÀ CÂY***

Có thể đã có lúc cây và lá đã yêu nhau tha thiết...nhưng dần dần...cây đã không còn quan tâm đến lá....bởi những lí do là mọi việc diễn ra xung quanh cây....cuốn hút cây hơn lá.................đó là tình yêu không hề refresh này...có thể cây đã tôn trọng lá nhưng thế chưa đủ....lá cần một chỗ dựa vững chắc.....cần được quan tâm và yêu thuơng như biết bao chiếc lá khác....có được một tình yêu như ý....tình yêu của lá và cây thì khác..........nó đã chẳng được như xưa nữa từ khi cây có nhưng vui thú mới....khi cây không hề níu kéo lá ở lại mỗi khi có xích mích diễn ra....nhưng cây ơi!!! cây đâu có biết đâu lá luôn ngồi khóc một mình....cây đã biến lá thành một kẻ thụ động....chỉ biết ngồi chờ những sự thay đổi từ cây...cũng có thể cây biết mình không thể mang đến cho lá hạnh phúc thêm nữa.....đành chờ một cơn gió đến....mang lá rời khỏi cây....cây yêu lá....nhưng không hề bày tỏ...bởi cây biết tình cảm của lá giờ đây đã thuộc về gió....cay mong lá được hạnh phúc bên gió...hay gió mãnh liệt quá khiến cho cây không thể giữ lá ở lại????

***LÁ ***

Tình yêu của lá và cây tưởng chừng như không có gì thay đổi nhưng không....chính lá cũng là một người có lỗi trong chuyện này....lá không nói cho cây rằng lá yêu cây đến mức nào...lá cần cây ở bên canh.Tại sao lá lại không refresh tình yêu này,tại sao lá chỉ chờ cây ở bên mà không tự vun đắp lấy tình yêu của cây và lá....lá chỉ biết ngồi chờ nó thay đổi....lá có biết mình ngốc lắm không???lá có biết lá làm vậy quả là sai lầm không??? Trong tình yêu phải có tình cảm từ hai phía....sao lá chỉ biết bám vào cây....sao lá không chịu tìm hiểu lý do cây quan tâm đến thứ khác nhiều hơn lá...................Hay bởi lá chẳng muốn giữ tình yêu này ở lại nữa...lá cũng biết níu kéo chẳng được gì....mọi chuyện cũng sẽ thay đổi.....néu lá thực sự cố gắng có thể cây cũng sẽ quay về bên lá....có thể lá yeu cây rất nhiều....muốn cây tự hiểu ra rằng lá quan trọng đối với cây đến mức nào.Ai cũng đều nhìn thấy cây và lá bề ngoài luôn bên nhau là thế nhưng chỉ cần một cơn gió thổi qua....đem đến cho lá một cảm xúc nào đó thì mọi chuyện đã thay đổi....gió sẽ cuốn lá rời khỏi cây???hay.....??? lá có quyền quyết định lựa chọn cho mình!!!

***GIÓ***

Biết nói thế nào nếu nói rằng gió cũng không hoàn toàn vô tội....gió đến vô tình cướp lá rời xa cây...khi tình yêu của cây và lá có thể vớt vát lại đươc...gió hơn cây...gió mang hạnh phúc mới cho lá....một tình yêu đẹp đẽ hơn dành cho lá....gió đã luôn ở bên lá mỗi khi lá suy sụp vì cây....nhưng nếu nghĩ về mặt khác....gió đã làm đúng....bởi vì giữa cây và lá không còn gì để níu kéo....gió có thể tốt hơn cây...gió sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cây sau này....nhưng đó là tương lai..còn bây giờ mọi chuyện đều phải do lá...lá có quyền quyết đinh..và gió cũng tôn trọng ý kiến của lá do lá đã không nhận ra rằng....những điều mà gió đã vừa mang đến cho lá...thì trước đây cây cũng đã từng như thế....chẳng có gì là không thể....caay cũng có thể giữ lá ở lại nhưng vì cây không muốn....lá cũng có thể ở lại bên cây nhưng lá không muốn níu kéo thêm nữa và dĩ nhiên gió cũng có thể ở lại bên cây...nhưng vì lá không muốn mất đi tình yêu mà gió mang đến

***CUỐI CÙNG***

Lá rời cây vì cây không muốn giữ lá ở lại vì cây tôn trọng lá...vì cây muốn lá có được một tình yêu đẹp hơn,vì cây biết tình yêu này không thể tồn tại được nữa

Lá rời cây vì gió cuốn lá bay đi vì gió biết gió sẽ mang đến niềm vui cho lá ,gió muốn mang cho lá một tình yêu đẹp......................Lá rời cây vì đây là quyêt đinh của lá vì lá cần có một tình yêu đẹp,lá tôn trọng mọi người đặc biệt là gió và cây......

có thể lá còn yêu cây....có thể cây còn yêu lá....có thể giờ lá và cây là những người bạn tốt của nhau và có thể vì gió cũng yêu lá....yêu lá thật nhiều!!!!

trong tình yêu, bạn là ai???gió....lá....hay cây....và bạn sẽ nghĩ gì trong khi "cây rời lá bởi vì cây không giữ lá lại hay vì gió thổi lá rời cây"???

bạn sẽ níu kéo tình yêu của lá nếu bạn là cây???

bạn sẽ ở lại bên cây nếu bạn là lá

bạn sẽ rời khỏi cây để dến bên gió nếu bạn là lá

bạn sẽ ở bên cạnh lá nếu bạn là gió

hay bạn sẽ chúc cây và lá hạnh phúc bên nhau

nhatha4884
16-04-2008, 03:48 PM
http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/trangth/thang3-2007/de-anh-yeu-em-020307.jpg
Ngày xưa, có một chàng trai yêu tha thiết một người con gái. Chàng trai lãng mạn gấp 1000 con hạc giấy làm quà tặng người yêu. Lúc ấy, anh chỉ là một nhân viên quèn, tương lai không quá sáng sủa, nhưng anh và cô gái ấy, họ đã rất hạnh phúc. Cho tới một ngày…
Người con gái nói với anh rằng cô sẽ đi Paris. Không bao giờ trở lại. Cô còn nói không thể tưởng tượng được một tương lai nào cho cả hai người. Vì vậy, hãy đường ai nấy đi, ngay lúc này… Trái tim tan nát, anh đồng ý.

Khi đã lấy lại được tự tin, anh làm việc hăng say ngày đêm, không quản mệt nhọc cả thể xác lẫn tinh thần chỉ để làm một điều gì đó cho bản thân. Cuối cùng với những nỗ lực phi thường và sự giúp đỡ của bạn bè, anh thành lập được công ty của riêng mình.

“Tôi phải thành công trong cuộc sống” - Anh luôn tự nói với bản thân - “Và sẽ không bao giờ thất bại trừ phi không còn cố gắng”.

Một ngày mưa, khi đang lái xe, anh nhìn thấy đôi vợ chồng già đang đi dưới mưa cùng chia sẻ với nhau một chiếc ô mà vẫn ướt sũng. Chẳng mất nhiều thời gian để anh nhận ra đó là bố mẹ bạn gái cũ của mình.

Trái tim khao khát trả thù mách bảo anh lái xe chầm chậm bên cạnh đôi vợ chồng để họ nhìn thấy mình trong chiếc ô tô mui kín sang trọng. Anh muốn họ biết rằng anh không còn như trước, anh đã có công ty riêng, ôtô riêng, nhà riêng… Anh đã thành đạt!

Trước khi anh có thể nhận ra, đôi vợ chồng già đang bước tới một nghĩa trang. Anh bước ra khỏi xe và đi theo họ… Và anh nhìn thấy người bạn gái cũ của mình, một tấm hình cô đang mỉm cười ngọt ngào như đã từng cười với anh, từ trên tấm bia mộ.

Bố mẹ cô nhìn anh. Anh bước tới và hỏi họ tại sao lại xảy ra chuyện này. Họ giải thích rằng cô chẳng tới Pháp làm gì cả. Cô bị ốm nặng vì ung thư. Trong trái tim, cô đã tin rằng một ngày nào đó anh sẽ thành đạt, nhưng cô không muốn bệnh tật của mình cản trở anh…Vì vậy cô chọn cách chia tay.

Cô đã muốn bố mẹ đặt những con hạc giấy anh tặng bên cạnh cô, bởi nếu một ngày số phận mang anh về, cô muốn anh có thể lấy lại một vài con hạc giấy. Anh khóc…

Cách tồi tệ nhất để nhớ một ai đó là ngồi ngay bên cạnh họ nhưng biết rằng bạn không thể nào có được họ và sẽ không bao giờ được nhìn thấy họ nữa.

Tiền là tiền còn tình yêu thì thiêng liêng. Trong cuộc tìm kiếm sự giàu có vật chất, chúng ta hãy dành thời gian để tìm kiếm khoảnh khắc bên những người yêu thương. Bởi biết đâu, một ngày nào đó, tất cả chỉ còn là hoài niệm.

nhatha4884
16-04-2008, 03:50 PM
Long àh!!em có thể post bài bên chuyên đề tình yêu, câu chuyện tình yêu đó!!!

skypopu
16-04-2008, 04:09 PM
hihihihi,chị Hạ solo từ đầu tới cuối ,em mới phát hiện ra topic này ,mai mốt em post phụ cho chị

nhatha4884
16-04-2008, 05:08 PM
uhm!em coi có bài nào hay thì post lên cho mọi người cùng đọc nhé!

huynh_ngoc_long_88
17-04-2008, 11:07 PM
Mình vô tình đoc được bài này cũng rất hay...^^=@





Nói gì nhỉ ? Ừ thì em yêu anh đấy . Yêu nhiều lắm yêu bằng cả con tim em đấy .
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/13412/Fragile__by_Redhotchillipepper.jpg
Yêu anh vì anh yêu em ^^!
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/13412/da05d350a247e4bd.jpg
Yêu anh vì anh lúc nào cũng bên cạnh em , che chở cho em
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/13412/Unconditional_Love_by_btoinc.jpg
Nhưng...

Anh lúc nào cũng vậy cả , lạnh lùng , không nói ra tình yêu của anh , làm em chờ đợi mãi thôi >"<
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/89053/08021204179310.jpg
Vậy mình thử yêu nhau nhé anh , để cùng nhau đi đến cuối con đường nhéhttp://www.look.yeah1.com/albums/userpics/12849/cuoi3.jpg
Em yêu anh , yêu anh thật nhiều , yêu anh mãi mãi.
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/57375/07112802322964.jpg
Em luôn chờ đợi anh nói " Anh yêu em " nha anh .
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/89053/08021204131268.jpg
em của anh dành tặng người yêu của tớ

huynh_ngoc_long_88
21-04-2008, 03:40 PM
Chàng khủng long và bé thỏ con http://f3.yahoofs.com/blog/46348f90z90aa4ccb/26/__sr_/6dba.jpg?mgonFDIB6Xgg1B2b (http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=18&id=XuRJrx05br_XlKe4zT9l19HMvEdE6qo8_84-) http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif (http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=18&id=XuRJrx05br_XlKe4zT9l19HMvEdE6qo8_84-)

Một buổi chiều nọ, có một bé thỏ rất xinh, ngồi trên bờ hồ mơ màng nhìn nơi xa, bé thỏ rất buồn, nhưng thỏ không biết tâm sự cùng ai. Chợt một cơn gió nhẹ thổi wa làm lung động những ngọn cỏ, một chàng khủng long xấu xí nhưng tốt bụng đi ngang wa thấy vậy, rất lo lắng cho bé thỏ, khủng long nhà ta cố gắng làm mọi thứ: kể chuyện cười,làm anh hề ngố,đọc thơ con nhái bén.... để bé thỏ vui lên, nhưng đều vô ít. Bé thỏ vẫn buồn...
Chàng khủng long ngồi xuống bên cạnh bé thỏ con, mặt trời ửng hồng và dần xuống núi, những ông sao dần dần thức giấc, bầu trời đêm huyên náo. Khủng long xấu xí chỉ tay lên trời, kể cho bé thỏ nghe sự tích của những ông sao...và nói cho bé thỏ con biết, thỏ cũng là 1 ngôi sao xinh xinh be bé trên bầu trời, luôn có những ngôi sao khác bên cạnh để chia sẽ khi thỏ con buồn. GIống như bây giờ vậy, khủng long con lúc nào cũng bên bé thỏ để bảo vệ ,chăm sóc, chia sẽ...

Huỳnh Ngoc Long

huynh_ngoc_long_88
21-04-2008, 03:42 PM
Nổi buồn của khủng long con !!! http://f3.yahoofs.com/blog/46348f90z90aa4ccb/25/__sr_/bffb.jpg?mgonFDIBH5pTiLbu (http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=20&id=XuRJrx05br_XlKe4zT9l19HMvEdE6qo8_84-) http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif (http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=20&id=XuRJrx05br_XlKe4zT9l19HMvEdE6qo8_84-)

Trên cánh đồng cỏ xanh mượt, rì rào trước những ngọn gió buổi hoàng hôn. Gió bao quanh từng thân cỏ rùi vút lên, đưa mùi thơm của cỏ hoà trộn với khí trời.

Đêm dần buôn nhanh xuống...ông mặt trời hôm nay đi ngủ sớm hơn mọi khi . Không khí huyên náo dần nhường chổ cho bóng đêm và sự tĩnh lặng ngự trị. Khủng long con nằm trên một bải cỏ thật mượt, ngước nhìn lên bầu trời đêm, bầu trời thật quang đãng, làm cho chàng ta nhớ đến bé thỏ... Đã lâu, lâu lắm rùi, chàng khủng long không được gặp bé thỏ, không còn được được nghe giọng hát ấm áp ngày nào ; cũng đã lâu lắm, khủng long con không được thấy ánh mắt và vẻ mặt hồn nhiên nhưng không kém phần nhí nhảnh của thỏ con .

Tiếng dế bắt đầu râm rang phá tan đi sự yên ắng. Từ trong lùm cây, các chú đom đóm lại sách đèn đi chơi khuya. Những con gió nhẹ cũng đã trở lạnh. Chàng ta không hiểu sao cảm giác về bé thỏ lại ập đến nhiều như thế , nhớ những buổi chiều câu cá cùng nhau,nhớ những lúc cùng nhau vui đùa trên cánh đồng cỏ, nhớ những lúc trời mưa hai đứa núp dưới cây sồi, và nhớ nhất là đôi mắt lấp lánh và mơ màng như ánh sao khuya khi cùng nhau ngắm mặt trời lặng bên dòng sông.

Trăng bắt đầu mọc, các ông sao xuất hiện ngày càng nhiều hơn. Ánh mắt khủng long con loé lên, ah, anh phát hiện ra ngôi sao của bé thỏ và ngôi sao của mình nữa. Khủng Long không biết giờ nay bé thỏ đang làm gì, có bị ai bắt nạt không.... Khủng long con chợt nhận ra rằng, bé thỏ rất quan trọng trong trái tim mình mà lâu nay chàng ta không hề hay biết...
Huynh Ngoc Long

huynh_ngoc_long_88
21-04-2008, 03:44 PM
Tại sao anh thích em http://f3.yahoofs.com/blog/46740d7fzd481e118/4/__sr_/f654.jpg?mgonFDIBX4Nl8l25 (http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=13&id=GJYClzI_eLPsyKFG0shTdBd3) http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif (http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=13&id=GJYClzI_eLPsyKFG0shTdBd3)
Vào một buổi sáng trong khu rừng mùi hương, khủng long con và bé thỏ nô đùa với nhau dưới làn nắng ấm của ông mặt trời. Những giọt sương đêm đọng lại trên những lá cỏ lấp lánh như đôi mắt của thỏ con đang cười. Bỗng chợt bé thỏ con quay sang hỏi anh khủng long:



- Um…anh khủng long nè, sao anh lại thích em vậy ?





Khủng long con hơi bối rối, đôi mắt nhíu lại, suy nghĩ rồi trả lời:



- Anh thích em đơn giản vì anh thích em, thiệt đó.





Chàng khủng long nhoẻ miệng cười, lấy tay xoa lên đầu thỏ con. Nhưng vẻ mặt của thỏ con hình như là không hài lòng với câu trả lời đó. Một ngọn gió lướt qua, làm những ngọn ngọn cỏ lay nhẹ, những giọt sương đêm lăn tròn trên lá cỏ gùi rơi xuống nền đất:



- Em hổng chịu đâu…. Anh trả lời kỳ quá…





Rồi nhéo cho một cái thiệt đau vào anh khủng long nhà ta. Ôi đau quá ah…
Ánh mặt trời dường như không còn ấm áp nữa. Suốt ngày hôm đó, bé thỏ cứ đi theo nắm áo khủng long con chỉ để hỏi mãi một câu. “ Tại sao anh thích em ? “
Đến khi ông mặt trời đã lên cao thiệt là cao, khủng long con dẫn bé thỏ ra bờ suối. Cả hai cùng ngồi nghịch nước, rồi thỏ con cũng quay sang hỏi:



- Anh chưa chịu trả lời em tại sao anh thích em đó, anh nói cho em nghe đi mà.





Khủng long con quay sang bé thỏ, khẽ nhéo đôi tai tinh nghich, cười nói:



- Anh thích em tại gì em là bé thỏ con có đôi tay bé bé hay nhéo anh nè, lại còn thêm đôi chân xinh xắn hay chạy nhảy, em lại còn rất thích ca hát , nhí nhảnh và vui vẻ nữa chứ.





Bé thỏ dường như thích câu trả lời đó, suốt quảng đường về luôn cười khúc khích.
Hai ngày sau, một cơn giông bỗng nhiên ập đến khi bé thỏ đang chơi với bạn ở khu rừng, thỏ con đã cố gắng chạy vào một gốc cây để trú mưa. Nhưng cơn giống quá mạnh, cây cối trong rừng nghiêng ngã, bỗng một cành cây bị sét đánh rơi xuống trúng ngay thỏ con. Các bạn của thỏ đã nhanh chóng kịp thời cứu. Hỡi ôi, cành cây quá nặng đã đè gãy chân lẫn tay của bé thỏ.


Một tuần sau cơn giông trôi qua, thỏ con không đi chơi đâu cả, thỏ tránh mặt tất cả bạn bè , suốt ngày chỉ ngồi trên chiếc xe lăng bằng gỗ của bác gấu làm cho mà ngồi nhìn ra ngoài trông các bạn vui chơi. Một ngày, lại một ngày trôi qua , thỏ con vẫn một mình trong căn phòng nhỏ của mình, thỏ con rất mong anh khủng long sẽ tới thăm nhưng chờ hoài, chờ hoài mà không thấy. Thế rồi, thỏ con quyết định viết một là thư gửi cho khủng long con hỏi tại sao không qua thăm mình nữa hay là khủng long con có bạn mới hết thích mình nữa…


Viết xong là thư, bé thỏ nhờ chị bồ câu mang đến cho khủng long con. Và mãi đến sáng hôm sau, chị bồ câu mới mang thư trả lời của khung long con đến, thỏ con mừng rỡ mở thư ra xem: “ Em có hỏi tại sao anh không đến thăm em, phải chăng anh hết thích em rồi.Um… có lẽ đúng đó em, có lẽ anh đã hết thích em nữa rồi. Vì lúc xưa em có hỏi anh, tại sao lại thích em và anh đã nói rằng anh thích em đơn giản vì anh thích em thôi, nhưng em lại không chịu. Và anh đã thích em vì đôi tay bé bé hay nhéo anh, nhưng nay đôi tay em bó bột rồi. Và anh đã thích vì đôi chân xinh xắn hay chạy nhảy, nhưng nay em đã không đi được nữa. Và anh thích em vì em thích ca hát, nhí nhảnh và vui vẻ, nhưng giờ đây em lại ngồi trong căn phòng buồn rầu như thế này và tránh mặt bạn bè….” đọc đến đây, hai đôi mắt xinh xinh của bé thỏ ửng đỏ, long lanh. Bé thỏ giờ bỗng hiểu ra tất cả…



Bỗng cánh cửa phòng khẽ mỡ ra, ánh nắng ban mai ùa vào. Một dáng người dường như rất quen xuất hiện….thì ra đó là khủng long con với bó hoa rực rỡ nhất trên tay, chàng ta tiến lại bên giường thỏ con nhẹ vuốt đầu bé thỏ cười:” Anh thích em đơn giản vì anh thích em thôi, em đừng bắt anh trả lời khác nữa nhé, bé thỏ đáng yêu của anh” .
Huỳnh Ngoc Long

nhatha4884
24-04-2008, 12:50 AM
Cuối cùng em đã hiểu được anh. Dưới vẻ ngoài hết sức bình dị, anh có trái tim yêu mãnh liệt không biểu đạt bằng lời. Yêu em, nhưng không nói. Đó là cách của anh - một lối đi riêng của tình yêu khác hẳn với mọi người.
Em nói với anh: “Hôm nay quét cầu thang, suýt chút nữa thì em ngã”. Cứ ngỡ rằng anh sẽ an ủi em rằng: “Em yêu, phải cẩn thận một chút chứ!”. Nhưng anh lại nói: “Em quét chậm thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra”.
Em cảm thấy bị tổn thương. Anh không yêu em, không quan tâm tới em chút nào.

Sau này, em phát hiện ra cầu thang nhà mình luôn sạch sẽ, em không còn phải quét nữa. Và mỗi ngày quỹ thời gian bận rộn của anh lại mất thêm 5 phút...

Em nói với anh: “Xe của em bị hỏng, em phải đi ô tô bus nửa tiếng mới về được đến nhà”. Em nghĩ, anh sẽ nói: “Sao không gọi anh đến đón? Em có mệt lắm không?”. Nhưng anh lại nói: “Thế cũng hay, em có cơ hội giảm eo thêm một chút”.

Em rất giận, thấy anh không yêu em, không quan tâm tới em.

Hôm sau em phát hiện thấy anh để lại chìa khoá xe của anh trên bàn. Anh đã đến cơ quan bằng xe bus và để lại lời nhắn: “Anh sẽ mang xe của em đi sửa”. Anh còn chuẩn bị cho em rất nhiều đồ ăn sáng.

Em nói với anh: “Em muốn đi du lịch, tới Hà Lan chẳng hạn… ngắm biển hoa rực rỡ”. Em nghĩ, anh sẽ quan tâm tới em và bảo: “Chúng ta cùng lên kế hoạch nhé!”. Cho dù phô trương vài câu tốt, song rốt cuộc anh bảo: “Rõ chán, sao lại tiêu khoản tiền lớn cho một việc vô vị như thế nhỉ?”.

Em giận lắm. Rõ là anh không yêu em, không hiểu em.

Sau này, em phát hiện một tập tranh, ảnh, bài báo viết về các loài hoa ở trong nước cũng như trên thế giới được anh sưu tầm và để ở bàn làm việc của em. Mỗi bức ảnh, bài báo đều có bút tích của anh ghi lại tên loài hoa và xuất xứ của nó.

Em nói với anh: “Em đi với bạn, tối sẽ về muộn”. Em cứ cho rằng anh sẽ quan tâm, hỏi xem em đi với ai, mấy giờ em về. Nhưng anh bảo: “Tuỳ em, miễn em thấy vui là được”.

Em rất buồn. Thấy rằng anh không còn yêu em, không quan tâm tới em.

Tối đó, em giận dỗi đi đến ba giờ sáng mới về nhà. Em thấy dáng anh ngồi ngủ gật ở trên ghế phòng khách đợi em.


Em nói với anh: “Ngày trong tháng của em đến rồi, em đau bụng quá!”. Em nghĩ rằng anh sẽ an ủi em: “Em cố chịu đựng một chút, một ngày sẽ chóng qua thôi”. Nhưng anh bảo: “Phụ nữ thật phiền phức”.

Em đau lòng, thấy anh không yêu em, không thương em.

Sau này, trong tủ lạnh của chúng ta chứa rất nhiều sôcôla và đậu đỏ, đều là những thứ anh mua song anh mãi không ăn. Một tháng qua đi. Một tuần trước và sau “ngày ấy” của em, anh đều nầu canh đậu đỏ.

Em nói với anh: “Em rất vui mừng được lấy anh, một người chồng tốt”. Em cũng nghĩ rằng anh sẽ vui mừng trả lời em: “Anh cũng cảm thấy như vậy. Em là người vợ tốt nhất”. Song anh bảo: “Lấy thì cũng đã lấy rồi, cố mà cư xử tốt với nhau”.

Em giận lắm. Anh không yêu em, anh không hiểu em.

Sau này vô tình em phát hiện, trước khi đi ngủ, anh dùng giấy ăn lau chùi bức ảnh cưới ở đầu giường ngủ, sau đó anh ngắm nhìn và mỉm cười rất lâu.


http://img.photobucket.com/albums/v224/Ha_Quyen/Avatar/1080.gifhttp://img.photobucket.com/albums/v224/Ha_Quyen/Avatar/1080.gifhttp://img.photobucket.com/albums/v224/Ha_Quyen/Avatar/1080.gifhttp://img.photobucket.com/albums/v224/Ha_Quyen/Avatar/1080.gifhttp://img.photobucket.com/albums/v224/Ha_Quyen/Avatar/1080.gif

Crux
26-04-2008, 11:30 AM
Truyện này là một người bạn gửi cho mình qua mail, trong đó không ghi tác giả nên mình cũng không biết là ai.


Quy luật tình yêu

Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau:
Sòng phẳng: Cho = Nhận
Ích kỷ: Cho < Nhận
Vị tha: Cho > Nhận

Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình. Sòng phẳng lên tiếng:

- Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc, thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.

- Anh làm thế nào cho cân được? Ích kỷ hỏi.

- Thì tôi phải tính chớ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì, tôi đều không thích. Tính tôi là vậy, không muốn mắc nợ hay mang ơn.

Ích kỷ:

- Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều, tiền ít mua được ít, không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.

Sòng phẳng cười phá lên, rung cả hai vai. Ích kỷ ngạc nhiên:

- Tôi nói vậy không đúng à?

- Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên Nhận thì nặng, vậy mà anh cũng nói được câu đó.

Ích kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình, gật đầu. Sòng phẳng thoáng bâng khuâng:

- Không phải lúc nào tôi cũng sòng phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn, chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.

Ích kỷ tán thành:

- Tôi thấy kiểu hành lý của anh giờ đang thịnh hành. Nhiều người thích sòng phẳng cả trong tình yêu theo kiểu: “Ông rút chân giò, bà thò chai rượu”.

Sòng phẳng trầm ngâm:

- Đôi khi tôi cũng không thích sống thế này đâu. Luôn phải tính toán nhiều - ít, luôn phải dừng gánh để sẻ từ bên này sang bên kia. Tôi thấy mệt mỏi và nhiều lúc trống rỗng, vô cảm.

Ích kỷ:

- Tôi cũng giống anh, luôn phải so đo tính toán. Nhưng tôi phải tính sao cho Nhận về mình nhiều hơn. Tôi chỉ thích nghĩ cho mình thôi mà.

- Nhận nhiều như thế anh có hài lòng không? Sòng phẳng hỏi.

- Chả mấy khi tôi vừa lòng. Tôi luôn canh cánh trong lòng: Mình có bị mất mát gì không? Cho như thế có nhiều quá không?

- Anh có người yêu không?

- Có chứ. Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Đó là nỗi ám ảnh của tôi.

Tàu qua cầu vượt sông Âu Lo. Tiếng xình xịch của đầu máy át lời tâm sự của Ích kỷ. Qua khỏi cầu, tiếng ồn dịu lại, Ích kỷ và Sòng phẳng lúc này mới nhớ tới người bạn đồng hành thứ ba. Vị tha nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe. Khi thấy hai bạn hướng mắt về mình mới khẽ khàng cất lời:

- Hai anh đều có lý lẽ của mình. Lập luận của anh Sòng phẳng thuần túy là của bộ óc, không có mấy liên hệ đến trái tim. Chính vì vậy anh luôn thấy căng thẳng, mỏi mệt và đôi khi trống rỗng. Còn anh Ích kỷ yêu ghét rõ ràng, nhưng tình yêu của anh là “vì mình, cho mình”. Bởi yêu mình quá mà anh thường trực lo sợ. Tôi nói vậy có phải không hai anh?

Ích kỷ và Sòng phẳng đang mải nghĩ ngợi nên không trả lời. Vị tha nói thêm:

- Anh Sòng phẳng nói đúng: Hành lý của tôi không cân - Cho nhiều hơn Nhận. Ấy là vì tình cảm xuất phát tự đáy lòng thì rất chân thành và giản dị. Nó thấy rằng Cho là lẽ tự nhiên, không gì vui bằng làm cho người mình thương yêu được hạnh phúc. Niềm vui khi dâng tặng làm vơi gánh nặng của tôi, cho tôi sự thanh thản, đủ đầy.

- Đủ đầy? Sòng phẳng và Ích kỷ cũng thốt lên. Cho là mất chứ, cho nhiều thì phải còn ít đi mới phải.

Vị tha mỉm cười:

- Đấy là về mặt vật chất, là quy luật trong Toán học thôi. Quy luật của tình yêu thì khác. Lát nữa đến nơi, tôi sẽ chỉ cho các anh.

Ích kỷ và Sòng phẳng nhìn gánh hành lý của Vị tha, lại nhìn hành lý của mình, lòng chưa hết băn khoăn. Cũng vừa lúc tàu đến ga Tình yêu. Tàu chạy chậm dần, chậm dần rồi dừng hẳn.

Ngước nhìn vào sân ga, Sòng phẳng và Ích kỷ đều trông thấy dòng chữ có nội dung Vị tha vừa nhắc đến. Hai người rất đỗi ngạc nhiên vì họ đi trên chuyến tàu nhiều lần, đến ga Tình yêu đã nhiều mà chưa bao giờ thấy hàng chữ đó. Thực ra quy luật của Tình yêu luôn có ở đó, nhưng chỉ những ai có trái tim nhạy cảm mới thấy và thấu hiểu.

Bạn thân mến, tôi sẽ không nói hàng chữ trên sân ga Tình yêu nói gì vì tôi chắc bạn cũng đoán ra được. Để kết thúc câu chuyện, tôi chỉ xin tiết lộ về những người sẽ đón 3 hành khách của chúng ta cùng hành lý Cho và Nhận của mỗi người: Đón Sòng phẳng là Khô khan, Ích kỷ sánh đôi cùng Bất an và người đón đợi Vị tha chính là Hạnh phúc!

nhatha4884
06-05-2008, 01:34 AM
Có bao giờ trong cuộc sống bận rộn, chúng ta dành thời gian để suy nghĩ về những gì người ấy đã đem đến cho cuộc sống của chúng ta? Đôi khi đó là một điều rất quan trọng mà chúng ta lại vô tình bỏ qua.

Chỉ cần một chút thời gian thôi để nghĩ rằng nếu không có người ấy bên cạnh thì cuộc sống của bạn sẽ thiểu vắng những gì? Vì vậy hãy cảm ơn bởi người ấy đã đem đến cho bạn những điều thật thiêng liêng và ấm áp.

- Người ấy là người bạn chân thành nhất của bạn. Mỗi khi vui hay buồn người ấy luôn sẵn sàng để chia sẻ cùng bạn và đưa ra những lời khuyên tốt nhất.

- Bạn luôn cả thấy an toàn và được che chở trong vòng tay của người ấy.

- Người ấy làm bạn cảm thấy mình tự tin và đẹp hơn. Quan trọng là người ấy cho bạn thấy rằng bạn đang yêu.

- Hãy nhớ lại những kỷ niệm tuyệt vời nhất của mình. Chắc chắn phần lớn trong số đó có sự hiện diện của người ấy.

- Khi có người ấy ở bên, bạn không bao giờ cảm thấy cô đơn.

- Với sự động viên và khuyến khích của người ấy, bạn cảm thấy mình có thể vượt qua mọi khó khăn phía trước.

- Bạn có thể là chính mình khi ở bên người ấy.

- Người ấy có thể làm bạn cười nhiều hơn bất kỳ ai hết.

- Người ấy yêu bạn vì chính con người thực của bạn


http://farm2.static.flickr.com/1096/1472060622_c7430dd6f9_o.gif (http://forum.phoxitin.com/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Ffarm2.static.flic kr.com%2F1096%2F1472060622_c7430dd6f9_o.gif)http://farm2.static.flickr.com/1096/1472060622_c7430dd6f9_o.gif (http://forum.phoxitin.com/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Ffarm2.static.flic kr.com%2F1096%2F1472060622_c7430dd6f9_o.gif)http://farm2.static.flickr.com/1096/1472060622_c7430dd6f9_o.gif (http://forum.phoxitin.com/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Ffarm2.static.flic kr.com%2F1096%2F1472060622_c7430dd6f9_o.gif)

nhatha4884
06-05-2008, 01:49 AM
http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/trangth/thang3-2007/chuyen-tinh-130307.jpg


Tình yêu là thứ tình cảm tuyệt diệu nhất thế gian. Vì tình yêu, người ta có thể làm được cho nhau tất cả. Vì tình yêu, người ta có thể dành cho nhau những hạnh phúc vô bờ. Và cũng vì tình yêu, họ dễ dàng mang tới cho nhau những nỗi đau sâu thẳm.

Tốc độ

Cô gái và chàng trai đang lái xe môtô với tốc độ trên 100 km/h.

Cô gái: Chậm thôi. Em sợ.

Chàng trai: Không, thế này mới vui chứ!

Cô gái: Không, em xin đấy, thế này sợ lắm!

Chàng trai: Vậy hãy nói với anh em yêu anh.

Cô gái: Được thôi, em yêu anh. Nào, chậm lại đi!

Chàng trai: Giờ ôm anh thật chặt nào.

(Cô gái ôm chàng trai)

Chàng trai: Em có thể tháo chiếc mũ bảo hiểm của anh ra và đội nó lên không? Nó làm anh khó chịu quá...

Ngày hôm sau, báo đưa tin: Một chiếc môtô đã đâm vào một tòa nhà do hỏng phanh. Trên xe có hai người, chỉ một người còn sống.

Sự thực là nửa chừng trên đường đi, chàng trai nhận ra phanh xe bị hỏng, nhưng anh không muốn để cô gái biết. Thay vì thế, anh bắt cô nói yêu anh, và cảm nhận cái ôm của cô lần cuối, rồi nói cô đội chiếc mũ bảo hiểm của anh, như thế cô sẽ sống mặc dù điều đó có nghĩa là anh phải chết.

Ba từ

Cô gái: Anh có thực sự yêu em không?

Chàng trai: Dĩ nhiên là thế.

Cô gái: Em muốn nghe anh nói điều đó.

Chàng trai: Anh không cần phải nói thế.

Cô gái: Tại sao không?

Chàng trai: Bởi vì…

Cô gái: Em chỉ muốn nghe anh nói bằng lời.

Chàng trai: Anh không thể.

Cô gái bắt đầu khóc và nói:

Vậy là anh không yêu em…

Cả hai tiếp tục bước đi trong im lặng. Họ về tới nhà cô gái.

Cô gái: Tại sao?

Chàng trai: Em thực sự muốn biết?

Cô gái (do dự): Vâng.

Chàng trai ôm cô thật âu yếm, hôn lên chóp mũi cô và thì thầm: “Bởi vì ba từ là không đủ”…

Hai mặt của tình yêu

Các bạn của anh nói rằng “Hãy cho cô ấy biết tình cảm của cậu đi”, vì vậy anh nhấc điện thoại gọi cho em. Em nghe máy. Anh nói: “Anh yêu em”, rồi cúp luôn. Ngày hôm sau anh nói với em rằng đó là một trò cá cược với bạn. Điều đó cũng đúng một phần, nhưng em không trả lời, không chỉ trích, khó chịu. Em chỉ đứng đó, rồi bước đi.

Anh gọi điện cho em, em nhấc máy. Anh nói anh yêu em rồi cúp luôn. Ngày hôm sau em đã định nói với anh rằng em yêu anh, nhưng anh nói rằng đó là một trò cá cược. Em đã chuẩn bị nhiều lắm, mọi lời nói, mọi cử chỉ… Nhưng khi anh nói điều đó, em không nói được gì. Em đứng đó nhìn anh, khi anh làm trái tim em tan nát …

nhatha4884
06-05-2008, 01:10 PM
điên vì yêu???
hay............
yêu vì điên???
kaka!!!
Câu này mới nghĩ ra!!

nhansu
07-05-2008, 06:37 PM
''ĐÔI DÉP''

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng có thể viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau từ bao giờ
Có yêu nhau đâumà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau.



Cùng bước cùng mòn, cùng kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận số này phụ thuộc chiếc kia.

http://i177.photobucket.com/albums/w224/lovableliar/sys31f.jpg


Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.


Không thể thiếu nhau trên bước đường đời,

Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái..

Nhưng tôi yêu anh ở những điều ngược lại,

gắn bó đời nhau bởi một lối đi chung.

http://viettrans.org/%7Etg/Audio/DoiDepPic.jpg

nhatha4884
08-05-2008, 12:02 AM
pé nhansu post bài đôi dép làm cho chị nhớ lại hồi học lớp 12 quá àh!!!
hồi đó đi học rất thích bài này!và bài hát liên khúc nghèo!!
kaka!!!

nhatha4884
08-05-2008, 12:05 AM
" Tình yêu chiếm hữu cùng với sự bảo bọc quá mức có thể huỷ diệt niềm vui và cuộc sống của kẻ được yêu "

nhatha4884
08-05-2008, 12:31 AM
http://i272.photobucket.com/albums/jj166/emut_dethuong/avartar/070425232626463ae8.gif


Tình yêu là gì hở nhỏ?
Anh không định nghĩa được đâu
Chỉ biết mỗi lần vắng nhỏ
Anh như chiếc lá đổi màu
Tình yêu là gì hở nhỏ?
Anh không định nghĩa được đâu
Chỉ biết mỗi lần nhỏ khóc
Tim anh bỗng thấy nhói đau
Tình yêu là gì hở nhỏ
Anh không định nghĩa được đâu
Chỉ iết mỗi lần bên nhỏ
Lòng anh hạnh phúc dạt dào

nhatha4884
08-05-2008, 12:46 AM
Cá nói: Anh không bao giờ thấy dc nước mắt của em, vì em sống trong nước ...
Nước nói: anh cảm nhận được nước mắt em, vì em luôn sống trong tim anh ...
Cá nói: Em yêu anh! Em luôn mở to mắt mình để cho anh có thể chảy vào trong em, để em luôn nhìn thấy anh!
Nước nói: Anh yêu em! Anh luôn ở bên em, để anh có thể quấn quýt lấy em, để anh có thể ôm trọn em trong lòng mình....
Nồi nói: Sắp sôi rồi! Còn ở đấy mà tâm sự!!!

nhatha4884
15-05-2008, 01:02 AM
Có một thời biển và sóng yêu nhau
Người ta bảo biển là mối tình đầu của sóng
Sóng vỗ về ôm bờ cát trưa nóng bỏng
Biển dạt dào hát mãi khúc tình ca
Có một lần sóng nông nỗi đi xa
Bao kẻ đến và hẹn hò với biển
Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn
nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng
Sóng trở về thế là biển ăn năn
Biển ngoại tình, biển xanh mang tội
Sóng thét gào chẳng hề tha thứ lỗi,
Và bỏ đi kể từ đó không về.

Có một lần anh đã kể em nghe
Chuyện tình yêu chúng mình không đơn giản
Anh quá phiêu lưu, còn em thì lãng mạn
Nên cuộc tình cũng hoá mong manh
Sóng bạc đầu từ đó phải không anh?
Còn ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí
không phải đâu em, biển chẳng hề chung thuỷ
Còn sóng bạc đầu mà vẫn thuỷ chung.
Anh dắt em đi trước biển nghìn trùng
Nghe dã tràng kể chuyện xưa xa vắng
Dẫu không phải tình đầu của anh trong sáng
Vẩn xin em thuộc lòng cổ tích biển ngày xưa

Và mùa hạ về khi giữa mùa đông
Cái nghịch lý đời thường nào ai hiểu được
Chỉ mình tôi đi tìm điều trái ngược
Và trong tim biển sóng gọi mơ màng
Anh chỉ là cổ tích của em thôi
Một cổ tích chứa đầy bí mật
Dẫu cổ tích chẳng thể là sự thật
Em vẫn chờ đều kỳ diệu xa xôi

nhatha4884
15-05-2008, 01:22 AM
Em biết gọi anh như thế nào đây?
Là bạn?
Là anh?
Hay là gì khác?
Và trong anh...trời ơi!!!em không biết
Em là gì giữa bề bộn đời anh?

Gọi thế nào cho thoả nỗi riêng chung?
Để không ai khổ tâm, không ai thấy mình có lỗi
Tất cả tại cuộc đời, cuộc đời tự cho mình là rộng rãi
Nhưng rồi cuộc đời có chứa nỗi mình đâu ?

Không thể gọi đích danh ta là gì của nhau
Đau lòng em, đau lòng anh, đau lòng người, tội lắm !
Nhưng em tin cuộc đời này sâu rộng
Sâu rộng đến vô cùng, nên lạc mất hai ta...

kaluza
15-05-2008, 04:03 AM
Tình Yêu, Giàu Sang và Sự Thành Công


Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: "Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn một chút gì đó".

- Ông chủ có nhà không? - họ hỏi

- Không, chồng tôi đi làm rồi - bà trả lời.

- Thế thì chúng tôi không thể vào được.

Buổi chiều, khi chồng trở về, bà kể lại câu chuyện cho chồng nghe. Chồng bà muốn biết họ là ai nên bà ra mời ba người đàn ông - vẫn chờ từ sáng - vào nhà.

- Ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được - họ trả lời.

- Sao lại thế? - người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.

Một người giải thích: "Tên tôi là Tình yêu, ông này là Giàu sang, còn ông kia là Thành công. Bây giờ hai vợ chồng bà quyết định xem ai trong chúng tôi sẽ là người được mời vào nhà".

Người phụ nữ đi vào và kể lại toàn bộ câu chuyện. "Tuyệt thật! - người chồng vui mừng - Đây đúng là một cơ hội tốt. Chúng ta hãy mời ngài Giàu sang. Ngài sẽ ban cho chúng ta thật nhiều tiền bạc và của cải".

Người vợ không đồng ý. "Thế tại sao chúng ta lại không mời ngài Thành công nghỉ? Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể".

Hai vợ chồng tranh cãi một lúc lâu mà vẫn chưa ai quyết định được. Cô con gái nãy giờ yên lặng đứng nghe trong góc phòng bổng lên tiếng đề nghị: "Chúng ta nên mời ngài Tình yêu là tốt hơn cả. Nhà mình tràn ngập tình thương yêu ấm áp và ngài sẽ cho chúng ta thật nhiều hạnh phúc".

"Có lẽ chúng ta nên nghe lời khuyên của con gái - người chồng suy nghĩ rồi nói với vợ - Em hãy ra ngoài mời ngài Tình Yêu, đây chính là người khách chúng ta mong muốn".

Người phụ nữ ra ngoài và hỏi: "Ai trong ba vị là Tình yêu xin mời vào và trở thành khách của chúng tôi".

Thần Tình yêu đứng dậy và đi vào ngôi nhà. Hai vị thần còn lại cũng đứng dậy và đi theo thần Tình yêu.

Vô cùng ngạc nhiên, người phụ nữ hỏi: "Tôi chỉ mời ngài Tình yêu, tại sao các ông cũng vào? Các ông nói không thể vào cùng một lúc kia mà".

Hai người cùng nhau trả lời: "Nếu bà mời Giàu Sang hoặc Thành Công thì chỉ có một mình người khách được mời đi vào. Nhưng vì bà mời Tình yêu nên cả ba chúng tôi đều vào. Bởi vì ở đâu có Tình yêu thì ở đó sẽ có Thành công và Giàu sang".

nhatha4884
15-05-2008, 11:59 AM
chị hạ bỏ chữ bé đi dc khônghttp://img.zing.vn/diendan/fimg/images/smilies/fs/16.gif,lớn rùi,sắp vợ con rùihttp://img.zing.vn/diendan/fimg/images/smilies/jx/037.gif
sư mà đòi vợ con cái gì???
Chị méc Chủ Trì cho coi!
Chủ trì đuổi cổ em ra khỏi chùa bây giờ

nhatha4884
15-05-2008, 11:35 PM
Không hiểu chiều nay ai nhớ ai?
Mà sao lên lớp chẳng thuộc bài
Tại ai , ai bắt đền ai đó
Ai nhớ ai rồi , chớ nhớ ai!

nhatha4884
23-05-2008, 02:26 AM
Mưa và Nước Mắt (http://my.opera.com/nguyentienthuc/blog/2007/08/03/mua-va-nuoc-mat)



Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị ấy. Lặng lẽ và trầm tư. Có lẽ từ rất lâu, cô đã biết anh không thuộc về riêng mình một cách tuyệt đối. Anh giống như một cơn gió, mà gió sẽ thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại ở một người nào cả.

Anh là một chàng trai rất phong lưu. Với vẻ bề ngoài điển trai cùng một tính cách phóng khoáng, đã không biết bao cô gái theo đuổi anh, cho dù biết anh và cô là một cặp.
Còn cô là một người con gái hiền thục và dịu dàng. Cô không có vẻ đẹp sắc sảo, hiện đại như bao cô gái đang theo đuổi anh. Mặc dù biết anh là một người có tính trăng hoa, nhưng cô vẫn yêu anh thắm thiết và chung tình. Yêu trong thấp thỏm, lo âu. Yêu trong đau khổ.

Cô rất thích những ngày trời mưa và cũng rất thích đi dưới mưa. Mỗi lần, khi cô chạy ra khỏi ô để dầm mưa, để được cười nói và nhảy nhót dưới mưa, anh cũng luôn muốn cùng cô làm những điều mà cô thích. Nhưng những lúc ấy, cô đều ngăn anh lại.

“Tại sao em lại không để anh cùng dầm mưa với em vậy?"- anh hỏi cô lòng đầy thắc mắc. "Bởi vì em sợ anh sẽ bị cảm". Cô nhẹ nhàng nắm chặt tay anh và trả lời. "Nếu dầm mưa mà sợ bị cảm sao em vẫn còn làm?".

Câu hỏi này của anh, cô không bao giờ trả lời, chỉ khẽ mỉm cười rồi đưa cái nhìn vào xa xăm. Rồi cuối cùng, anh vẫn phải chịu thua và chấp nhận làm theo yêu cầu của cô. Bởi vì khi ấy, anh cảm thấy chỉ cần nhìn thấy cô hạnh phúc, nhìn thấy cô cười là anh cũng vui rồi.

Nhưng khoảng thời gian hai người được vui vẻ ở bên nhau ấy cũng không kéo dài được lâu. Anh đã yêu một người con gái khác. Cô gái này có một vẻ đẹp đến say lòng người, phong cách hiện đại của cô khiến bao chàng trai theo đuổi. Và anh cũng không ngoại lệ. Anh si mê, tìm mọi cách chinh phục người con gái ấy mà quên mất sự tồn tại của cô.

Một ngày kia, khi anh và cô cùng ngồi ăn tối với nhau, anh đã đưa ra đề nghị chia tay. Mặc dù trong lòng anh cảm thấy có chút áy náy, mặc dù anh chưa thể hiểu được tình cảm của mình dành cho cô bây giờ còn được bao nhiêu. Nhưng có lẽ anh không nhận ra rằng mình đang theo đuổi một cái gì đó phù phiếm và đang đánh mất đi một điều gì đáng quý.

Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị ấy. Lặng lẽ và trầm tư. Có lẽ từ rất lâu, cô đã biết anh không thuộc về riêng mình một cách tuyệt đối. Anh giống như một cơn gió, mà gió sẽ thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại ở một người nào cả.

Buổi tối hôm ấy, chàng trai lại đưa cô gái về nhà lần cuối cùng. Không hẹn mà trời bất chợt đổ mưa. Cô lại rút tay ra khỏi tay anh, chạy lên trước và xoay vòng đón nhận những hạt mưa mát lạnh.

Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn, thân thương của người con gái mà mình đã yêu và phụ lòng, lòng chàng trai bất chợt dâng lên một thứ cảm giác thật khó tả. Hổ thẹn và xót xa. Trong khoảng khắc, anh bỗng thấy tình yêu thương đối với cô trỗi dậy. Lần đầu tiên, chàng trai không làm theo yêu cầu của cô gái.

Anh bước đến bên cô dưới làn mưa dày đặc, nhẹ nhàng đặt lên môi cô nụ hôn mà anh nghĩ là lần cuối cùng và nói: "Anh thật sự xin lỗi vì đã làm em đau lòng! Nhưng những ngày cùng em đi dạo dưới mưa là những ngày mà anh cảm thấy vui nhất".

Anh vừa nói dứt lời thì cô bật khóc. Những giọt nước mắt lẫn trong nước mưa buốt lạnh. Chàng trai lại ôm cô gái vào lòng, thật chặt, thật chặt, cảm nhận được bờ vai nhỏ bé của cô đang run lên vì đau khổ.

Rất lâu sau, anh mới lên tiếng: "Có một điều này anh muốn hỏi em từ rất lâu rồi. Vì sao mỗi khi trời mưa, em đều không muốn để anh cùng em dầm mưa vậy?". Im lặng một hồi lâu, cô gái mới cất tiếng trả lời: "Bởi vì, em không muốn anh nhận ra rằng... em đang khóc...".

Câu trả lời của cô gái lẫn trong tiếng mưa khiến trái tim chàng tan ra trong bao ý nghĩ sai lầm. Anh hiểu ra rằng cô gái đã yêu anh nhiều như thế nào, yêu trong đau khổ và dằn vặt. Và anh đang vô tình khiến trái tim cô nhỏ lệ. Một sự bù đắp sẽ là không muộn nếu như bây giờ anh đã nhận ra tình cảm chân thành mà cố ấy dành cho mình... tất cả. Chỉ gói gọn trong mưa và nước mắt!

nhansu
23-05-2008, 02:29 AM
Không hiểu chiều nay ai nhớ ai?
Mà sao lên lớp chẳng thuộc bài
Tại ai , ai bắt đền ai đó
Ai nhớ ai rồi , chớ nhớ ai!


đọc xong bài thơ này thấy chóng hết cả mặthttp://img.zing.vn/diendan/fimg/images/smilies/jx/002.gif
coi như là thuốc ngủ vậy:sm (64):

nhatha4884
23-05-2008, 02:30 AM
Bạn đã biết gì về tình yêu


Tình yêu chỉ đến với những người vẫn còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng. Nó chỉ đến với những người vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương. Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một người.Chính vì thế mong bạn đừng bao giờ đi yêu một người chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ của họ tại vì cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn. Và đừng bao giờ yêu người ta chỉ vì tiền tài danh vọng, tại vì những cái đó đều sẽ tan theo mây khói. Bạn hãy chọn một người mang lại được nụ cười trên môi của bạn tại vì chỉ có nụ cười mới có đủ quyền lực xua tan màn đêm u tối trong bạn.

Tình yêu thầm lặng là tình yêu thiêng liêng. Trong bóng mờ trái tim ẩn kín một tình yêu sáng rực như trân châu. Trong ánh sáng ban ngày kỳ lạ, tình yêu lu mờ một cách đau thương.

Chỉ khi bạn thật sự mong muốn ai đó được hạnh phúc, thậm chí hạnh phúc đó không phải dành cho bạn, bạn mới hiểu rằng bạn đã yêu người đó thật sự mất rồi. Mọi việc bạn làm đều dành cho điều tốt đẹp nhất. Vậy khi người bạn yêu không dành chút tình yêu nào cho bạn, đừng ngại ngần mà không đến với người khác nữa - đơn giản - vì bạn sẽ không bao giờ biết tình yêu là gì nếu không thử nó. Bạn sẽ không tự nhiên yêu ai được trừ khi chính bạn phải mạo hiểm với tinh yêu. Tình yêu luôn phải giằng xé với niềm đau. Nếu bạn chưa từng đau đớn ư? Thế thì bạn sẽ chẳng học được thế nào là yêu đâu. Tuy vết thương bởi tình yêu không phải lúc nào cũng làm bạn đau đớn. nhưng nỗi đau vẫn còn đó .... để thử thách bạn, .... để giúp bạn trưởng thành hơn.

Bạn sẽ không thể ngờ được nhiều khi người đó cũng có những tình cảm như bạn nhưng còn đang chờ đợi bạn ngỏ lời. Bạn nghĩ thử coi, bạn đã tìm được một người trần quý nhất thì người thiệt thòi nhất chính là bạn mà thôi. Nhưng mà thật sự cái buồn thảm nhất chính là khi bạn đã tìm được ngươi tình trong mộng của bạn rồi nhưng để tới cuối cùng mới phát hiện ra rằng người đó lại không có duyên phận với bạn và bạn không còn đường chọn lựa nào khác hơn là đành phải xa nhau. Cái đó là một điều đau khổ nhất nếu xảy ra trong đời bạn.Cuối cùng hãy yêu quý những gì bạn đang có và đừng nên vì những giận hờn nhỏ nhặt nàp để rồi dẫn đến cuộc chia tay không nguyên cớ. Hãy thương yêu và tôn trọng lẫn nhau vì trong đời người, tình yêu có khi chỉ đến có 1 lần mà thôi.

Yêu là mạo hiểm vì có thể bị từ chối. Sống là rủi ro với cái chết. Hy vọng là liều lĩnh với sự thất bại. Nhưng không mạo hiểm thì đã là thất bại rồi vì trong cuộc sống điều nguy hiểm nhất là không thử thách điều gì . Để đạt được cái kế tiếp, bạn phải dám mạo hiểm với những gì liên quan. Để bộc lộ cảm xúc là chính bạn đang nói lên sự thật. Thử thách trong tình yêu chính là bạn yêu mà có thể không được đáp trả. Làm thế nào để định nghĩa Tình yêu : vấp ngã nhưng không suy sụp, kiên định nhưng không cố chấp, chia sẻ và công bằng, đồng cảm và không đòi hỏi, tổn thương nhưng đừng bao giờ giữ lại nỗi đau.

Tình yêu bắt đầu từ một nụ cười, chớm nở bằng một cái hôn và cảm nhận được từ những cái ôm ấp dịu dàng. Một tình yêu thật sự không thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai. Bạn nên hướng nhìn thẳng về phía trước chứ đừng bao giờ ngoái nhìn lại dĩ vãng. Bạn sẽ không thể nào tiếp tục sống vui vẻ nếu như bạn không chịu bỏ qua những đau đớn từng xảy đến trong đời.Bạn nên có nghị lực để làm những gì bạn cảm thấy là đúng và tốt cho những người bện cạnh bạn, nhất là chính bản thân bản. Nếu bạn để cho một mối tình không vui vẻ luôn níu kéo bạn thì bạn sẽ càng bị nhiều đau khổ, tan nát con tim và cay đắng của sự chia tay. Chính vì những thứ nói trên, bạn đừng bao giờ ngần ngại nói lên những gì bạn đang suy tư và những gì đang đến trong lòng bạn. Những lời nói mà không thể nói được, lúc nào cũng mang đến những bất hạnh cho chính bản thân. Những lời không nói đó có một lực rất mạnh mẽ và nó sẽ làm ảnh hưởng đến bạn rất nhiều nếu bạn không nói ra. Có những lúc trong cuộc sống khi bạn thật sự nhơ nhung một người và chỉ muốn lấy người đó ra khỏi giấc mơ và mong muốn có thể ôm lấy họ trong thực tại. Bạn hãy mơ những gì bạn muốn mơ và đi tới những chỗ nào bạn muốn tới. Bạn hãy làm những gì bạn muốn làm, tại vì bạn chỉ có một cuộc đời và một lần cơ hội để làm những gì bạn muốn.

Bạn nên nhớ lúc nào cũng phải đặt bản thân mình vào vị trí của người khác. Nếu như những gì làm hoặc nói đó sẽ làm tổn thương đến bạn thì bạn phải biết rằng nó cũng sẽ làm tổn thương đến người đó. Một lời nói tế nhị cũng có thể dẹp được những cuộc tranh luận (tranh cãi lớn) , một lời tàn nhẫn có thể làm tan nát một đời người, một lời nói hợp thời có thể làm dịu những căng thẳng và một lời nói yêu thương có tác dụng chữa lành một vết thương. Niềm vui không phải gồm toàn những điều đẹp nhất trong cuộc sống nhưng phải tạo thành từ tất cả những điều xảy ra trong thời gian dài và với tiến trình của nó.Niềm vui chỉ chờ đợi những người đã từng khóc, những người đã từng thương tâm và những người đã từng tìm kiếm, tại vì chỉ có những người đó mới biết từng yêu quý trong niềm vui của mình và của những người bên mình.

Đừng tìm kiếm Tình yêu, hãy để Tình yêu tìm ra bạn. Điều đó giải thích tại sao ta gọi " ngã vào tình yêu " ....bởi vì bạn cũng không thể tự buộc mình ngã được. Chỉ đơn giản là bạn bị ngã thôi. Bạn cũng không thể nói rằng đã đọc xong quyển sách nếu bạn chưa kết thúc từng chương một. Còn muốn đọc tiếp tục ư? Thì bạn đành phải để lại những gì đã qua khi muốn lật sang trang mới mà thôi . Tình yêu không bị bào mòn bởi do mỗi sự đổ vỡ hay bởi hạnh phúc. Đó là một cuộc phiêu lưu tình ái suốt trọn đời ta luôn phải học hỏi, khám phá và vươn lên. Điều trớ trêu lớn nhất của Tình yêu là ta lại để nó ra đi đúng lúc ta nên giữ lại hay lại cố níu kéo thay vì nên để nó ra đi. Ta mất đi một người chỉ khi số phận đã sắp đặt ta phải gặp người khác - người có thể yêu ta thậm chí hơn cả chính ta yêu bản thân ta. Khi bị vấp ngã trong tình yêu , nên có thời gian để hàn gắn vết thương lòng và sau đó ta lại bắt đầu tiếp tục " leo lên lưng ngựa ". Nhưng bạn đừng bao giờ tái phạm sai lầm : cưỡi lại một con ngựa giống con ngựa cũ đã đá ngã bạn lúc ban đầu.


Tôi không thể cho bạn tiền, vì tôi không có tiền.

Tặng bạn một số lời khuyên trong cuộc sống :
Nên ăn nhiều lương thực thô.
Đừng nên dễ dàng tin vào những gì bạn nghe, đừng tiêu xài hết tiền bạn đang có, không nên muốn ngủ bao lâu thì ngủ bao lâu.
Xin thành thật và thật lòng khi nói câu “I love you”
Bất kể lúc nào khi nói câu “xin lỗi”, xin hãy nhìn thẳng vào mắt của đối phương.
Hãy tin vào tiếng sét ái tình.
Đừng bao giờ coi thường mơ ước của người khác.
Bạn có thể bị tổn thương nếu yêu một người một cách say đắm, nhưng nó là phương pháp duy nhất khiến con người bạn trở nên toàn diện.
Dùng phương pháp tinh vi và xác thật để giải quyết tranh chấp, không nên xúc phạm người khác.
Đừng bao giờ đánh giá con người qua bề ngoài.
Nói từ từ nhưng phải suy nghĩ nhanh.
Khi người khác hỏi những điều mà bạn không muốn trả lời, xin hãy cười và nói “tại sao bạn lại muốn biết điều đó?”
Gọi điện thoại cho mẹ, nếu không thể, ít nhất trong lòng bạn phải nghĩ về mẹ.
Một khi gặp phải thất bại, bạn nên nhớ phải lấy đó làm kinh nghiệm học tập của bạn.
Hãy ghi nhớ ba chữ “trọng”: tôn trọng mình; tôn trọng người khác; giữ lấy tôn trọng, phải có trách nhiệm đối với hành vi của mình.
Đừng nên để việc tranh chấp nhỏ đi hủy hoại tình bạn vĩ đại.
Bất luận lúc nào khi bạn phát hiện bạn làm sai, xin hết lòng tìm cách bù đắp. Phải nhanh chân lên!


Lời nói nào bạn kiềm chế được là nô lệ của bạn
Lời nói nào bạn không kiềm chế được là kẻ thù của bạn.
Tình yêu trong xa cách như ngọn lửa trong gió
Gió thổi tắt ngọn lửa nhỏ và thổi bùng lên ngọn lửa lớn.
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim.
Nếu có ai khen ngợi bạn thì hãy kiểm tra xem điều đó có đúng không, nhất là các bạn khác giới khen ngợi bạn.
Khi có tình yêu ta sống và làm việc thú vị biết bao, khi có tình yêu con người khắc phục những khó khăn trên đường đi của mình dễ dàng biết bao.
Phải biết và thấy được dù biển có bão tố thuỷ triều dâng nhưng đáy biển có bao ngọc quý.
Nếu chỉ yêu bản thân thì khi gặp những thử thách gay go, con người sẽ tuyệt vọng, nguyền rủa số phận và hết sức đau khổ.
Sự dối trá làm chết tình yêu, nhưng sự thật trắng trợn cũng đâu có làm cho nó sống được.
Con người sống không có tình thương cũng giống như vườn hoa không có ánh nắng mặt trời, không có cái gì đẹp đẽ và hữu ích có thể nảy nở trong đó được.
Một người con gái không đẹp về tâm hồn thì cũng vô vị như bông hoa mẫu đơn có sắc mà không có hương.
Kỷ niệm hạnh phúc không còn là hạnh phúc
Kỷ niệm đau khổ là đau khổ khôn nguôi.
Thời gian là một liều thuốc thần diệu để xoá đi những gì đau khổ đã qua.
Quyền thống trị của tình yêu giống như quyền của vua, không chấp nhận chia sẻ.
Đừng bao giờ mất kiờn nhẫn - đấy là chiếc chỡa khoỏ cuối cựng mở được cỏnh cửa tỡnh yờu.
Hoa hồng không gai, đó là tình bạn
Hoa hồng có gai, đó là ái tình.
Đau khổ là cái ác nhưng đau khổ cũng làm cho con người cao quý hơn.
Tình yêu là sự tô điểm vĩ đại. Tình yêu làm cho thiên nhiên nở hoa, nó hát lên những bài hát kỳ diệu nhất và quay cuồng trong những vũ khúc huy hoàng.
Buồn đau là biển cả, vui sướng là ngọc châu. Muốn tìm được ngọc châu phải lặn sâu nơi biển cả.
Cuộc sống cao quý nhất khi chúng ta sống có lý tưởng và thực hiện được lý tưởng đó.
Người biết nhìn nhận tương lai sẽ không bao giờ hối hận người quá khứ.
Người lạc quan nhìn bông hồng mà quên gai nhọn
Kẻ bi quan chỉ thấy gai nhọn mà quên bông hồng.

Bất luận lúc nào khi bạn nghe điện thoại, khi nhấc điện thoại lên xin bạn hãy cười lên, vì đối phương sẽ cảm nhận được nụ cười của bạn!
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn.
Nên chấp nhận sự thay đổi, nhưng không phải vứt bỏ quan niệm của mình.
Hãy nhớ rằng, im lặng là vàng.
Hãy dành nhiều thời gian để đọc sách, ít xem ti vi.
Tin tưởng vào thượng đế, nhưng đừng quên khóa cửa.
Khi bạn cãi vã với người yêu, xin hãy giải quyết bằng lý trí, không nên moi những gì đã qua ra nói.
Đừng trốn tránh ngày hôm qua.
Nên chú ý ý nghĩa từng câu nói của bạn.
Cùng chia sẽ kiến thức của bạn với người khác, đó mới là đạo vĩnh hằng.
Hãy làm những gì mà bạn phải làm.
Đừng nên tin người không bao giờ nhắm mắt khi hôn bạn
Mỗi năm ít nhất đi một nơi mà bạn chưa hề đi qua.
Nếu bạn kiếm được nhiều tiền, nên làm nhiều việc thiện khi bạn còn sống, đó là một cách trả báo tốt nhất cho bạn.
Hiểu sâu và lý giải đúng tất cả các quy tắc, hợp lý cải tiến những quy tắc đó.
Ghi nhớ rằng: quan hệ tốt nhất là yêu và cho người khác hơn là yêu cầu người khác.
Hãy nhìn lại mục đích mà bạn thề sẽ đạt được và phân tích mình đã thành công đến mức nào.
Bất luận trong nấu ăn hay trong tình yêu, bạn đều phải dùng 100% trách nhiệm trong thái độ đối xử .

Có một câu nói :" Còn gì trong cuộc sống có thể tươi đẹp hơn hình ảnh một chàng trai và cô gái, tay nắm chặt tay với trái tim trong sáng và tràn ngập tình yêu cùng đi làm lễ cưới ? Còn gì trong cuộc sống đẹp hơn tình yêu của tuổi trẻ ? " .Và câu trả lời : " Vẫn còn một thứ, đó là hình ảnh một đôi vợ chồng già khi họ đã gần kết thúc cuộc hành trình của sự sống. Bàn tay của họ run rẩy lắm rồi những vẫn nắm chặt, khuôn mặt họ in đầy vết nhăn nhưng vẫn rạng rỡ niềm yêu thương, trái tim già nua và mệt mỏi nhưng vẫn còn nghe thấy tiếng đập của tình yêu và ước mơ được dâng hiến. Đúng vậy, trên đời này vẫn còn một điều đẹp hơn tình yêu tuổi trẻ. Đó chính là tình yêu tồn tại ngay cả khi tuổi trẻ đã bị thời gian lấy mất " .Một tình yêu vĩnh hằng theo năm tháng và sẽ mãi mãi tồn tại theo nhịp đập của hai con tim yêu thương !

Nhân gian hỡi xin hỏi
Tình yêu là gì ?
Để người ta phải chết vì yêu...

Đừng bao giờ nói với 1 cô gái từ " mãi mãi ". Bởi vì cô ấy sẽ tin và chờ đợi mãi mãi .

Cuộc sống không hề đem tình yêu đến với bạn . Chỉ có chính bạn mới có thể mở cửa trái tim mình để tình yêu đến

Anh ghen với gió vì được hôn lên mái tóc em
Anh ghen với nắng vì được nhìn thấy em mỗi ngày

nhatha4884
23-05-2008, 02:33 AM
Tình yêu thật sự là gì


Thư của mẹ gửi con gái, Có lẽ nụ hôn chiều nay vẫn làm con ngây ngất. Tim mẹ như ngừng đập khi nhận ra đó là con, và cậu bạn vẫn đến giúp bố sửa máy vi tính! Vậy là con gái mẹ, 18 tuổi, đã yêu và đã hôn!


Thực lòng, điều đầu tiên mẹ muốn là ngăn cấm con. Mẹ muốn nói với con về kỳ thi đang lúc nước sôi lửa bỏng. Về chuyện “hãy đợi” đến khi đủ chín chắn. Nhưng cuối cùng, mẹ quyết định để con tự lựa chọn. Bởi nếu đó không phải là những cảm xúc thoáng qua mà là một tình yêu thực sự thì sẽ là điều đáng tiếc...

Tình yêu thật sự là gì?

Tình yêu thật sự không phải là cảm xúc, dù nó thường đến cùng những cảm xúc mạnh đến mức làm con người choáng ngợp. Tình yêu không thể kéo dài nếu hai người chỉ có cảm xúc với nhau.

Sự hiểu biết lẫn nhau mới là nền tảng của tình yêu thật sự. Con có thể “phải lòng” một chàng trai thậm chí chưa bao giờ nói chuyện. Nhưng để có một tình yêu thật sự, con cần phải tìm hiểu về người ấy. Bởi biết về tư cách và cá tính người mình yêu là vô cùng quan trọng.

Cùng chung một mục đích sống sẽ giúp cho con và người ấy có được tình yêu dài lâu, bởi các con sẽ đi cùng hướng suốt cuộc đời. Nếu tham vọng của con trở thành một doanh nhân quốc tế, còn điều duy nhất người ấy mong ước là một mái ấm sum vầy, no đói có nhau, thì chắc chắn là xung đột sẽ nảy sinh. Nếu con khao khát một cuộc sống đổi thay, đầy thử thách, còn người ấy yêu một cuộc sống tĩnh lặng, thanh thản, thì dù cảm xúc có lớn đến mấy, sẽ cũng có lúc những cá tính sẽ va chạm. Và tình yêu sẽ tan vỡ cho dù hai người vẫn còn cảm xúc với nhau.

Tình yêu không phải là tình dục. Tình dục được tạo ra cho hôn nhân – một sự cam kết lâu dài. Nếu vượt ra ngoài hôn nhân, tình dục chỉ mang lại hậu quả khắc nghiệt: có thai ngoài ý muốn, những căn bệnh lây lan qua đường tình dục, điều tiếng dư luận, và có thể cả sự xấu hổ tủi thẹn. Một mối quan hệ chỉ dựa trên sự ham muốn. Con có hiểu không?

Tình yêu là sự lựa chọn. Là một sự cam kết. Mặc dù cảm xúc là một phần không thể thiếu được của tình yêu, mặc dù tình dục là một phần của hôn nhân, thì tình yêu cũng không thể tồn tại nếu chỉ dựa vào những điều đó. Nếu con hỏi mẹ tình yêu là gì, thì mẹ sẽ nói với con:

• Yêu, là nhìn thấy ở người đó những điều không hoàn hảo mà vẫn yêu.

• Yêu, là muốn mang lại cho người mình yêu những điều tốt đẹp nhất.

• Yêu, là không mất trí, vẫn học quên mình, vẫn dành trái tim cho gia đình và bè bạn...

• Yêu, là dành thời gian, công sức để tìm hiểu tâm hồn và tính cách của nhau.

• Yêu, là dành thời gian và công sức để tìm hiểu và yêu quý những gì mà người con yêu gắn bó.

• Yêu, là tin tưởng và hiểu biết lẫn nhau.

• Yêu, là nếu tranh cãi thì không thường xuyên và cũng không nghiêm trọng.

• Yêu, là nếu tranh cãi chỉ giúp hiểu nhau hơn và tình yêu bền vững hơn.

• Yêu, là hướng tới một mối quan hệ lâu dài.

• Yêu, là khi xa cách, chỉ thấy yêu hơn và gắn bó hơn.
Tình yêu là vậy, con ạ!

Chỉ yêu nếu đó là tình yêu thật sự. Mẹ tin vào sự lựa chọn của con.

Mẹ của con,

nhatha4884
24-05-2008, 10:54 PM
Con trai thích gì?



- Con trai thích con gái biết chăm sóc bản thân mình. Đây không phải là điệu đàng, theo thời, mà là sự sạch sẽ tóc tai, thơm tho, và khỏe mạnh. Khi tự chăm sóc bản thân mình như thế, bạn đã gửi đi một thông điệp rằng bạn là người biết coi trọng bản thân. Con trai thích thế!

- Con trai thích con gái có đời sống riêng. Họ sẽ thích nếu bạn không phải lúc nào rủ cũng đi được. Họ muốn biết rằng nếu như một mai họ thích bạn, thì bạn sẽ không phải cần có họ suốt bên mình.

- Con trai thích con gái có óc hài hước. Nhưng đây là một trong những thuộc tính ít quan trọng nhất. Tuy vậy, hãy nhìn lại xem có phải chúng ta ai cũng thích người hay cười (đặc biệt khi chúng ta đùa) và biết pha trò, đúng không?

- Con trai thích con gái không cố tỏ ra quá "cứng". Khi bạn tỏ ra quá cứng, bạn đã gửi đi một thông điệp rằng bạn vô vọng. Con trai muốn nghĩ rằng họ gặp may là nhờ có được bạn.

- Con trai thích con gái biết lắng nghe và cho những gì họ nói là có giá trị, thú vị!!! Nhưng đừng giả bộ để cố gắng lấy lòng cho được một cậu trai trong khi bạn thấy cậu ấy chẳng có gì hay ho.

- Con trai thích con gái có đám bạn gái của mình thật vui. Họ muốn biết rằng nếu một mai có lúc họ không ở cạnh bạnh thì bạn không rầu rĩ. Họ thích con gái không có họ mà vẫn vui vẻ được.

- Con trai thích con gái thích họ một cách chân thành.

Rồi... thay vì nghĩ, "Tôi muốn có một người bạn trai," thì bạn nên nghĩ: "Tôi đang mong mình gặp được một người tôi thích và người ấy cũng thích lại tôi.





Con gái thích gì?

- Con gái thích con trai thích mình. Đây là điểm số 1 đối với con gái. Nhiều cô gái đã phải lòng một cậu con trai ngay sau khi cậu nói rằng cậu thích cô. Bạn càng thích cô ấy, bạn càng có cơ hội thắng (Tuy nhiên đừng có quá đáng).

- Con gái thích con trai mạnh mẽ. Họ thích con trai tự tin và cho họ cảm giác rằng họ được an toàn khi ở bên cạnh.

- Con gái thích con trai không ngại nói những lời ngọt ngào với họ. "Tối nay em đẹp quá!" Đại loại thế.

- Con gái thích con trai không mắc cỡ bỏ đi mỗi khi có đám bạn ùa tới.

- Con gái thích con trai biết pha trò khi có mặt con gái bên cạnh.

- Con gái thích con trai làm cho mình cảm thấy mình đặc biệt, hơn người.

- Con gái thích con trai quan tâm tới cảm giác của mình và không ngại nói ra những rắc rối tình cảm.

- Con gái thích con trai biết nghĩ, biết gọi điện thoại để hỏi "Sao, khỏe không?", hoặc "Ngủ ngon nha", hoặc để xem hôm nay mình sống ra sao.

- Con gái thích con trai rộng rãi. Không phải chuyện tiền bạc không thôi, mà cả trong những chuyện khác. Họ thích con trai sẵn sàng bước ra khỏi đời họ một khi họ không thấy thoải mái nữa.

- Con gái thích con trai biết chăm sóc bản thân. Họ thích con trai tóc tai sạch sẽ, quần áo đẹp, thơm tho.

Con gái thích con trai làm những việc nho nhỏ, nắm tay, vén hộ tóc, hay nhớ cả ngày tháng của lần hôn nhau đầu tiên.

nhatha4884
24-05-2008, 10:56 PM
Khi bạn thân bỗng trở nên (http://my.opera.com/nguyentienthuc/blog/2007/05/29/khi-ban-than-bong-tro-nen)



http://files.myopera.com/nguyentienthuc/blog/cute-stack.jpg

Yêu một người bạn thân của mình, hay một người bạn thân của mình tự nhiên yêu mình là một kịch bản rất hay gặp.

Chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả nếu bạn lại đi yêu một người bạn của mình. Nói cho cùng, người bạn đó chính là người mà bạn thích và với người đó bạn vẫn cảm thấy thoải mái. Đó cũng là người mà thường bạn đã cùng nướng hàng đống thời gian, đó cũng là người mà bạn đã rủ rỉ hàng ngàn giờ điện thoại. Bạn biết rõ người ấy thích gì và không thích gì, những nỗi lo âu của người ấy, những bất an sâu thẳm nhất của người ấy.

http://files.myopera.com/nguyentienthuc/blog/sjsa1102.jpg

Thế thì, cò gì mà rắc rối nào?

Vâng, đầu tiên, những cảm giác có thể không cùng giống nhau. bạn của bạn có thể chỉ muốn duy trì ở mức độ đó - có nghĩa là một người bạn. Cũng có thể sẽ xảy ra chuyện mất thoải mái khi một người khác biết rằng giờ đây bạn đã có cảm giác "khang khác". Thường thì người ta hay có cảm giác có lỗi hoặc thậm chí cảm giác như bị đe dọa. Dù là người kia có cảm giác gì đi chăng nữa thì cái cảm giác đó cũng trở nên rất phức tạp.

Một lần nữa, chân thành luôn luôn là cách tốt nhất. Ngay cả khi có vẻ như chân thành quá sẽ làm mọi việc rối tung lên, thậm chí phá hỏng một tình bạn hoàn hảo, thì chân thành vẫn là cách tốt nhất để theo. Về lâu về dài bạn sẽ không phải hối tiếc về điều này.

Tôi đã biết rất nhiều trường hợp hai người bạn trở thành người yêu, và có một kết thúc đẹp. Nhưng, ngay cả khi không được như thế, thì nhờ sự chân thành, tình bạn vẫn còn sống được, thậm chí trở nên mạnh mẽ hơn.

Vậy... nếu bạn bỗng thích người bạn thân của mình hơn một người bạn, thì hãy cứ thích như vậy. Đừng để mất hy vọng. Mọi việc rồi sẽ đâu vào đó... không cách này thì kách khác.

nhatha4884
24-05-2008, 11:00 PM
Tình yêu vô điều kiện (http://my.opera.com/nguyentienthuc/blog/show.dml/1041473)





http://files.myopera.com/nguyentienthuc/blog/WaterFallThingyKiss.jpg

Một kho báu đáng để ôm chặt lấy, một món quà được ban tặng, đó là sắc đẹp của tình bạn, được đem tới bởi tình yêu vô điều kiện. Một tình yêu không có những câu hỏi mà chỉ tin vào những điều tốt nhất, không hoài nghi mà chỉ có niềm tin.

Không có những "bài kiểm tra" thử thách lòng nhau. Một tình yệu vô điều kiện dù cho thời tiết có nổi cơn giông bão thì tình yêu đó vẫn tồn tại, vượt qua những thời khắc tối tăm nhất để sống mãi trong tim và trong vòng tay bạn.

http://files.myopera.com/nguyentienthuc/blog/EdandWinry.jpg

Bạn có thể dâng tặng cho người bạn: một trái tim biết chăm sóc, một tình yêu biết sẽ chia. Một trái tim sẽ luôn là người cuối cùng biết chờ đợi, chịu đựng...

Một kho báu đáng để ôm chặt lấy, một món quà được ban tặng, đó là những gì tôi chia sẽ với bạn - bạn của tôi - một tình yêu vô điều kiện.

nhatha4884
27-05-2008, 12:39 AM
Đừng Bao Giờ !!!

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/furious.gif Đừng bao giờ nói yêu em
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/furious.gif Nếu anh không thật lòng

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/mad.gif Đừng bao giờ nói về cảm xúc
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/mad.gif Nếu chúng không tồn tại với anh

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/whistle.gif Đừng bao giờ nắm bàn tay em
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/whistle.gif Nếu muốn cõi lòng em tan nát

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/bigeyes.gif Đừng bao giờ nói rằng mãi mãi
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/bigeyes.gif Nếu anh định ra đi

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/yikes.gif Đừng bao giờ nhìn vào mắt em
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/yikes.gif Nếu anh đang lừa dối

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/irked.gif Đừng bao giờ nói chào em
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/irked.gif Nếu nghĩ anh sẽ nói lời vĩnh biệt

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/thumbsdown.gif Đừng bao giờ nói rằng em là duy nhất
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/thumbsdown.gif Khi trong giấc mơ anh có ai đó ngoài em

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/thumbsup.gif Đừng bao giờ khóa cửa trái tim em
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/thumbsup.gif Khi chìa khóa anh không nắm giữ.

LexT_Langtu
27-05-2008, 12:49 AM
" Đừng Bao Giờ !!!

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/furious.gif Đừng bao giờ nói yêu em
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/furious.gif Nếu anh không thật lòng

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/mad.gif Đừng bao giờ nói về cảm xúc
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/mad.gif Nếu chúng không tồn tại với anh

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/whistle.gif Đừng bao giờ nắm bàn tay em
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/whistle.gif Nếu muốn cõi lòng em tan nát

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/bigeyes.gif Đừng bao giờ nói rằng mãi mãi
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/bigeyes.gif Nếu anh định ra đi

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/yikes.gif Đừng bao giờ nhìn vào mắt em
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/yikes.gif Nếu anh đang lừa dối

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/irked.gif Đừng bao giờ nói chào em
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/irked.gif Nếu nghĩ anh sẽ nói lời vĩnh biệt

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/thumbsdown.gif Đừng bao giờ nói rằng em là duy nhất
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/thumbsdown.gif Khi trong giấc mơ anh có ai đó ngoài em

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/thumbsup.gif Đừng bao giờ khóa cửa trái tim em
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/thumbsup.gif Khi chìa khóa anh không nắm giữ. "

Giá như em hiểu được tình yêu?

nhatha4884
02-06-2008, 12:02 AM
"Cầu hôn” kí

http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/phuongtt/thang5.08/cau-hon-20508.jpg




Emily và tôi gặp nhau vào học kì đầu tiên ở trường đại học và yêu nhau gần sáu năm. Tôi chưa bao giờ thành công trong việc làm nàng bất ngờ, cho dù tôi có sáng tạo đến thế nào.
Emily rất lanh lợi còn tôi thì hơi “ngố”- không phải sự kết hợp tốt cho bất ngờ. Khi tôi “vô tình” bỏ lại giấy mời ăn tối tại nhà hàng thì nhân viên nhà hàng gọi đến để hỏi lại và người bán hoa thì báo cho nàng biết trước khi hoa được chuyển đến.

Hết lần này sang lần khác tôi cố gắng làm nàng ngạc nhiên. Nhưng ngày qua ngày tôi vẫn thất bại.

Khi tôi bắt đầu nghĩ đến việc cầu hôn, tôi chẳng muốn gì hơn ngoài việc khiến nàng bất ngờ. Cho nên tôi bắt tay vào một cuộc hành trình tìm kiếm câu trả lời cho vấn đề nan giải này.

Sau nhiều ngày lao tâm khổ tứ kèm thêm vài lời gợi ý rất thú vị từ bạn bè và đồng nghiệp - tôi quyết định sẽ “sát nhập” hai thứ Emily thích nhất: đọc sách (chuyên ngành học cao học của nàng) và lợn (con vật yêu thích từ thuở bé) vào trong một “quyển sách cầu hôn”.

Ước mơ của tôi là sáng tác và in ra một quyển truyện thiếu nhi về hai chú lợn con, Emmy và Matty, phỏng theo câu chuyện của Emily và tôi.

Lúc đó tôi phụ trách in ấn cho một ngôi trường trong quận. Tôi hỏi một cô giáo dạy vẽ xem cô có biết sinh viên nào có năng khiếu vẽ hình minh họa truyện tranh không. Cô bắt liên lạc với Jeremy, một học sinh lớp 10 rất có năng khiếu vẽ hoạt hình. Tôi thuê cậu ấy ngay lập tức. Tôi gửi từng trang lời thoại và cốt truyện cho Jeremy để vẽ minh họa. Và tôi bắt đầu viết.

Tôi viết rằng hai cô cậu lợn đã gặp nhau ở trong phòng máy tính ở trường, giống như tôi và Emily. Truyện của tôi kể chi tiết cuộc hành trình của Emmy và Matty qua năm tháng. Ở trang tám, hai chú lợn con ngồi yên lặng trước hoàng hôn.

“Một buổi tối mùa thu, Matty muốn hỏi Emmy một điều rất quan trọng”. Và trang có lời cầu hôn tiếp ngay sau đó.

Sau khi hoàn thành bản vẽ minh họa, lời thoại và trang bìa, sáng tác của tôi đã sẵn sang để in ra. Một cuốn sách hoàn chỉnh ra đời. Tôi đã hoàn thành cuốn sách đó trong bí mật. Sau từng ấy năm, lần này có thể tôi sẽ mang ngạc nhiên đến cho Emily.

Vào một ngày thứ năm bình thường, tôi bảo Emily vừa tìm thấy vài quyển truyện trẻ em rất dễ thương đang giảm giá. Tất nhiên nàng muốn xem thử, và quyển đầu tiên tôi đưa cho nàng là “Câu truyện về hai chú lợn con”.

Sau khi đọc vài trang đầu, nàng lờ mờ đoán ra rằng tôi đã viết ra cuốn sách để dành tặng mình, nhưng không hề biết rằng nó sẽ thay đổi cuộc đời của hai chúng tôi mãi mãi.

Khi nàng đọc gần đến trang “quan trọng”, tôi bảo nàng đứng lên. Tôi quỳ xuống lúc mắt nàng lướt qua dòng chữ “Emily Suzanna…em cưới anh nhé?” Nàng sửng sốt không nói được lời nào, ngước lên thấy tôi đang cầm một chiếc nhẫn.

Kinh ngạc, nàng đóng quyển sách và ôm tôi thật chặt “Vâng, vâng, tất nhiên rồi. Em yêu anh!”

Chúng tôi ôm nhau vài phút và tôi lau những dòng nước mắt hạnh phúc đang chảy trên mặt nàng. Tôi giục nàng mở trang cuối - hình hai chú lợn mặc áo cưới trong lễ thành hôn.

Câu chuyện kết thúc, cũng giống như những truyện cổ tích có hậu khác “Emmy và Matty sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi”.

nhatha4884
02-06-2008, 12:26 AM
Tình yêu của tôi



Ai đó từng nói: “Nếu bạn yêu, hãy yêu như một dòng sông, qua mùa bão lũ khô hạn, dòng sông ấy cũng không bao giờ cạn nguồn”. Tôi may mắn hơn người, có lẽ, nếu tôi có lỡ đánh mất cả gia tài của mình thì cũng không hối hận vì trong cuộc đời này tôi đã có được tình yêu ấy.


Anh thân yêu, em viết những dòng này với tấm lòng biết ơn chân thành nhất vì tất cả những điều tốt đẹp anh đã làm cho em. Và hơn cả, vì tình yêu không lúc nào mệt mỏi anh đã dành cho em trong suốt những năm tháng qua.

Bất chấp mọi khó khăn chúng ta cũng đã được ở bên nhau. Ta đã đi qua rất nhiều sóng gió và anh đã luôn ở bên em mọi lúc. Tình yêu của anh nâng đỡ em những lúc em cảm tưởng như mình không thể tiếp tục gắng gượng được nữa. Tình yêu của anh giúp em vững vàng và mạnh mẽ để tồn tại trong cuộc đời này.

Nhìn cách anh sống giản dị mà lạc quan, em thấy mình như có thêm sinh lực. Anh luôn kể cho em những câu chuyện về tình yêu, về cuộc sống, và những điều thực sự quý giá mà ta nên trân trọng trên cõi đời này.

Phải chăng, em đã được ban tặng một tặng phẩm vô cùng lớn lao đó là tình yêu và sự hiện hữu của anh bên cuộc đời em.

Anh gặp em, khi đó em còn là một cô gái trẻ nông nổi, tràn đầy nhựa sống. Em đặt anh bên cạnh những lôi cuốn choáng ngợp đối với một cô gái mới lớn nhưng anh đã gửi một niềm tin mãnh liệt nơi em và vẫn cứ kiên định với tình yêu của mình dù có thế nào. Và em muốn cảm ơn về điều đó.

Đi qua nhiều khó khăn nhưng anh vẫn luôn ủng hộ và động viên em, và anh có biết rằng anh đã giúp em không để tuột mất hy vọng trong mình? Anh đã luôn động viên em sống sao cho trọn vẹn, và cứ mỗi khi em có ý định từ bỏ, anh đã luôn có mặt để giúp em gắng gượng.

Anh đã cho em động lực để nhìn thấy rằng em cần phải làm gì khi em được ban tặng cuộc sống này. Anh đã không cho em từ bỏ nghiệp viết mà em đã chọn vì anh hiểu đó là đam mê và cả những dự định mà em từng ấp ủ.

Và rồi anh vẫn bước bên đời em khi em ốm bệnh. Anh đã ở bên em khi em phải sống chung với bệnh tật và đau đớn. Anh vẫn luôn ở bên em dù em biết rằng em không còn tràn đầy sức lực như ngày trước. Em không còn như em trước đây, nhưng trong mắt anh, trong cách mà anh quan tâm đối xử với em, mọi thứ không thay đổi.

Tình yêu của anh đã cho em thấy mình thực sự xứng đáng. Phải chăng cuộc đời đã mượn anh để cho em thấy thế nào là tình yêu. Em từng tổn thương, từng sợ hãi, và em đã từng nghĩ mình không thể chia sẻ tình yêu với ai được nữa. Nhưng rồi em đã lại biết yêu và cũng không còn sợ hãi khi gặp được anh và được nhận tình yêu của anh. Em cũng đã biết trao tặng tình yêu khi được nhận lại từ cuộc đời một món quà vô giá, đó là anh.

Em muốn được cảm ơn vì anh đã yêu em, yêu con người thật là em chứ không phải vì em xinh đẹp ra sao hay vì em có thể làm được những gì.

Từng cử chỉ, từng hành động của anh đã cho em biết ý nghĩa của một tình yêu đích thực. Cảm ơn anh đã chấp nhận em là chính em, cũng như em chấp nhận anh và tình yêu nơi anh trong cuộc đời mình.

Em thấy mình quá may mắn vì đã có được anh - món quà ý nghĩa nhất mà em được nhận Anh đã khiến em muốn được tiếp tục cuộc sống và hoàn thiện mình từng ngày. Năm tháng đi qua sẽ làm những gì em viết ra đây là quá ngắn ngủi vô nghĩa nhưng em biết một lời cảm ơn sẽ không bao giờ thừa, phải không anh.

Yêu anh thật nhiều, tình yêu của em.

Hero_Zeratul
03-06-2008, 02:29 PM
Hôm nay tình cờ đọc những mẩu chuyện trong topic này.
Không biết sau hơn 1 tháng thỏ con đã bình phục chưa ?
====

Ngoài những câu chuyện về trăng sao, khủng long còn có 1 tài khác, đó là chế tạo tên lửa. Chắc khủng long đang nghĩ đến 1 ngày, tên lửa (tách tầng) sẽ bay cao, thật cao, mang ước mơ của khủng long và thỏ con lên bầu trời lung linh ngàn vạn ánh sao.

As high,
As souls can fly
The stars smile
For the small dinosaur and the small rabbit

nhatha4884
04-06-2008, 01:52 AM
Đó Có Phải Là Tình Yêu ?

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif " Tay bạn đổ mồ hôi, tim bạn đang đua nhịp ? Và giọng nói của bạn tắc nghẹn trong lồng ngực ? "
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/smile.gif Đó không phải là tình yêu, đó là thích.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif " Bạn muốn gặp người ấy vì bạn biết họ ở đó ? "
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/smile.gif Đó không phải là tình yêu, đó là sự cô đơn.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif " Bạn ở đó vì có ai đó muốn như thế ? "
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/smile.gif Đó không phải là tình yêu, đó là sự trung thành.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif " Bạn thú nhận tình yêu bởi vì bạn không muốn làm tổn thương họ ? "
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/smile.gif Đó không phải là tình yêu, đó là thương hại.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif " Bạn ở đó bởi vì họ đã hôn bạn hay nắm tay bạn ? "
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/smile.gif Đó không phải là tình yêu, đó là thiếu tự tin.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif " Bạn thuộc về họ bởi ánh mắt họ khiến tim bạn như muốn nhảy khỏi lồng ngực ? "
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/smile.gif Đó không phải là tình yêu, đó là đam mê.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif " Bạn nói với họ rằng họ là người bạn nghĩ đến mỗi ngày ? "
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/smile.gif Đó không phải là tình yêu, đó là nói dối.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif " Bạn có thể từ bỏ sở thích của mình vì họ ? "
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/smile.gif Đó không phải là tình yêu, đó là lòng khoan dung.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif " Bạn tha thứ cho lỗi lầm của họ vì bạn quan tâm đến họ ? "
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/smile.gif Đó không phải là tình yêu, đó là tình bạn.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif " Bạn chấp nhận lỗi lầm của họ vì đó là một phần của chính họ ? "
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/smile.gif Đó chính là tình yêu.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif " Bạn khóc cho nỗi đau của họ, thậm chí khi họ rất mạnh mẽ ? "
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/smile.gif Đó chính là tình yêu.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif " Ánh mắt họ nhìn thấy tận tim gan bạn, xoáy sâu vào tâm hồn bạn, điều đó gây tổn thương ? "
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/smile.gif Đó chính là tình yêu.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif " Bạn bị người khác lôi cuốn nhưng bạn vẫn ở lại với họ với lòng thủy chung không hối tiếc ? "
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/smile.gif Đó chính là tình yêu.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif " Bạn dâng hiến cho họ trái tim bạn, cuộc đời bạn và cả cái chết của bạn ? "
http://my.opera.com/community/graphics/smilies/smile.gif Đó chính là tình yêu.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Và hãy luôn nhớ rằng – tình yêu không phải từ một phía - Cả hai phải yêu thì Tình Yêu mới tồn tại.

nhatha4884
04-06-2008, 01:55 AM
Em Yêu Anh Vì …



http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Em được là chính em khi bên anh.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Ý tưởng lãng mạn của anh là dưới ánh đèn mờ, nhạc êm dịu, và chỉ có hai chúng ta.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Vì anh cho em cảm xúc mà trước đó em chưa từng được biết.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Em có thể kể với anh về mọi chuyện trên đời, và anh sẽ không hề sửng sốt.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Niềm tin bất diệt của anh sẽ giữ cho ngọn lửa tình yêu cháy mãi.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Anh và em bên nhau, chúng ta có thể tạo ra điều kỳ diệu.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Nghĩ về anh, lòng em dâng lên những cảm xúc tuyệt vời.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Tình yêu của anh khiến em cảm thấy, rằng điều tốt đẹp nhất vẫn luôn ở phía trước.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Em yêu anh vì anh khơi gợi những gì tốt đẹp nhất trong em.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Cứ mỗi lần nhìn thấy anh, tim em như ngừng đập.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Anh là người nắm giữ chìa khóa trái tim em.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Anh luôn nói những lời em muốn được nghe.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Anh cho em biết được ý nghĩa thực sự của tình yêu.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Tình yêu là những gì anh đối với em, và anh là tất cả.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Anh là chủ đề mơ mộng của em.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Và đương nhiên, trí thông minh của anh, “vì anh đã thật thông minh khi yêu em”.

nhatha4884
04-06-2008, 01:56 AM
Yêu Là Thế Đó

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/love.gif Yêu em là mơ về em, nghĩ nhiều về em, tự hào khi nói về em, và nhớ em thật nhiều khi hai đứa xa nhau.


http://my.opera.com/community/graphics/smilies/love.gif Yêu anh là yêu sự ấm áp trong vòng tay anh, vị ngọt ngào trong những nụ hôn anh, vẻ thân ái trong nụ cười anh, tình yêu thương trong giọng nói anh, và niềm hạnh phúc hai đứa cùng chia sẻ.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/love.gif Yêu em là không bao giờ quên những khó khăn cả hai đã cùng vượt qua, những giọt nước mắt cả hai cùng khóc, kế hoạch cả hai cùng lập, vấn đề cả hai cùng giải quyết, và nỗi đau xa cách.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/love.gif Yêu em là giữ mãi những ký ức về những ngày đáng nhớ, những giây phút sống mãi trong lòng nhau, những ước mơ hai đứa cùng khao khát, cảm xúc hai đứa dành cho nhau, những vuốt ve đầy tình yêu thương, và niềm hạnh phúc của tình yêu ngập tràn con tim.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/love.gif Yêu anh là cần anh, muốn anh, giữ chặt anh và hiểu anh hơn bất cứ ai.

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/love.gif Yêu em là nhận ra rằng cuộc sống không còn là cuộc sống khi thiếu em...

http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif Yêu là thế đó, mà thế đã đáng là bao!!! http://my.opera.com/community/graphics/smilies/heart.gif

nhatha4884
06-06-2008, 02:53 AM
khủng long .....thỏ con.....yêu nhau...thiệt khó hiểu
1 bên "bự "......................................1 bên "nhỏ như con thỏ "
=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))

huynh_ngoc_long_88
06-06-2008, 07:00 AM
Chị Hạ ơi...Khủng Long con thì nó cũng chỉ pé tẹo như con mèo ah...chị khg coi phim Khủng Long Con tham ăn sao..hihí..^^

LexT_Langtu
22-06-2008, 12:31 AM
Tình yêu của tôi




Ai đó từng nói: “Nếu bạn yêu, hãy yêu như một dòng sông, qua mùa bão lũ khô hạn, dòng sông ấy cũng không bao giờ cạn nguồn”. Tôi may mắn hơn người, có lẽ, nếu tôi có lỡ đánh mất cả gia tài của mình thì cũng không hối hận vì trong cuộc đời này tôi đã có được tình yêu ấy.
.....
Yêu anh thật nhiều, tình yêu của em.

Sông không cạn, chỉ sợ nguồn suối cạn.
:sm:

meomeo9x
22-06-2008, 10:42 AM
Nếu như em là sắt
Thì anh là Carbon
Dẫu dài ngắn vuông tròn
Vẫn sắt son trong một
Nếu như em là cột
Anh xin làm căn nhà
Dù bão tố phong ba
Vẫn ôm em, che chở
Nếu như em là phở
Thì anh là nước lèo
Ðời có cuốn vèo vèo
Ta bên nhau em nhỉ
Nếu như em là chỉ
Anh lại biến thành kim
Dù kim có khó tìm
Dù chỉ gầy dễ đứt….
Giả như em có sứt
Thì anh cũng rốn lồi
Lồi rốn với sứt môi
Chúng ta đi cùng lối
Giả như em sợ tối
Anh sẽ là ngọn đèn
Dù dầu đắt xăng lên
Anh vẫn luôn toả sáng…..
Còn nếu em là ván
Anh sẽ xin làm đinh
Ðóng một triệu chuyện tình
Cũng không khi nào hết
Nếu em làm biển biếc
Anh làm sóng bạc đầu
Dù tận dưới lòng sâu
Cũng ngoi lên mặt biển
Nếu như em định tiến
Anh cũng không chịu lùi
Cả hai chẳng chịu lui
Thì ôm nhau chịu trận
Nếu tình là số phận
Anh sẽ năng lên chùa
Cầu khấn rõ là to
Mong lấy em là vợ
Nếu em là chủ nợ
Anh một kẻ thiếu tiền
Khe khẽ đến bên em
Rồi cuỗm tiền chạy mất
Hóa thân là hành khất
Anh gõ cửa nhà em
Trong lúc trời nhá nhem
Xin nụ hôn tình ái
Nếu như em củ chuối
Anh sẽ làm Chí Phèo
Chí và Nở gặp nhau
Hỏi sao không có cháo
Nếu như em là gáo
Anh sẽ xin làm que
Chọc một lỗ vào khe
Khối người dùng múc nước
Nếu có một điều ước
Anh ước đến bên em
“Hôn thật khẽ thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi”
Giả như em làm Vãi
Anh cạo đầu làm sư
Tu ở đền ông Từ
Vẫn vô tư mà sống
Nếu như em làm trống
Anh xin làm cái dùi
Trống với dùi quen mui
Lùi dần vào chỗ vắng
Giả như không còn nắng
Em sợ bầu trời đêm
Anh gọi mặt trời lên
Ðón bình minh rực rỡ
Có một khi nào đó
Muốn trở về tuổi thơ
Anh sẽ làm cây dừa
Tỏa bóng mềm em mát
Nếu vô tình chợt khát
Anh dòng suối mát trong
Dâng vị ngọt vô ngần
Ðể em… tu ừng ực
Giả như em ngủ gật
Anh sẽ đến bên mình
Xoa nhè nhẹ con tim
Vì trên tim… là ngực
Giả như em có bực
Anh lại cười hề hề
Thế thì ảnh hưởng giề
Anh chứ ai đâu nhỉ?
Em mắng anh: “Ðồ khỉ”
Rồi nhoẻn miệng cười khì
“Lần sau có làm gì
Tránh người ta nhìn thấy ….”
Giả như em là giấy
Anh biến thành bút chì
Chúng bạn có nói gì
Chì vẫn đi trên giấy
Nếu mà em có chấy
Anh thành dầu gội đầu
Chui vào mờ tóc nâu
Ở lâu lâu trong đó
Nếu như em ngại gió
Anh nguyện làm bức tường
Ðứng chắn giữa giáo đường
Cho em tôi cầu nguyện
Giả như em lắm chuyện
Nói ra rả cả ngày
Anh cãi cối cãi chày
Nói gì mà lắm thế
Giả như em mà ế
Anh cũng thành trai già
Gái ế với trai già
Cùng một nhà vẫn tốt
Không may mà em dốt
Anh nguyện làm ông thầy
Cũng chẳng chóng thì chầy
Thầy biến thành “thầy nó”
Giả như em sợ chó
Anh nguyện làm cây riềng
Chó mà gặp phải riềng
Thành thịt chó rựa mận
Giả như em có cận
Thì anh cũng mắt lồi
Hễ gặp nhau trên đồi
Ta đồng thời bỏ kính…
Nếu em học tài chính
Anh sẽ học ngân hàng
Nhà chúng mình màu vàng
Hai nhóc…thêm nhóc nữa
Khi mà em có ..ửa
Là anh sẽ ở nhà
Luôn ở bên em mà
Dù bạn bè có … nhậu
Qủa từ hoa mà đậu
Con chúng mình từ em
Anh cũng chỉ góp thêm
Cho gia đình hạnh phúc
Khi nào anh lên chức
Sẽ mua đất xây nhà
Trồng trước cửa vườn hoa
Phía sau là bãi tắm
Nếu người em toàn nấm
Anh lấy nước biển về
Em tắm thỏa tắm thê
Cho đến khi hết bệnh
Trời hóa em là mận
Anh nguyện làm cây đào
Mọc ở cạnh cầu ao
Nơi chúng mình thề nguyện
Nếu đêm nào mất điện
Anh ngồi quạt cho em
Sau mỗi tối êm đềm
Tình nồng càng thắm đượm
Chuyện thường ngày ở huyện
Là lúc mình gần nhau
Hễ ngồi cạnh em lâu
Anh lại mơ cô khác
Nếu như em yêu nhạc
Anh xin làm cái đài
Ðể lúc em nằm dài
Luôn có anh bên cạnh
Dù bao giờ cô quạnh
Anh cũng gần bên em
Như ngọn bấc với đèn
Hòa trong nhau bừng sáng
Khi mà em đến …tháng
Là lúc anh phải chiều
May mà chẳng có nhiều
Tháng vài ba ngày lẻ
Bây giờ anh còn trẻ
Nếu mà anh có tiền
Anh mua một con thuyền
Cùng em đi khắp chốn
Chúng mình còn thiếu thốn
Chúng mình chẳng phải giầu
Nhưng mà có sao đâu
Em vẫn là tất cả
Anh là con trai cả
Em: dâu lớn trong nhà
Cùng phụng dưỡng mẹ cha
Vẫn thuận hoà sớm tối
Giả như em lạc lối
Anh tới đón em về
Vì chúng mình cùng quê
Có chi đâu mà lạ
Em thương anh vất vả
Anh nhớ em thật nhiều
Cũng chẳng còn bao nhiêu
Thời gian ta khó nhọc
Bỗng khi nào em khóc
Là những phút nhớ anh
Giọt nước mắt long lanh
Chảy trên hai gò má
Anh thương em anh quá
Người con gái chung tình
Những lúc ở một mình
Anh nhớ em từng phút
Nếu em là cây bút
Anh là giọt mực xanh
Mực bút vẫn song hành
Cùng em, anh tới lớp…
Nếu em là tia chớp
Anh như con thuyền kia
Lặng trôi dưới sao khuya
Tìm bến bờ em đậu
Nếu ai bảo em xấu
Ðập phù mỏ cho anh
Em là em của anh
Với anh em vẫn đẹp
Khi mà em hết đẹp
Thì anh cũng đã già
Hạnh phúc của hai ta
Là trái tim nồng cháy
Nếu em là xe máy
Anh sẽ là con đường
Trải đi khắp muôn phương
Cho em đi không ngại……
Giả như không bằng lái
Anh: cảnh sát giao thông
Em có gặp dân phòng
Hễ cần là anh đến
Giả như em là hến
Anh biến thành con “trai”
Ðể có khi ngày mai
Ðem bỏ vào nồi luộc
Nếu em không biết được
Cuộc đời trôi về đâu
Xin em hãy mau mau
Ta định ngày hôn lễ
Ðể một thời tuổi trẻ
Anh có em bên mình
Trọn vẹn cả nghĩa tình
Cho đến ngày ly dị
Thấy cuộc đời vô vị
Em lại tìm đến anh
Viết tiếp câu chuyện tình
Của Chí Phèo Thị Nở
Hoặc em là người ở
Anh sẽ bỏ vợ liền
Tối tối đến phòng em
Biến em thành bà chủ
Những lúc em buồn ngủ
Anh nguyện làm gối đầu
Ðể em ngủ thật sâu
Anh ngắm nhìn thoả thích
Em là con chim chích
Anh sẽ là chim ri
Dù chẳng hót được gì
Cũng bên nhau sớm tối
Nếu em hay nói dối
Anh nói dóc như thần
Hai chúng mình thành thân
Rủ nhau lừa thiên hạ
Em mà là con quạ
Anh hoá chú diều hâu
Dù xấu đẹp đến đâu
Cũng nghĩa tình chồng vợ
Chuyện bây giờ mới kể
Chắc chắn sẽ còn dài
Nếu còn có ngày mai
Anh cùng em viết tiếp…

H.Trang
22-06-2008, 11:09 AM
Kỷ lục trong 4rum rồi
Chưa thấy bài thơ nào dài như thế
:D

huynh_ngoc_long_88
09-08-2008, 01:10 PM
Love Paradise




http://images.blogcn.com/2006/1/25/12/lsq901016,20060125221449.jpg






You're always on my mind, all days and all the time




You're everything to me , bright the stars to let me see.




You touch me in my dreams, we kiss in every scenes.




I pray to be with you through rainy , shine day.










http://i34.photobucket.com/albums/d107/cannavaro_hn/2789.jpg









I love you till I die, deep as sea, wide as sky.




Love Paradise (English) lyrics on





The beauty of our love paints rainbows everywhere we go.




I need you all my life, you're my hope, you're my pride.




In your arms I find my heaven.




In your eyes my sea is sky.




My love is all love paradise










http://files.myopera.com/sweetmemoryth/blog/babu0074xf.jpg






Anh không biết nói gì hơn. Toàn bộ lời bài hát đã thay cho những gì anh ước và anh muốn nói.http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/10.gif

Cảm ơn em đã mang lại cho anh cảm giác bình yên mà lâu nay anh không có. http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/9.gif
Nhưng có lẽ cảm giác quen thuộc và thân quen anh vẫn chưa cảm nhận được. Nhưng hãy để thời gian ... sẽ nói rõ...http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/3.gifhttp://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif

Ai cũng có lúc rất yêu 1 người, anh cũng đã từng và rất hiểu cảm giác của em.

Thời gian sẽ giúp ta hiểu nhau hơn em nhỉ...^^...http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/6.gif
Nụ cười mãi trên môi em nhé, kho báu pé nhỏ...^^... Hihi, ước ji giờ này đc nghe em hát nhỉ..^^http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/8.gif
http://storage.msn.com/x1pbglk-vqL4BtyiZMn4r5K4kLrx3xa_onF-LRn-2l-BEOKvt30Si8NOx_-ENlBKBFI7WUBIoOl1J3u8DCngzHiFXAjnATnpqvnumK4E3mr02 wgtzkgmLnaW7A1eEEFFk5f5iW1m1lY0te7VUTd6TaCpw


P/s: ghét em ghê... mỗi lần nghe bài này lại.... cảm giác thiếu vắng.....http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/2.gif

nhatha4884
16-08-2008, 01:44 AM
Yêu đơn giản chỉ là...

http://songdep.xitrum.net/images/chicken/2c0b.jpg


Một tình yêu nhỏ đơn giản chỉ là ...........

Là bạn đã bắt đầu thích 1 ai đó mà chưa dám nói ra vì sợ người kia chưa chắc đã thích mình.
Tất nhiên là 1 tình yêu nhỏ chỉ dành cho 1 cô gái nhỏ mà thôi.

Bạn thích yêu 1 ai đó mà có thể cãi nhau với bạn hoài mà không chán
Nó cũng chỉ đơn giản là khi bạn muốn nhìn người đó 1 lúc mà không dám.

Mỗi buổi sáng thức dậy người đầu tiên bạn chợt nghĩ tới là người ấy.
Đơn giản là bạn đã bắt đầu cảm thấy 1 số rắc rối đang đến.
Đơn giản là khi phải đi xa bạn cảm thấy lưu luyến... Và bạn đã yêu 1 chút rồi đó!

Tình yêu đơn giản là khi bạn nhớ tới người ấy muốn gọi điện, gọi xong mà chẳng biết nói gì.
Đơn giản là gọi điện không biết nói gì mà chỉ muốn nghe thấy giọng nói của người đó.
Đơn giản là ghi nhớ từng lời nói của người đó
Đơn giản cũng chỉ là muốn giới thiệu tất cả những gì mình có cho người đó xem.

Khi bên cạnh người đó bạn thờ ơ rồi khi xa cách bạn lại đi tìm kiếm.
Đơn giản là chẳng biết nói yêu thế nào cả... (chẳng đơn giản tẹo nào).
Đơn giản chỉ là có những chuyện mà chỉ 2 người hiểu mà không ai có thể hiểu được.
Đơn giản là nhìn ảnh người đó mà bạn cười như chưa bao giờ được cười mà không hiểu lí do tại sao.
Đơn giản khi nghe người đó hát mà bạn cứ nghe đi nghe lại mãi mà không chán.
Đơn giản là khi đi ngoài đường bạn nghĩ tới người đó bạn phá lên cười, mọi người tưởng bạn bị hâm... Có khi nào bạn đã bắt đầu hâm vì một ai đó chưa?
Đơn giản là bạn thích bị gọi là hâm.

Tình yêu đơn giản là bạn yêu cả nhưng cái xấu của người đó, vì nếu không có cái xấu đó thì người đó không còn là người mà bạn đang yêu nữa.

Và cuối cùng là bạn làm cái này cho ai đó thì đó là bạn đang yêu đó.

nhatha4884
16-08-2008, 01:46 AM
Hãy ngỏ lời yêu trước khi quá muộn

http://i168.photobucket.com/albums/u187/hoanguyendinh/xiu%20xiu%20de%20thuong/Canh%20va%20do%20vat/10.jpg



Eric là anh chàng mà các cô nàng trong trường trung học đều mơ ước.

Cathlyn là một trong những cô nàng nổi tiếng nhất trường. Cô xinh đẹp, thời trang và cực kỳ hấp dẫn.

Carol là một cô gái giản dị, không có gì nổi trội. Cô chỉ là một trong số các nữ sinh bình thường có mặt khắp nơi trong các trường trung học.

Cathlyn và Carol đều yêu Eric say đắm.

Cathylyn không cần làm bất cứ điều gì để tạo sự chú ý. Trong mắt Eric, cô quá đủ lôi cuốn rồi.

Carol thì ngược lại. Cô không hẳn là xấu xí; thật ra trông cô rất vui vẻ và dễ thương. Nhưng cô không phải là một nữ cổ động viên xinh đẹp quyến rũ. Những gì cô có thể đem đến cho Eric chỉ là tình yêu và sự quan tâm.

Như phỏng đoán của tất cả mọi người, Eric chọn Cathlyn.

Eric bảo Carol chỉ là một cô gái tầm thường và xấu xí. Điều đó khiến Carol thấy tổn thương nghiêm trọng.

Đời là thế.

Nhưng, Carol không chấp nhận bỏ cuộc. Cô muốn chứng minh cho Eric thấy rằng sắc đẹp không phải là tất cả.

Vậy là, Carol lao đầu vào học. Cô nhanh chóng lọt vào danh sách những học sinh xuất sắc nhất trường. Và các anh chàng ngày trước vốn không thèm để mắt đến cô nay đều quay sang cưa cẩm cô. Trái tim cô lại không quên được Eric.

Mỗi ngày, cô đặt vào hộc tủ của Eric một đóa hồng nhung cùng một lời nhắn:

"Em thực sự rất quan tâm đến anh, luôn luôn là như thế"

Trong khi đó, Eric không hạnh phúc như anh ta đã tưởng. Cô bạn gái Cathlyn nhanh chóng bỏ rơi anh để chạy theo một anh chàng đẹp mã khác. Sự đời là thế. Anh quay lại tự hỏi bản thân: "có phải ngày trước mình đã chọn lầm người rồi không?" Và anh hiểu ra mình đã đần độn đến thế nào khi chỉ biết say đắm với vẻ đẹp bên ngoài. Anh thấy hối hận. Thu hết can đảm, Eric tiến đến bên Carol, quỳ trước mặt cô và nói:

- Hãy tha lỗi cho anh, Carol. Em có muốn trở thành bạn gái của anh không?

Trước sự kinh ngạc của mọi người, Carol từ chối. Cô chỉ nhẹ nhàng nói với Eric thế này.

- Anh vừa trải qua một mất mát lớn. Em không muốn anh phải đối diện với điều đó thêm một lần nữa.

Eric không hiểu ý nghĩa trong câu trả lời của Carol nhưng anh chấp nhận quyết định của cô. Vậy là, họ trở thành bạn thân của nhau, cùng nhau chia sẻ mọi thứ.

Kể từ đó, mọi người thấy Eric bắt đầu thay đổi. Anh trở thành một con người mới, tốt đẹp hơn. Tất cả cũng nhờ Carol. Cô quan tâm đến anh bằng một thứ tình cảm mà chưa người con gái nào trước đó từng đối xử với anh. Những cô gái khác chỉ nhìn thấy ở Eric vẻ ngoài bảnh bao, còn Carol, cô đón nhận Eric chính là Eric, với tất cả tình yêu mà cô có.

Mỗi ngày, Carol vẫn không quên đặt một bông hồng nhung vào hộc tủ của Eric với cùng một lời nhắn gửi: "Em thực sự rất quan tâm đến anh, luôn luôn là như thế."

Một ngày kia, Carol không xuất hiện ở lớp. Một tuần trôi qua, Carol vắng mặt. Lúc đầu, Eric nghĩ rằng cô đang đi chơi xa với gia đình. Không phải cô từng nói sẽ đi Hawaii đó sao?!?

Nhưng, thêm một tuần nữa vẫn không thấy bóng dáng Carol đâu, Eric bắt đầu lo lắng. Rồi anh nhận được điện thoại từ bệnh viện thành phố. Họ báo rằng Carol đang hấp hối.

Từ đầu, Carol không muốn nói với Eric về căn bệnh ung thư của mình. Cô không muốn anh phải bận tâm về cô. Nhưng vào những giây cuối đời, cô mong mỏi được gặp Eric một lần sau chót.

Eric phóng ngay đến bệnh viện. Nước mắt lưng tròng khi anh trông thấy cô ốm yếu nằm đó, xanh xao và mỏi mệt.

- Tại sao em không nói với anh? Tại sao em lại giấu anh chuyện này?

Carol âu yếm nhìn Eric, cố nở một nụ cười thật nhẹ nhàng.

- Khi em nói với anh ngày trước rằng em không muốn anh phải đối diện với một mát mát khác, chính là em muốn nói đến sự việc này. Ngày đó, em không nói anh biết bởi vì em không muốn anh phải lo lắng. Em chỉ muốn có được những ngày cuối đời thật vui vẻ bên anh mà thôi.

Eric nức nở:

- Em không thể rời bỏ anh được. Anh sẽ ra sao nếu không còn em nữa?

- Anh sẽ sống như anh trong hiện tại. Đừng quên rằng lúc nào em cũng ở bên cạnh anh. Hãy vui hưởng và sống thật hạnh phúc anh nhé. À, còn một điều này nữa.

- Gì vậy em?

- Em yêu anh.

Thế rồi Carol đi.

-=~@~=-



Một tháng. Eric chỉ ở bên Carol một tháng, nhưng cô ấy đã thay đổi toàn bộ cuộc đời anh bằng một cách không ai lý giải nổi. Sử dụng tình yêu của chính cô. Eric ở lại, đau đớn và ân hận.

Chúng ta cũng vậy. Thỉnh thoảng, ta không nhận ra ai mới là người quan tâm đến ta thật lòng. Cho đến khi họ rời bỏ ta. Cho đến khi ta mất họ vĩnh viễn. Để rồi ta chỉ còn biết ôm hận.

Hãy thổ lộ tình yêu của mình với người mà bạn yêu. Đừng im lặng, bởi vì có thể bạn sẽ đánh mất họ mà chưa kịp thốt ra lời nào.

Tình yêu là khi chúng ta chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để nói với một người rằng ta yêu họ biết chừng nào.

nhatha4884
16-08-2008, 02:08 AM
Đừng rời bỏ người bạn yêu...

http://i168.photobucket.com/albums/u187/hoanguyendinh/xiu%20xiu%20de%20thuong/Canh%20va%20do%20vat/1237712330_e08c49a343.jpg



Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella.

Cả hai đang là sinh viên đại học.

Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.

Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy mình. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như mình nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn hò gặp nhau. Và rồi tình yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. Tình yêu của họ sẽ là vĩnh cửu.

Nhưng ba má Ella thì không nghĩ vậy. Họ phản đối. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.

Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba má mình. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella hòng cứu lấy tình yêu của hai người. Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời mình. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc.

Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.

Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đã trưởng thành và tự lập, Ella vẫn còn độc thân và Paul thì có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một mình Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.

Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô tình trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rõ bản thân đang làm gì nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đã không nhìn thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.

Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nhìn lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.

Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn còn thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào: "Paul, anh không được bỏ cuộc... hãy gọi tên em, hãy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần... được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em... đừng nhắm mắt, anh... mở mắt ra nào và hãy gọi tên em..."

Paul được đưa đến bệnh viện. Cả Mary và Ella đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.

Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói: "Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đã bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đã tận hết sức."

Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đã gọi nhầm tên.

Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngã nơi góc phòng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi vì đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7. Năm năm, cô đã bỏ rơi tình yêu của mình đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn.



Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ anh/cô ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận.

nhatha4884
16-08-2008, 02:09 AM
Tình yêu...

Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.

Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó.

http://songdep.xitrum.net/images/love/1/love2.jpgSẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.

Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi, bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều.

Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó.

Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.

Có một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hãy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim.

Ðừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Ðừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Ðừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Ðừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Ðừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi. Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó.

Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè.

Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên.

Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.

Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ.

Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt.

Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua.

Khi bạn sinh ra đời, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cười.

nhatha4884
16-08-2008, 02:10 AM
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?

http://songdep.xitrum.net/images/chicken/alone.jpg


Chàng trai và cô gái yêu nhau từ thời còn đi học. Cho đến khi hai người đều ra trường và đi làm, tình yêu của họ đã kéo dài được vài năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng thấy cô gái yêu chàng trai nhiều hơn anh yêu cô ấy rất nhiều. Đúng vậy.

Cô yêu anh sâu đậm và thắm thiết. Dường như cô coi anh là tài sản duy nhất đáng quý trong cuộc đời mình. Thậm chí còn quý hơn cả sinh mạng của bản thân.

Mỗi buổi sáng, cô đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho anh. Rồi khi trở về nhà, cô lại hâm nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ anh không ăn được sẽ đau bụng. Sau khi hâm nóng rồi, cô mới nhẹ nhàng gọi anh thức dậy. Còn anh, lúc nào cũng chỉ thức dậy trong cái mơ hồ khi nghe tiếng gọi của cô, vội vàng ăn sáng rồi đi làm. Ai cũng nghĩ rằng cô gái yêu chàng trai say đắm như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, chàng trai sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và rồi tình yêu của họ sẽ đi đến đích cuối cùng là một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng chỉ có khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực.

Một ngày kia, khi cô gái đi qua đường mua đồ ăn sáng cho chàng trai đã không may gặp tai nạn. Vì lúc đó, cô sợ anh muộn giờ đi làm, nên đã vội vã băng qua đường mà không để ý. Một chiếc xe ô tô đã đâm vào cô khiến cô bị thương nặng. Cô gái được đưa vào bệnh viện. Ở đó, các bác sĩ cho cô biết cô đã vĩnh viễn mất một cánh tay.

Chàng trai khi nghe tin cô gái gặp nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bó hoa hồng đến thăm cô, khi anh thấy cô nằm trên giường thiếu mất một cánh tay, khi được biết cô vĩnh viễn mất đi một cánh tay anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn chút sợ hãi. Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm cô trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng là không còn nữa.

http://songdep.xitrum.net/images/chicken/l_girl.jpg Còn cô gái, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của cô, vẫn cắm bó hoa hồng mà ngày đầu tiên chàng trai mua tặng khi vào thăm cô. Và rồi trái tim cô cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hoa hồng kia. Đó là tình yêu sao? Cô gái đã vì chàng trai mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, và bây giờ cô phải trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình. Còn chàng trai, đến một vài lời an ủi, sự quan tâm tối thiểu dành cho cô cũng không có.

Cô đã khóc rất nhiều. Cô nhớ tới có một lần hai người cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động. Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: “Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em ở trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn người ở bãi biển không? Anh có thể thản nhiên giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi có đại nạn đến không?”. Trong bức tranh hoạt hoạ, rừng cánh tay thưa dần bớt. Cứ sau mỗi câu hỏi, những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng.

Cô gái cảm thấy trái tim mình đau buốt. Giống như có trăm ngàn mũi kim đang chích vào khiến trái tim cô nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao lại không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, lại yếu mềm đến thế, không thể vượt qua được một chút gian nan trắc trở, không thể kinh qua được sóng gió cuộc đời? Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp? Có bao nhiêu cuộc sống, chỉ có niềm vui mà không có đau khổ? Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi”, nhưng đến khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình đã từng vun đắp?

Bên tai cô gái, vẫn còn văng vẳng câu hỏi...

“Khi đại nạn đến,
anh có thể
nắm chặt tay em không?”

nhatha4884
19-08-2008, 06:52 PM
con trai có thể wên nhưng không thể tha thứ---->con gái có thể tha thứ nhưng không thể wên~~~>con trai nói chia tay khi cảm thấy iu 1 người con gái khác~~~>con gái mún chia tay khi cảm thấy giữa 2 người có một khoảng cách~~~>con trai tò mò về tất cả con gái~~~>con gái chỉ tò mò khi có người con trai thích mình~~~>con trai luôn ước mình là người đầu tiên của con gái~~~>con gái luôn ước mình là người cuối cùng của con trai....>>>con gái vĩ đại ghê!!!kekeke..

nhatha4884
21-08-2008, 01:46 AM
Tình yêu của anh tôi

http://songdep.xitrum.net/images/2206.jpg


Trước cây thông xanh mơn mởn, tràn trề sức sống, anh đã kể lại câu chuyện tình của mình. Anh và chị sống với nhau rất hạnh phúc.


Tình yêu của anh và chị đang độ nồng nàn thì một tai nạn giao thông bất ngờ đã cướp đi người yêu thương nhất của anh.

Mấy năm sau đó, anh vẫn ở vậy chẳng hề mơ màng đến ai, anh chỉ một mình đơn côi. Anh từ chối hết tất cả những đám mà bạn bè mai mối. Tro xương của chị đươc đựng trong một cái hộp. Anh chị vẫn luôn ở bên nhau. Anh đặt chị trên bàn viết cùng với những cuốn sách anh đang đọc. Với anh chị như vẫn còn đang sống.Anh thường thủ thỉ nói chuyện với chị trong hộp. Anh tin là chị sẽ nghe được những lời anh tâm sự

Thời gian thấm thoát thoi đưa. Đến ngày giỗ tròn năm năm của chị, anh bưng hộp tro xương lên đồi thông ở ngoại thành cách nhà không xa.

Thông mã vĩ mọc kín núi, kín đồi. Đang là tiết xuân, hai bên con đường nhỏ dẫn lên đồi thông nở đầy những bông hoa màu đỏ xen màu vàng, màu trắng. Lên đến lưng chừng đồi thông, chọn một chỗ đất đẹp, anh đào một cái hố trên thàm cỏ mịn như nhung. Nhẹ nhàng, anh đặt vào hố một cây thông con thân to bằng ngón tay cái, rồi anh mở nắp hộp thong thả rắc tro xuống cái hố mới đào. Một dòng tro màu trắng xám chảy xuống hố như dòng nước. Sau đó, anh gạt đất trên miệng xuống hố. Khi lớp đất màu nâu đã giữ cho cây thông non đứng vững ở trong hố, anh nhìn cây thông non mới trồng, lặng đi hồi lâu. Anh thì thầm:"Anh sẽ thường xuyên đến với em".

Mưa xuân lất phất như giăng mùng. Những hạt mưa bụi li ti đã tắm mát cho cây thông non. Anh lại thầm nói:"Mưa xuân đấy em ạ! Em thật hạnh phúc".

Anh trở về trong mưa, lòng vô cùng vui sướng.

Cây thông ngày một lớn. Mỗi lần đến thăm cây thông, từ xa, anh như nhìn thấy chị đang đứng chờ anh trong lùm cây xanh ở một góc công viên. Gió thổi váy áo bó sát người vào người chị. Chị mỉm cười trách yêu anh"anh đến chậm thế".

Chẳng bao lâu, đất quanh gốc cây thông đã ngã màu xanh rêu rồi dần dần hoà cùng màu xanh của thảm cỏ và cả cánh rừng thông.

Mùa hè đến, những cơn mưa rào hối hả trút xuống. Sau những cơn mưa, anh lên ngay đồi thông vun thêm đất cho cây. Cành lá nhẹ đong đưa dường như chị đang xúc động lắm, không nói nên lời. Anh nhớ khi còn sống, lúc có điều gì xúc động là chị không nói thành lời. Lúc ấy anh thường dịu dàng nói với chị: "Em uống một chén trà đi! Rồi thong thả nói cho anh nghe".

Cây thông lớn rất nhanh, lá ngọn có màu xanh rất đặc biệt khác hẳn những cây khác. Nhiều lúc, anh đã nhìn ra dáng vóc của chị từ cây thông. Anh hiểu đó chỉ là ảo giác. Nhưng khi bừng tỉnh thì đó lại là một cây thông đang độ sung sức, cành lá sum suê, tư thế dáng vóc rất mĩ lệ, nó toát ra cái phong thái của chị thuở sinh thời. Khi trời nắng lâu ngày, ngày nào cũng như ngày nào, anh thường mang cái bình nhựa xuống ao sen dưới chân núi xách nước lên tắm cho chị. Nhìn dòng nước trong vắt ngấm vào lòng đất, anh thầm thì nói nhỏ: "Em khát lắm phải không? Em thong thả mà uống nước đi!".

Trong mắt anh, dáng cây thông đã thể hiện một dáng người. Điều này chỉ có anh nhìn thấy. Vào độ gió thu về, lá thông reo vi vu, anh như thấy chị rất hào hứng, cành lá cứ rung rinh như cất lên tiếng nói thủ thỉ bên tai anh. Anh cứ đứng vậy nhỏ to tâm sự với chị.

Thế rồi, một sự lạ xuất hiện. Chị hiện về. Chị mặc bộ váy màu xanh lá thông. Anh chạy đến dang hai cánh tay ôm lấy chị vào lòng. Anh cảm thấy mùi thơm dìu dịu toả ra từ da thịt chị.

Mái tóc của chị như mơn man lên má anh. Anh nghe thấy chị nói:
- Anh đừng đến thăm em nữa!

Nước mắt anh lăn dài trên má,anh hỏi:
- Sao vậy em? Em không yêu anh nữa sao?

Chị lắc đầu nói:
- Không phải vậy, em rất yêu anh.

Anh nói:
- Em đã từng nói yêu anh mãi mãi. Sao bây giờ em lại nói thế?

Nước mắt ròng ròng chị nghẹn ngào nói:
- Mấy năm qua, anh đã luôn ở bên em. Nhưng anh ơi,âm dương cách biệt, dù sao thì chúng ta cũng không chung sống cùng nhau được. Em muốn anh hãy tìm một cô gái khác mà kết bạn nơi trần thế.

Anh bảo:
- Sao em lại nói với anh như vậy? Hay là em đã thay lòng đổi dạ?

Chị khóc nức nở nói:
- Anh thấy không? Rễ của em đã cắm sâu vào trong đất rồi. Rời khỏi đất em không sống được. Anh hãy đi tìm một cô gái khác đi. Đó là tâm nguyện của em. Em chúc phúc cho anh.

Anh bỗng thấy trong lòng trống trải quá chừng. Những cành lá sum suê cứ như vuốt ve trên má anh...

Một thời gian sau anh đến thăm chị. Lần này, đến thăm chị, anh không đến một mình mà cùng đi với một người con gái xinh đẹp, dáng vóc giống chị. Cây thông bỗng đong đưa cành lá, lá thông cất tiếng reo vi vu. Ánh mắt trời đậu vào từng kẽ lá nhấp nhánh như những nụ cười hân hoan. Trước cây thông xanh mơn mởn, tràn trề sức sống, anh đã kể lai câu chuyên tình của mình...

---

Câu chuyện tình trên thật là buồn và đôi khi có thể nó không thể có thực trong cuộc sống đời thường. Nhưng điều đó không quan trọng mà điều quan trọng nhất là sau khi đọc xong câu chuyện trên ta sẽ hiểu thêm về nhiều giá trị đích thực trong tình yêu và cuộc sống. Đó là những giá trị sẽ mãi mãi tồn tại cho dù thời gian có đủ sức mạnh để xóa nhòa đi tất cả. Xin hãy sống , hãy yêu và hãy mơ ước đến những điều tốt đẹp nhất trên đời này đến với tất cả mọi người.

nhatha4884
21-08-2008, 01:48 AM
Thư gửi em, người con gái hay mặc cảm


http://www.xitrum.net/images/bandocviet/sky.jpg
Em luôn mặc cảm vì:

Em không đẹp…

- Anh cần một người phụ nữ có trái tim và tâm hồn đẹp chứ không đi tìm một vẻ đẹp mà vô hồn.

Đôi mắt em có chút "nắng buồn"…

- Anh chỉ nhìn thấy một bức tranh rực rỡ bình minh trong đôi mắt ấy. (Chỉ có em và anh hiểu được mà thôi)

Bàn tay em xù xì, thô ráp…

- Anh lại cảm nhận được từ đó hơi ấm của một người vợ, người mẹ tuyệt vời.

Anh cao còn em thấp…

- Tốt rồi, nhỡ may trời sập thì ít ra điều duy nhất anh có thể làm là dùng chiều cao ấy để che chắn cho em.

Em hay khóc…

- Em thật tốt bụng những giọt nước mắt của em đuổi tan cả một mùa hạn hán.

Em hay gây ra những điều phiền toái…

- Nó giúp anh thực hành những bài học về lòng kiên nhẫn và sự độ lượng mà trước đây anh mới chỉ được biết trên lý thuyết.

...

Em yêu, dù cho em không hoàn hảo thì anh vẫn yêu em, yêu những cái thuộc về con người em. Với anh, em là một cô gái có đủ dũng cảm để đón nhận yêu thương, đủ sức mạnh để tha thứ, đủ hào phóng để chia sẻ hạnh phúc cho anh và những người xung quanh. Nếu em hoàn hảo có thể em sẽ không biết thế nào là ước mơ, là hi vọng. Em sẽ không cần sự phấn đấu để nuôi dưỡng một ngày mai tốt đẹp hơn. Em sẽ không bao giờ biết được cảm giác sung sướng khi có ai đó yêu thương em. Em sẽ không thể biết được mình thiếu gì và tha thiết mong muốn điều gì…
(Trần Hoài Linh)

nhatha4884
21-08-2008, 01:50 AM
Chiếc xe Bus kế tiếp

Bạn biết đấy, tình yêu giống như ai đó đang chờ xe buýt. Khi xe vừa tới, bạn nhìn lên và tự nói: "Hmm, xe đầy rồi... chẳng còn chỗ, thôi mình đợi chiếc sau vậy."

Thế là bạn bỏ qua chiếc hiện tại, ngồi chờ chiếc thứ hai. Khi chiếc xe thứ hai tới, bạn nhìn lên và lại tự lẩm bẩm: "Xe này sao cũ thế nhỉ, tồi tàn quá!" Và bạn cũng chẳng bước lên xe, ngồi đợi chiếc tiếp theo.

Một lát sau, chiếc xe thứ ba chạy tới. Chiếc xe này không cũ, không có đông khách nhưng bạn vẫn không hài lòng: "Cái xe này không có điều hoà, thôi mình cố đợi chiếc sau".

Một lần nữa, bạn lại bỏ qua chiếc xe hiện tại và ngồi chờ chiếc kế tiếp. Trời thì tối dần, và cũng có vẻ muộn rồi. Bạn tặc lưỡi nhảy đại lên chiếc xe buýt tiếp theo, và chẳng mấy chốc bạn phát hiện ra rằng mình chọn nhầm xe mất rồi!

Như vậy, bạn lãng phí thời gian và tiền bạc trong lúc ngồi chờ những gì bạn mong muốn! Thậm chí nếu có một chiếc xe buýt có điều hoà chạy tới, chưa chắc chiếc xe buýt này đã có thể thoả mãn được tiêu chuẩn của bạn, vì biết đâu điều hoà trên xe quá lạnh thì sao.

Các bạn thân mến, muốn mọi thứ đến với mình như là mình mong ước là một việc sai lầm. Vì vậy, nếu bạn không cảm thấy ngại thì cứ thử nắm lấy một cơ hội xem sao. Giả sử bạn cảm thấy chiếc xe buýt không làm cho bạn hài lòng, bạn chỉ việc nhấn chiếc nút đỏ, và xuống ở bến đỗ gần nhất, đơn giản vậy thôi.

Có ai dám nói rằng cộc đời là công bằng... Việc tốt nhất mà ta có thể làm là phải tinh ý và cởi mở hơn khi quan sát. Nếu chiếc xe buýt này không hợp với bạn, hãy nhảy xuống. Tuy nhiên bạn phải luôn luôn có những dự phòng khác để có thể dùng trên chuyến xe tiếp theo.

Nhưng đừng vội... Tôi chắc rằng có thể bạn đã có được kinh nghiệm này từ trước. Bạn trông thấy một chiếc xe buýt chạy tới (tất nhiên là chiếc xe bạn mong muốn), bạn vẫy xe, nhưng bác tài xế lại giả vờ như không trông thấy bạn và bỏ qua bến mà bạn đang chờ. Đơn giản là chiếc xe này không dành cho bạn rồi.

Lời cuối của câu chuyện này là, cảm giác được yêu giống như việc chờ một chiếc xe buýt mong ước. Bạn nhảy lên một chiếc xe, tức là chấp nhận cho nó một cơ hội, và mọi việc bây giờ hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân bạn. Nếu bạn chưa có một quyết định cụ thể, hãy ĐI BỘ. Đi bộ giống như là việc chưa sẵn sàng yêu vậy. Mặt tốt của nó là bạn vẫn có thể chọn bất cứ chiếc xe buýt nào bạn muốn. Những người không muốn chờ đợi thêm nữa thì phải hài lòng với chiếc xe buýt mà họ đã chọn.

Còn thêm một điều nữa... đôi khi việc chọn một chiếc xe buýt quen thuộc thì tốt hơn là việc mạo hiểm chọn một chiếc xe lạ. Nhưng tất nhiên, cuộc đời sẽ không chẳng có gì là hoàn hảo nếu như thiếu sự mạo hiểm trong đó.

Vẫn còn một chiếc xe buýt mà tôi quên không nói với bạn - chiếc xe mà bạn không hề phải đợi. Chiếc xe này tự nó dừng lại, mời bạn lên xe và cùng bạn thực hiện cuộc hành trình hoàn hảo cho đến cuối đời.

Bạn không bao giờ thua cuộc khi yêu cả.

Bạn chỉ luôn thua cuộc bởi ngập ngừng mà thôi.

nhatha4884
21-08-2008, 01:52 AM
Người lớn, con nít và điện thoại


http://www.xitrum.net/images/dt1.jpg


Anh và em quen nhau qua một diễn đàn. Anh là "người lớn", em là "con nít". "Người lớn" lúc nào cũng xưng là ta, vui thì gọi "con nít" là nhóc, buồn thì kêu là mi, xem "con nít" như đứa em gái nhỏ.

Và rồi một hôm "người lớn" lúng túng hẹn em đi uống cà phê, dặn đi dặn lại là đi một mình thôi. "Người lớn" nhìn trời nhìn đất, gãi đầu gãi tai rồi lấy hết can đảm nhìn thật sâu vào mắt em và nói: "Nhóc, ta thương... em! Nếu hai năm nữa vẫn thương em như thế này, ta sẽ nói là ta yêu em. Và nếu mười năm nữa tiếp tục thương em như thế này, ta sẽ cưới em".

http://www.xitrum.net/images/dt2.gifhttp://www.xitrum.net/images/dt3.gif

Thẳng đuột. Ngang phè. Chẳng lãng mạn gì hết. "Con nít" phì cười mà cảm động vô cùng. Tình yêu của "người lớn" và "con nít" bắt đầu như thế đó.

Tình yêu là hồi em mới mua chiếc điện thoại đầu tiên của Hãng S., chức năng thì đơn giản và chỉ lưu được 20 tin nhắn. Vì không thể lưu được nhiều tin nên mỗi lúc phải xóa một tin nào đó, em đều đọc đi đọc lại gần như thuộc lòng rồi mới ấn phím xóa.

Tình yêu là khi hai đứa nghe lời đồng bọn rủ rê, mua điện thoại S.Couple. Hai chiếc điện thoại giống nhau y hệt, chỉ khác mỗi số cuối. Tha hồ nhắn, gọi nhau cả ngày. Gần tết thì "con nít" tung tăng đi mua sắm, hớ hênh sao đó bị mất điện thoại. Tiếc xót xa đến mấy ngày. Điện thoại vô tri nhưng tin nhắn có hồn. Số điện thoại mất có thể xin lại được, còn những tin nhắn ấy chắc chẳng bao giờ…

http://www.xitrum.net/images/dt4.gifhttp://www.xitrum.net/images/dt5.gif

Dạo mới yêu, mỗi lần giận nhau "con nít" thường tắt điện thoại. Dỗi hờn vu vơ cũng tắt máy cho "người lớn" lo sốt vó chơi. Và tình yêu là khi "người lớn" nói với "con nít": "Đã bao giờ em biết cảm giác chờ đợi một người là thế nào không? Nhiều sáng anh thức dậy, trong tay vẫn nắm chặt cái di động...".

Và từ đó em không bao giờ tắt điện thoại, kể cả khi giận nhau.

Tình yêu là khi anh giận em, chạy băng băng nửa tiếng dưới mưa về nhà. Về đến nhà không gọi điện được cho em, lại chạy ngược qua nhà em vì lo em có chuyện gì.

http://www.xitrum.net/images/dt6.gifhttp://www.xitrum.net/images/dt7.gif

Em đã quen với cảm giác luôn có một người chờ đợi.

Em đã quen mỗi trưa cầm máy lên có một tin nhắn chờ sẵn, và mỗi tối anh gọi chúc ngủ ngon.

Yêu thương đôi khi là lớn, đôi lúc lại giản đơn như hai ngón tay út vô tình chạm vào nhau.

Tình yêu, chỉ đơn giản là những điều như thế
(Kẹo Ngốc)

nhatha4884
26-08-2008, 03:01 AM
Tình yêu là cốc nước trắng

http://songdep.xitrum.net/images/chicken/wallcoobitred012vh0.jpg

Một chàng trai đưa cô bạn gái thân vào quán uống nước. Sau khi người phục vụ đặt hai cốc nước trắng lên bàn và đợi thì cô gái chợt đặt ra một câu hỏi:

- Đố bạn Tình yêu là gì...

Chàng trai mỉm cười quay sang cô phục vụ và nói:

- Chị cho em một ấm trà, một cốc cà phê đen, một cốc cà phê sữa, một ly rượu vang và một ly champagne.


Sau khi mọi thứ đã được mang ra, chàng trai lấy ấm trà và uống chén đầu tiên. Anh ta nói:

- Tình yêu như ấm trà này. Khi ta uống nước đầu sẽ rất đậm đà, nước thứ hai sẽ dìu dịu thanh thanh. Còn nước thứ ba thì sao...

Tình yêu không như ấm trà bởi sau nước thứ ba ấm trà sẽ không còn hương vị ban đầu.

Anh ta lại nhấp một ngụm cà phê đen và nói:

- Tình yêu mang hương vị của cốc cà phê này. Lúc đầu có thể phải trải qua vị đắng nhưng dần dần vị ngọt và thơm sẽ ngấm dần vào mỗi người.

- Nhưng tình yêu không như cốc cà phê sữa. Uống cà phê sữa ta sẽ cảm thấy ngay vị ngọt, vị ngọt của nó đến rất nhanh và đi rất nhanh. Còn tình yêu không như vậy.

Dứt lời anh ta đổ cốc cà phê ấy đi và nói:

- Tình yêu như ly rượu này, nó thật nồng nàn, ấm áp và êm đềm.

Anh ta lại uống ly champagne.

- Không! Tình yêu không thể là thứ nước khai vị chua loét này được.

Chàng trai lo lắng vì không tìm được câu trả lời. Bất chợt anh ta nhìn thấy cốc nước trắng trên bàn. Anh ta reo lên.

- Đúng rồi, hãy nhìn cốc nước kia, nó thật tinh khiết và giản dị. Rượu, cà phê và trà cũng phải bắt nguồn từ nước. Tình yêu cũng như vậy, cái nồng nàn, ngọt ngào, êm đềm và cay đắng cũng phải xuất phát từ lòng chân thành và những điều giản dị nhất. Bạn ạ!

Tình yêu là cốc nước trắng.

Cô gái ngồi im, đôi mắt mở to.

Và rồi cô từ từ nhấc ly nước lên và từ từ đặt vào tay chàng trai.

Chàng trai đã hiểu rằng, anh ta đã có một câu trả lời đúng...

nhatha4884
26-08-2008, 03:06 AM
Yêu - từ A đến Z

http://songdep.xitrum.net/images/chicken/6473.jpg

A - (Absolutely amaze) - Luôn chứng tỏ sự tôn sùng tuyệt đối của bạn với đối phương. Hãy để họ biết điều đó qua những cách cư xử "không giống ai" của bạn. Bạn yêu chính bản thân người ấy, dù họ là ai. Tránh coi những hành động yêu thương của đối phương như điều nghiễm nhiên phải có.
B - (Believe) - Tin tưởng vào bản năng của mình. Hãy làm bất cứ điều gì bạn muốn làm cho người ấy, đơn giản chỉ vì bạn thích. Tình cảm là tự nhiên, đến và đi theo sự mách bảo của con tim. Lí trí không có sức mạnh gì trong vấn đề yêu cả.
C - (Cuddle) - Âu yếm. Đó là một hành động hết sức bình thường mang hai người lại gần nhau hơn và thấy ấm áp hơn.

D - (Discover) - Khám phá những cử chỉ và hành động yêu mới để chuyện yêu thêm phần thú vị. Gửi tin nhắn yêu thương trên bảng thông báo chung của gia đình, gửi tặng nàng một bản tình ca qua đài, hay gọi điện cho nàng chỉ để nói "Anh yêu em".

E - (Entice) - Lôi kéo nàng vào cuộc với thử nghiệm mới trong chuyện "yêu". Rập khuôn một kiểu sẽ khiến cả hai nhàm chán. Sự mãn nguyện của hai người luôn là tiêu chí hàng đầu.

F - (Flirt) - Tán tỉnh. Đừng cho rằng khi đã có được nàng thì không cần phải "thả mồi bắt bóng" nữa. Đôi khi giả vờ như còn đang ở giai đoạn đầu của yêu đương cũng là điều thú vị.
G - (Gaze) - Nhìn say đắm vào mắt đối phương và nhẹ nhàng gửi thông điệp yêu đến họ mà không phải nói lời nào.
H - (Have) - Có một bữa tiệc tình yêu giữa hai người nhân kỷ niệm ngày nói lời yêu hay vào dịp sinh nhật nàng chẳng hạn. Nhạc, ánh nến và bữa tối là tất cả những gì nàng cần khi ở bên bạn, trong những giây phút lãng mạn thế này.
I - (Indulge) - Nuông chiều những khát vọng của đối phương. Hãy viết những điều bạn muốn lên một tờ giấy và bí mật bỏ vào ví của nàng/chàng. Bạn sẽ thấy ngạc nhiên đấy.
J - (Joke) - Vui đùa bên nhau là những giây phút khó quên nhất, hài hước khi bên nàng sẽ giúp bạn ghi được rất nhiều điểm. Nhưng nhớ đùa có giới hạn nếu không bạn sẽ gay go khi "đùa thành thật".
K - (Kiss) - Những nụ hôn có thể thay thế cho mọi lời nói hoa mĩ, bay bổng. Đặc biệt là một nụ hôn chúc ngủ ngon.

L - (Love) - Yêu bằng cả trái tim và tâm hồn. Cả hai sẽ được trải qua những giây phút tuyệt vời với người mình yêu chân thành. Đừng quên yêu chính bản thân mình bạn nhé, đó cũng là một văn hoá khi yêu.
M - (Massage) - Giúp chàng massage ngay tại nhà để quên đi những căng thẳng và mệt nhọc hàng ngày. Nếu có thể, hãy làm người yêu bất ngờ bằng những ngón nghề bạn học được. Thêm chút dầu thơm sẽ khiến mọi chuyện trở nên vô cùng hoàn hảo.
O - (Offer) - Nấu bữa sáng cho chàng, dù chỉ là trứng và bánh mì. Đó sẽ là một khởi đầu tuyệt vời cho ngày mới.

P - (Pretend) - Giả vờ bạn là một người yêu rất say mê. Hãy nghĩ xem mình đã bỏ qua không làm những gì, và giờ sẽ cố gắng đền bù. Hoặc không hãy thử nghĩ xem cuộc đời bạn sẽ thế nào nếu thiếu anh/cô ấy để trân trọng hơn những gì mình đang có.

Q - (Quote) - Trích dẫn một bài thơ, một lời bái hát hay lời hay ý đẹp trên tấm thiệp để gửi đến người bạn yêu. Người ta sẽ hiểu được cảm giác của bạn chính xác là thế nào.
R - (Remember) - Nhớ lấy những điều nhỏ nhất. Tôn trọng mọi sở thích của đối phương. Kỉ niệm sẽ đẹp nếu ta biết gìn giữ và tôn trọng chúng.

S - (Slow) - Những điệu nhảy chậm rãi dưới ánh nến và nền nhạc du dương sẽ khiến bạn trở thành hoàng tử bạch mà trong lòng nàng mà chẳng cần phải quá mất công.

T - (Try) - Thử những cách yêu khác thật nhẹ nhàng và cẩn trọng. Mọi sự khởi đầu đẹp sẽ hứa hẹn một kết thúc có hậu.
U - (Uncover) - Đừng che giấu cảm xúc hay suy nghĩ của bạn. Trò chuyện luôn mang lại những hiệu quả mà đến chính bạn cũng không ngờ tới. Hãy để cảm xúc được bày tỏ dưới ánh sáng của sự yêu thương và trân trọng.
V - (Lời hứa) - Đừng quên hứa hẹn và hãy thực hiện lời hứa. Những lời hẹn ước luôn cần có trong tình yêu.
W - (Watch) - Ngắm nhìn ánh hoàng hôn hay bình minh cùng với người bạn yêu. Lên đường đi dã ngoại với nàng vào một ngày nghỉ đẹp trời bạn nhé.
X - (Xplore) - Khám phá những giấc mơ lãng mạn của bạn. Ngay lập tức thực hiện giấc mơ ấy thật ngoạn mục với nàng để chúng có thể trở thành hiện thực.
Y - (Yearn) - Luôn khao khát được âu yếm, được ôm người ấy trong vòng tay để có cảm giác nàng luôn bên bạn.
Z - (Zzzzzzzzzz) - Hãy ngủ ngon trong vòng tay của người ấy và mơ đến những giấc mơ đẹp. Hai bạn có thể học cách có cùng nhịp thở với nhau. Lúc đó hai người đã thực sự là một.

nhatha4884
26-08-2008, 03:10 AM
Ly và nước

http://songdep.xitrum.net/images/glass_water_big.jpg Ly nói: "Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!"

Chủ hỏi: "Được, cho ngươi nước rồi, ngươi sẽ không cô quạnh nữa phải không?"

Ly đáp: "Chắc vậy!"

Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly.

Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi. Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu.

Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống.

Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát.

Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là 'an bài' của duyên phận.

Ly kêu lên: "Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!"

Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.

Ly dùng sức lay thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.

Ly vỡ tan. Trước lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa.

Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa.

Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.

Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân trọng?

Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi?

nhatha4884
26-08-2008, 03:13 AM
So sánh


http://songdep.xitrum.net/tinhyeu/images/love/love5.gif Không thể tồn tại bất cứ một phép so sánh nào trong tình yêu bởi vì tất cả đều khập khiễng !

Bạn nghĩ sao khi có một cô người yêu thông minh và xinh đẹp? Hẳn phải hạnh phúc lâng lâng chín tầng mây ấy chứ ! Vậy mà tôi cứ phải luôn suy nghĩ về điều này vì chả là so với nàng, tôi như chú vịt xấu xí bơi cạnh cô thiên nga xinh đẹp. Tôi với nàng không cách biệt nhau về tuổi tác, thậm chí tôi còn trẻ hơn nàng... 1 tháng 20 ngày, thế mà trông tôi cứ già hơn nàng đến 5 - 7 tuổi. Còn một điều đáng buồn nữa, tôi xấu trai là thế trong khi nàng thì vô cùng trẻ trung và duyên dáng. Buồn nhất là khi đi với nhau, người ta cứ gọi nàng hết "cô" đến "em" một cách thật ngọt ngào, trìu mến, chả bù với tiếng "chú" khô khốc họ dành cho tôi. Những người mới quen thường hỏi tôi: "Anh có mấy cháu rồi?". Kể cho nàng nghe, nàng chỉ cười ý nhị, không phản ứng mà cũng chẳng lên tiếng... bênh vực tôi. Nếu thấy anh chàng nào mỉm cười tình tứ với nàng, tôi giận sôi cả gan. Mặc dù nàng rất nghiêm túc, đứng đắn, nhưng nhiều khi bỗng dưng tôi lại... giận lây cả nàng. Thỉnh thoảng nàng diện một bộ đồ mới, một chút son môi, một ít phấn hồng trông tươi tắn như một đóa hoa khiến tôi còn phải sững người ngạc nhiên, nửa tự hào nửa... hờn ghen !

Đó là chưa kể đến tài ăn nói và cách ứng xử của nàng. Mỗi khi nàng gọi đến cơ quan tìm tôi mà gặp người khác bắt máy là y như rằng, mấy tay đó cứ đòi tôi cho gặp mặt "cô em gái có giọng nói ngọt ngào". Những khi gặp bạn bè, thế nào mọi sự chú ý cũng dồn hết cho nàng, tôi bỗng như một cái phông nền phụ họa. Thấy mình lép vế quá nên nhiều khi tôi ích kỷ nghĩ rằng nàng xấu đi một chút, ít duyên dáng đi một chút có lẽ hay hơn. Trong bụng nghĩ thế nhưng tôi chưa bao giờ nói về nỗi khổ tâm này cho nàng biết.

Rồi một lần nàng cho tôi xem cuốn album trong đó có những tấm ảnh nàng chụp chung với bạn bè cũ - các đồng nghiệp nam. Đấy là những chàng trai rất trẻ trung, bảnh bao, lại có vài anh chàng ngoại quốc lịch thiệp. Bỗng dưng, tôi buột miệng: "Những người này xứng với em quá hả?". Nàng lặng im, giở sang một ảnh khác. Một tấm ảnh mà trong đó tôi thấy nàng với nụ cười rạng ngời hạnh phúc, ngoan ngoãn trong vòng tay tôi.
(Trung Hưng)

huynh_ngoc_long_88
18-09-2008, 06:30 PM
Khi anh nắm lấy tay em…

Từng chút, từng chút bình yên rón rén len nhẹ vào lòng. Từng giọt, từng giọt hạnh phúc ngọt ngào trôi vào miền thương miền nhớ trong tim theo từng ngón tay em dịu dàng mà ấm áp... đến lạ...

http://i2.photobucket.com/albums/y33/baby_ha/Friends%20of%20MA/2a24.jpg (http://i2.photobucket.com/albums/y33/baby_ha/Friends%20of%20MA/2a24.jpg)

Khi anh nắm lấy tay em...

Anh mong sao: Em thôi không còn để những vẩn vơ lo âu làm vương sầu đôi mắt ướt, mềm mại cả tâm hồn với cảm giác được chở che. Khe tình cảm của em đâu có sâu nhưng tình anh quá nặng, êm đềm lèn qua khung cửa trái tim em... Cho một ngày, đầy ắp những tình yêu...

http://i2.photobucket.com/albums/y33/baby_ha/Friends%20of%20MA/AFR0CD.jpg (http://i2.photobucket.com/albums/y33/baby_ha/Friends%20of%20MA/AFR0CD.jpg)

Khi anh nắm lấy tay em...

Một bước, hai bước... cả vạn bước chân em đi giữa trời giông bão, vẫn thấy trên cao mây trắng bình thản trôi và trời xanh ngập tràn ánh nắng trong ngần soi bóng anh bên em sóng sánh nghiêng nghiêng. Anh biết là em chẳng bao giờ để anh lỡ nhịp, bởi từng bước anh đi luôn có bàn tay em nắm tay anh... không rời...

http://i2.photobucket.com/albums/y33/baby_ha/Friends%20of%20MA/11eleven20050621161041.jpg (http://i2.photobucket.com/albums/y33/baby_ha/Friends%20of%20MA/11eleven20050621161041.jpg)

Khi anh nắm lấy tay em...

Dải ngân hà như trải ra trước mắt anh vô tận.... bừng sáng những vì sao lung linh soi đường cho em và anh qua hết những ngày chông chênh. Đường em đi thênh thang vạn lối, lối tắt lối dài nào cũng có anh bên... (anh ước thế)

http://i2.photobucket.com/albums/y33/baby_ha/Friends%20of%20MA/holdinghands.jpg (http://i2.photobucket.com/albums/y33/baby_ha/Friends%20of%20MA/holdinghands.jpg)

Khi anh nắm lấy tay em....

Em biết không có một trời yêu thương sâu vời vợi anh trao gửi cho em. Em biết không một cái nắm tay đôi khi anh cần hơn muôn ngàn lời nói. Anh hiểu ra rằng, chẳng chi sâu nặng bằng tình em…

http://i2.photobucket.com/albums/y33/baby_ha/Friends%20of%20MA/8595xn3.jpg (http://i2.photobucket.com/albums/y33/baby_ha/Friends%20of%20MA/8595xn3.jpg)

Cái nắm tay, dù là nắm hờ hay nắm chặt, cũng là những cung bậc tình cảm từ trái tim và tới trái tim…

http://i2.photobucket.com/albums/y33/baby_ha/Friends%20of%20MA/163048481_70f2d0ecd6.jpg (http://i2.photobucket.com/albums/y33/baby_ha/Friends%20of%20MA/163048481_70f2d0ecd6.jpg)



__( Gửi tặng pé Nấm)>:D<__________

______

nhatha4884
18-09-2008, 07:24 PM
Người dưng
“Sáng nay thức dậy, tớ phát hiện một chân lí. Cậu biết là gì không?...Là mỗi ngày, tớ lại thấy yêu cậu nhiều hơn!”






Đã một năm rùi cậu nhỉ? Sáng nào thức dậy, tớ cũng nhận được từ cậu một tin nhắn. Ôi, một tin nhắn, chuyện bình thường, có gì đặc biệt đâu mà? Ừ, chả có gì đặc biệt nhưng cậu có tin rằng chỉ một tin nhắn thôi cũng đã giúp tớ thoát khỏi vực thẳm của nỗi cô đơn dài vô tận, một tin nhắn thôi cũng đủ khiến tớ phơi phới nhấc ba lô lên và tung tăng đến trường, chỉ một tin nhắn thôi cũng đủ khiến tớ mạnh mẽ gạt phăng nước mắt và mỉm cười…Và lúc nào cũng thế, rạo rực hơn bình thường, háo hức hơn bình thường và tin yêu hơn bình thường. Như thế, đã đủ đặc biệt chưa nhỉ?
http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/baophuong/2008/0809/080917/080917TY1nguoidung1.jpg


Mà này cậu, quan trọng là những tin nhắn ấy luôn biết đến đúng lúc, khi tớ thực sự cần một bờ vai hay ít nhất là một cái gì đó để tin tưởng và bấu víu vào. Cậu tài tình thật đấy, cậu có mắt thần, cậu dõi theo cuộc sống của tớ hàng ngày, cậu đi guốc trong trái tim tớ. Có đôi lúc tớ tự hỏi, cậu là trai hay gái, người bình thường hay là do tớ tự tưởng tượng ra. Không thể như thế, vì tin nhắn là có thực. Dù cậu có là ai đi chăng nữa, tớ vẫn muốn gọi cậu là thiên thần hộ mệnh của tớ.

“Cậu đã dậy chưa? Hôm nay trời nắng sớm quá. Tưởng như có thể chạm vào những tia nắng ấy. Cậu cũng thế nhé. Rạng rỡ như nắng nhé”.

“Ui, hôm nay thức dậy, trời mưa tầm tã. Tự dưng thấy buồn. Nhưng mà cơn mưa qua đi, cầu vồng sẽ xuất hiện. Giống như kết thúc một đêm bao giờ cũng là buổi bình minh phải không nào? Chúng mình cũng sẽ thế phải không?”

“Mình đang gần biển lắm. Người ta bảo biển là nơi bình yên nhất thế giới này. Khi về với biển, ta thấy được là chính mình. Gửi đến cậu tiếng rì rào của biển xanh nhé!”


Khi tớ kể câu chuyện về cậu cho tụi bạn của tớ, tụi nó thường cười và chế giễu tớ quá mơ mộng, có thể có một tên con trai nào đó đang muốn trêu tớ vậy thôi. Cũng có đứa hâm mộ sự may mắn của tớ vì đã có cậu trong cuộc đời nữa cơ. Hihi, tớ mặc kệ những gì người khác nói, tớ muốn giữ cậu như là bí mật của riêng mình. Nhưng tớ tin là cậu đang ở gần tớ lắm, sát ngay bện cạnh, thế nên cậu mới hiểu tớ nhiều đến thế.
….

Này nhé, tớ cũng hay mộng mơ thử ngồi nghĩ xem cậu có thể là những ai trong cuộc đời mà tớ đã gặp nhỉ?

Phải chăng là Tũn, tên bạn thân nhất thưở ấu thơ. Nhưng chắc không phải đâu, Tũn đã dọn ra ở xa từ hồi năm lớp 1 rùi nhỉ? Và tớ thì cũng đã chuyển nhà 3,4 lần, làm sao Tũn có thể biết được tớ ở đâu cơ chứ?

Hay cậu là Bi, anh chàng lớp trưởng dễ thương, suốt 4 năm cấp 2 phải sợ xanh mắt mèo vì những trò đùa nghịch ngợm của tớ. Tớ và Bi cứ như 2 cực nam châm cùng dấu ý, chạm vào nhau là đẩy, chẳng khi nào hút nhau. Thế mà khi chia tay năm cấp 2, Bi đã nói riêng với tớ rằng tớ là người cậu ấy quý mến nhất. Nhưng Bi đã đi du học Đức được 2 năm rùi.

Hay cậu là hot boy, anh chàng hàng xóm nơi tớ vừa chuyển đến, mỗi sáng sớm vẫn tập chạy qua nhà, nhìn lên ban công thấy cô nàng tớ uốn éo những điệu erobic thì mỉm cười một cái và nói với lên: “Cố lên, sắp thành người “mẩu” rùi đó nàng!” Grừ… grừ…Thật là một tên đáng ghét và không lẽ nào trở trời, hắn lại có những tin nhắn đáng gọi là…quá dễ thương đó không? Không thể nào…

Bla bla bla…

http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/baophuong/2008/0809/080917/080917TY1nguoidung2.jpg


Suy nghĩ nhiều lắm, nhưng kết quả chẳng đi đến đâu. Tớ tạm chấp nhận một con người chỉ tồn tại trong tưởng tượng. Tuy thế, cũng có đôi lần tớ lấy hết can đảm và hỏi cậu:

- “Tụi mình gặp nhau đi. Tớ rất muốn biết cậu nhìn thế nào. Tớ muốn nhìn thấy nụ cười của cậu trong ngày nắng và đôi mắt buồn của cậu trong ngày mưa. Gặp nhau nhé!”
- “Điều đó có cần thiết hay không nhỉ? Chỉ cần cậu nghĩ về tớ và tớ nghĩ về cậu là đủ”.

… Ui, những lí lẽ của cậu, nó vừa hoang đường lại vừa hợp lí đến khó tả. Một lần tớ bực dọc và cáu nhặng xị lên: “Nếu cậu không chịu gặp tớ thì đừng bao giờ nói chuyện với tớ nữa!”

Chỉ là một câu nói thiếu suy nghĩ lúc bực dọc thôi. Thế mà không ngờ cậu đã biến mất gần một tuần. Và một tuần ấy đối với tớ quá kinh khủng, nó dài hàng thế kỉ và tụi bạn tớ thì miêu tả về tớ thế này này: “Mơ mộng cô nương ơi, nụ cười đã tắt ngấm trên cái miệng xinh xẻo của nàng rùi à?” .Nhưng mà cậu rất thương tớ phải không nào, cuối cùng thì cậu lại quay trở lại sau hàng tá những tin nhắn ân hận, nịnh nọt và cả năn nỉ ỉ ôi của tớ phải không nào? Mà tớ chừa rùi, sẽ không bao giờ đòi gặp mặt cậu nữa đâu.
“Cậu à, đừng chờ đợi quá nhiều. Nếu chúng ta có duyên, ắt sẽ gặp nhau trên đường đời vô tận thôi mà”. Ừ, cậu không hiểu nghĩa của từ “vô tận” sao? Biết đến bao giờ chuyện đó sẽ xảy ra nhỉ?
(theo mực tím)

nhatha4884
18-09-2008, 07:30 PM
Dù bao lâu, tớ cũng sẽ đợi...

Nhưng tớ sẽ đợi. Đợi đến khi tớ là lựa-chọn-duy-nhất của cậu cứ không phải lựa-chọn-thay-thế của bất kỳ ai. Vì tớ biết tình cảm từ trái tim sẽ đến trái tim. Rồi cậu sẽ nhận ra, có ai đó mến yêu mình ở rất gần, rất gần…





Đừng giận tớ nhé, nếu suốt ngày làm cậu phát bực vì những trò gán ghép linh tinh. Dù tớ thừa biết cậu chả “ế” bao giờ nhưng…cậu biết câu “gắp lửa bỏ tay người” không. Con gái bọn tớ vốn luôn hay nói "không"mà lại "có" ý mà.
Đừng hầm hầm với tớ vì hay đi lung tung, lạc đường rồi lại lôi cậu đến đưa về. Mỗi lần như thế, tớ biết là phiền cậu lắm, nhưng biết làm sao được, tại lúc đó trong đầu tớ chỉ hiện lên số mobile của cậu thôi…
Cũng đừng chụp mũ tớ là “đầu đất” chỉ vì nghe mãi vẫn không thấm Children Bodom được không hả? Thực sự là tớ cũng không thể hiểu nổi sao cậu lại đam mê thứ nhạc ầm ầm như sấm thế không biết. Mà này, dù tớ cực kỳ thích cậu, rất muốn hiểu thêm nhiều điều về cậu. Nhưng đừng nghĩ vì thế mà tớ chịu mất đi bản sắc riêng của mình nhé. Tớ sẽ thử nghe thêm Rock cho phong phú thêm hiểu biết âm nhạc của mình, nhưng sẽ chẳng bỏ Rap và thôi hâm mộ anh LK đâu.

http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/phananh/2008/09/080917dubaolautovandoi2.jpg
Tớ đã luôn sẻ chia với cậu mọi điều, kể cả về cô bé đã làm cậu buồn...
À, cho tớ cảm ơn cậu nhé. Cho những lần tớ buồn bực vì điểm số không như ý hay mặt nặng mày nhẹ với con bạn thân, cậu lại kéo tớ đi “thả” nỗi buồn theo những con thuyền giấy ờ hồ, để những chiếc máy bay giấy chở đi những ưu phiền ngốc xít. Cùng cậu nhấm nháp vị ngọt lạnh tê tê đầu lưỡi của cây kem ốc quế chocolate mỗi lần như thế, thử hỏi tâm trạng tớ đâu còn chỗ nào cho những mệt mỏi trú chân nữa chứ.
Nhân tiện xin lỗi cậu luôn, vụ hôm sinh nhật đã tặng quà muộn. Không phải tớ quên đâu. Ngày đó tớ đã mong ngóng từ mấy tháng trước cơ mà. Tại tớ biết cậu thích áo Baby Milo, nên đã cố đợi đợt hàng xách tay từ Thái về để chọn bằng được cho cậu chiếc áo lạ và độc nhất. Đấy, lý do là thế mà chẳng hiểu sao khi giáp mặt, tớ lại bảo với là đã quên béng sinh nhật cậu cơ chứ. Ôi, tớ thật là…
Mà này, cậu luôn bảo tớ “ngố” với “ngốc”, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chả biết ai “ngốc” hơn ai đâu. Nhớ cái lần cậu thổ lộ với tớ về “bạn ý”, cậu đã chốt lại rằng một đứa chưa từng biết rung rinh như tớ thì làm sao hiểu “tình iu” là gì cơ chứ. Hix, cậu ngốc thì có ý, tớ thích cậu đã bao lâu rồi, cậu có biết không?
Dù tớ thích cậu là thế, nhưng không vì vậy mà tớ vui nổi khi cậu bị “bạn ý” từ chối. Cậu đau, tớ cũng đau lắm chứ. Nếu không nói là đau gấp đôi, một phần của tớ, một phần hộ cậu.

http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/phananh/2008/09/080917dubaolautovandoi1.jpg
... nhưng dù thế nào tớ cũng ở bên cạnh và chờ đợi cậu.
Dù tớ thích cậu là thế, nhưng cậu biết tại sao tớ lai từ chối khi cậu bảo “bọn mình là một đôi đi” không? Vì tớ biết cậu chỉ đang tìm một ai đó thế chân “bạn ý” để yêu bừa. Tớ không muốn mắc sai lầm, và cũng chẳng muốn mình là bóng của ai hết nên đã tự tay để vuột mấy cơ hội được gần cậu thêm nữa…
Nhưng tớ sẽ đợi. Đợi đến khi tớ là lựa-chọn-duy-nhất của cậu cứ không phải lựa-chọn-thay-thế của bất kỳ ai.
Tớ sẽ đợi. Vì niềm tin của tớ ở nơi cậu nhiều lắm. Vì tớ biết tình cảm từ trái tim sẽ đến trái tim. Rồi có lúc cậu sẽ nhận ra, có ai đó mến yêu mình ở rất gần, rất gần…
Dù ngày đó có xa xôi đến cỡ nào thì tớ tin mình có thể đợi…

nhatha4884
18-09-2008, 07:50 PM
Chia tay và... 1001 chuyện bi hài


[Kênh14] - Sau chia tay, có cả ngàn cách mà người trong cuộc đối mặt với sự thật, bi có, hài có... http://kenh14.vn/Images/EmoticonOng/09.png



http://kenh14.vn/ImagesGUI/Portal/Share/butchi.jpg Nhật Hạ (http://tacgia.kenh14.vn/default.aspx?uid=Nhật Hạ)


Lúc đang yêu thì cái gì cũng hoàn hảo. Đến khi đổ vỡ thì bao nhiêu mơ mộng sụp đổ, màu đen nhấn chìm màu hồng. Tệ hơn khi bao nhiêu lời chia tay lại lấy đi nhiều nước mắt và kết thúc trong sự tức tưởi của cả hai…
Chuyện của các “Chí Phèo”
Gặp lại Quỳnh Vân (18 tuổi) sau nửa năm du học, trông cô bạn hốc hác và mệt mỏi thấy rõ. Hỏi ra mới biết Vân vừa chia tay người yêu cùng đi học chung vì không hợp tính cách. Tuy Vân là người chủ động chấm dứt tình yêu nhưng xem ra hai người vẫn còn lằng nhằng chán chê. Nam – người yêu của Vân từng tuyệt thực và suýt bị cấm thi vì nghỉ học quá nhiều sau khi break up. “Là con gái, lại tận mắt chứng kiến người yêu cũ của mình suy sụp như thế nên mình không nỡ…” – Vân nói. “Lần này nói là về nghỉ hè nhưng mình cũng tranh thủ “cách li” khỏi anh ấy luôn, chứ thế này mãi thì chết mất…”
My (17t, TPHCM) lại có cách “ăn mày” tình cảm khác hẳn. Ngày chia tay, My nói với người yêu “Em để anh đi vì muốn anh hạnh phúc”. Nhưng chẳng hiểu My muốn Tùng (19t) hạnh phúc kiểu gì mà ngày nào cô nàng cũng up những entry sướt mướt. Nào là kỉ niệm cũ có ai nhớ không, lúc lại là thời gian qua sao nỗi đau vẫn còn… Người ngoài nhìn vào thấy My đau khổ ai cũng trách Tùng thật là quá đáng. Còn Tùng thì “Vừa dằn vặt vì mình làm cô ấy đau, vừa khó xử vì mọi việc không nghiêm trọng như những gì mọi người vẫn nghĩ” – anh bạn chia sẻ.

http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/phananh/2008/08/080823chiatyava1001chuyenbihai1.jpg
Sau khi chia tay...
Khi “Khủng bố” lên ngôi!
Nhưng nếu những Chí Phèo chỉ ăn vạ chờ tình thương từ những người xung quanh thôi thì đã chẳng có gì mà ầm ĩ. Đằng này, những lời chia tay lại là cơ hội cho các “trùm khủng bố” hoành hành theo kiểu “ăn không được thì phá cho hôi”.
Bá Duy (TPHCM) từng choáng váng khi một loạt tin đồn thất thiệt về mình lan nhanh trong cả trường. Đến những người bạn cũ cũng hỏi thăm “Chuyện của mày thế nào rồi…” Duy lần mãi mới ra việc cô người yêu nhỏ xinh ngày nào “thấy ghét” cái mặt Duy, lại sẵn quen với mấy người bạn viết báo nên “Cô ấy tung chuyện của chúng tôi lên, còn để lại profile thật của tôi nữa chứ. Giờ thì tôi chẳng khác thằng Sở Khanh là bao!”
Nghiêm trọng hơn, cô bạn Hoàng Ngọc (17t) từng chết lên chết xuống vì những cuộc gọi nặc danh cho bố mẹ cô báo là “Em Ngọc có băng Sex”. Đã thế, chứng kiến thêm một loạt phong bì có chứa hình ảnh cô con gái rượu hôn người yêu say đắm trong các quán bar gửi đến tận nhà nên phụ huynh của Ngọc nổi giận đùng đùng. “Mình biết chỉ có Ex chứ không ai. Anh ấy từng dọa sẽ tung hình nóng lên khi mình đòi chia tay. Mình tưởng đâu anh ấy chỉ hù…” – Ngọc mếu máo. Hai tháng sau những ngày nóng bỏng đó, Ngọc vẫn thường xuyên bị “cấm cung”, cực kì hạn chế trong giao tiếp.
Chia tay nghĩa là chấm hết???
Chẳng ai muốn mình mất đi tất cả. Thậm chí có đôi còn giao kèo “Sau khi bye bye nhất định sẽ là bạn nhé”. Nhưng liệu chia tay xong, hai người có thể tiếp tục tình bạn không?
Câu trả lời ở thì tương lai là Có. Còn hiện tại thì là Cực kì khó. Ex từng là người rất hiểu bạn, quan tâm và thậm chí có những sở thích giống bạn nữa à Hai người rất dễ dàng chia sẻ mọi chuyện với nhau và trở thành những người bạn tốt. Tuy nhiên, trong thực tế cả hai “đương sự” thường xuyên đổ lỗi cho nhau, cộng với hàng tá những lời nói đầy dao găm thì rất nhiều couples không thể làm bạn như trước.

http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/phananh/2008/08/080823chiatyava1001chuyenbihai2.jpg
... nhiều người vẫn không thể đối mặt được với sự thật.
Đừng phá hỏng tất cả!
Dù muốn hay không thì chia tay cũng không phải là điều ngọt ngào (ngoại trừ những trường hợp không có tình yêu hoặc chỉ lợi dụng nhau thôi nhé). Vì thế, nếu bạn là người chủ động nói lời tạm biệt thì đừng hi vọng ai kia sẽ hí hửng với quyết định này. Họ sẽ khó mà vui vẻ hoặc tỏ ra bình thường ngay lập tức.
“Mình không cố tình làm Tùng tổn thương hay “lôi kéo” sự thông cảm của mọi người đâu” – cô bạn My ở trên giải thích. Theo My thì việc thỉnh thoảng cô viết những dòng tâm sự là vì “Kí ức đẹp quá và vì mình vẫn còn yêu anh ấy lắm”. Với những trường hợp như thế này thì thời gian là liều thuốc hữu hiệu nhất đấy.
Lại nhắc đến chuyện của những người “bị” bye bye, đánh đổi lòng tự trọng và những kỉ niệm tuyệt đẹp vì sự ích kỉ nhất thời thì chẳng hay ho chút nào. Rất may mắn khi chúng tôi liên lạc được với Khánh – Ex của cô bạn Hoàng Ngọc. Nói về chuyện cũ, Khánh thừa nhận mình đã “quá bực bội vì bị người yêu bỏ rơi nên làm ẩu”. Hậu quả là khi thấy cuộc sống Ngọc khốn đốn thì Khánh “hối hận cũng không kịp rồi!”
Khi bị tổn thương vì lời chia tay thì chẳng ai tỉnh táo nổi đâu. Nhưng hãy bình tĩnh và cẩn thận với từng hành động của mình nhé. Bạn có thể làm đau người bạn từng yêu thương. Hoặc bạn có thể tự hại chính mình bằng những cú “trả thù” củ chuối đấy

nhatha4884
25-10-2008, 02:15 PM
sợ mất một ai đó nhưng bản thân ta lại không níu giữ, ta muốn người đó quay lại nhưng lòng kiêu hãnh đã đẩy người đó đi xa hơn.Trong tình yêu, nếu bạn yêu một ai đó, hay cố gắng bên người đó. Và khi người đó thuộc về bạn, hãy trân trọng và gìn giữ. Bởi tình yêu không phải là một món đồ mà khi mất ta dễ dàng tìm lại được. Và nếu bạn may mắn có lại được thì trong tim người đó cũng đã hiện hữu một vết thương khó lành

binhminh_py
25-10-2008, 02:35 PM
H ơi ! anh không quên tuần lễ này đâu -01 tuần đẹp trời, nếu tình bạn của đến giúp anh cảm thấy mạnh mẽ hơn, tràn đầy sức sống. Tình yêu gõ cửa làm anh cảm thấy ấm áp hơn, yêu đời hơn.Em biết không? Khôngcó tình cảm nào đáng quý bằng tình bạn của e,nhưng cũng không có tình cảm nào đáng trân trọng bằng tình yêu . Với anh không thể chọn một trong hai tình cảm ấy, không thể ưu tiên tình bạn hơn hay tình yêu hơn. Vậy, hãy dành một ngày, một khoảng lặng đủ để suy ngẫm về chúng và hãy sắp xếp trong chính trái tim mình, trong suy nghĩ của mình và cụ thể hơn là thời gian biểu của mình những khoảng trống cần thiết cho tình bạn cũng như tình yêu...Có thể em rất khó vì em đã là ,,chị, nhưng nhóc thì đang làm anh đó hi hì....
http://www.ngoisaoblog.com/data/image/n4/love_586.gif
Tình yêu và hôn nhân là một ván cờ quyết định cả một chặng đường dài số phận mình. Đâu có dể dàng gì để cùng nắm chặt tay nhau đi hết chặng đường, đâu dể dàng gì 2 tâm hồn luôn cùng chung nhịp đập và cũng đâu dể dàng gì tìm được thứ hạnh phúc ngọt ngào như lúc bắt đầu mới yêu nhau phải không em/
Hãy để anh yêu em, em nhé! http://www.ngoisaoblog.com/data/image/n1/fallinlove_295.jpgAnh sẽ bắt đầu bằng cách nhắn tin cho em mỗi sáng! Có thể anh không đủ tài để nhắn những SMS ngọt ngào, hay lãng mạn như ai đó đã từng làm. Nhưng hãy cứ để anh thử một lần, rồi em sẽ thấy. Anh sẽ chỉ nhắn tin để gọi em thức dậy, nhắc nhở rằng em cần phải ăn sáng để đủ sức cho một ngày dài. Và cứ như vậy, anh sẽ chỉ nhắn tin để nhắc nhở em những điều cần làm. Nếu em cảm thấy những tin nhắn đó là nhàm chán và khiến em mất tự do, thì anh sẽ không làm thế nữa, thay vào đó, anh sẽ nói rằng: Anh nhớ em!Anh sẽ thực hiện điều đó thật âm thầm. Nếu như em chưa sẵn sàng để bắt đầu một mối quan hệ mới, sau tất cả những gì đã qua. Thì anh sẽ chỉ lặng lẽ ở bên em, âm thầm và hoàn toàn tự nguyện. Ai có thể ép trái tim mình phải làm những điều mình không muốn đây? Không ai cả! Với lại, anh càng không muốn em phải làm những điều em không thể, bởi tình cảm là thứ phải luôn xuất phát từ một trái tim tự nguyện. Nếu em chưa sẵn sàng để yêu, vậy anh sẽ bắt đầu như là một người bạn thật tốt, được không em?
Hãy để anh yêu em, em nhé!
http://www.ngoisaoblog.com/data/image/n4/langmanlu8_379.jpg
Anh sẽ chứng tỏ điều đó bằng cách chạm vào nỗi đau sâu kín của em. Nhưng đừng lo, anh sẽ chạm thật nhẹ nhàng, vuốt ve, an ủi và rồi gỡ bỏ nó. Anh biết điều đó sẽ làm em đau, nhưng suy cho cùng, có ai sống mãi với nỗi đau quá khứ được đâu? Hãy để anh giúp em quên đi người cũ, và hướng về tương lai. Cái tương lại mà em sẽ chỉ thấy những niềm vui và hạnh phúc ngự trị xung quanh mình ấy. Và em! Cho phép anh là một phần tương lại đó của em chứ?
Hãy để anh yêu em, em nhé!
http://www.ngoisaoblog.com/data/image/n1/hoc-tu-qua-khu-gso_339.gif
Anh sẽ chứng minh điều đó bằng cách mang lại cho em nụ cười, bởi khi những giọt nước mắt bất lực trong việc xoa dịu niềm đau, sao ta không thử bằng những nụ cười nhỉ? Không biết đã ai nói với em rằng khi cười trông em thật xinh đẹp chưa? Nhưng em hãy cứ cười vui lên em nhé, bởi anh sẽ ở bên, và hoà chung vào niềm vui đó. Với anh, yêu một người, chỉ đơn giản là luôn được ngắm nhìn người mình yêu vui cười.
Hãy để anh yêu em, em nhé!
http://www.ngoisaoblog.com/data/image/n4/20065217175436762_577.jpg
Dù em đã nói lời đồng ý, nhưng anh vẫn muốn hỏi lại em câu này. Bởi niềm vui đến quá bất ngờ, và trái tim anh vẫn chưa thôi rộn ràng vì điều đó. Người ta nói khi yêu mọi thứ đều màu hồng, nhưng anh biết, vẫn còn nhiều khó khăn phía trước lắm. Nhưng điều đó có gì đáng để suy nghĩ đâu nhỉ? Bởi anh đã có em mà, anh đã có sức mạnh của tình yêu, để vượt qua tất cả.
Cảm ơn em, vì đã để anh được yêu em!

huynh_ngoc_long_88
23-11-2008, 12:34 AM
Suỵt... nói nhỏ thôi....

Đón em với một chiếc khăn, một đôi găng tay và mũ len ấm áp để em không bị nhiễm lạnh khi đi cùng anh trong đêm Giáng sinh.

- Thiết kế một bữa tối hoàn hảo chỉ có hai đứa bên nhau dưới ánh nến lung linh. http://mariecurie.biz/p/images/smilies2/em164.gif



- Nhắc tới những kỷ niệm đẹp chúng mình đã trải qua trước mùa Noel này. http://mariecurie.biz/p/images/smilies2/drunk.gifhttp://mariecurie.biz/p/images/smilies2/drunk.gif



- Cùng em tới nhà thờ dự thánh lễ và hát thánh ca tuy anh không phải là người theo đạo.http://mariecurie.biz/p/images/smilies2/Onion/union-99.gifhttp://mariecurie.biz/p/images/smilies2/Onion/union-99.gif



- Nhẹ nhàng cầm tay em và áp chúng vào ngực anh trong thời khắc thiêng liêng nhất.
http://mariecurie.biz/p/images/smilies2/Onion/union-79.gifhttp://mariecurie.biz/p/images/smilies2/Onion/union-79.gif


- Thấy con tim mình đập cùng nhịp với tim em khi tiếng chuông nhà thờ ngân vang.http://mariecurie.biz/p/images/smilies2/Onion/union-25.gifhttp://mariecurie.biz/p/images/smilies2/Onion/union-25.gif



- Thầm ước chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau cả trong những phút giây hạnh phúc nhất và gian khổ nhất.http://mariecurie.biz/p/images/smilies2/wheelchair.gifhttp://mariecurie.biz/p/images/smilies2/wheelchair.gifhttp://mariecurie.biz/p/images/smilies2/wheelchair.gif



- Tặng em một nụ hôn nồng thắm và chúc em Giáng sinh an lành khi đưa em về đến cổng nhà.http://mariecurie.biz/p/images/smilies2/kiss1.gifhttp://mariecurie.biz/p/images/smilies2/kiss1.gifhttp://mariecurie.biz/p/images/smilies2/kiss1.gif



- Nằm mơ anh và em tay trong tay trên phố Nhà Thờ khi anh ngủ.http://mariecurie.biz/p/images/smilies2/Onion/union-3.gifhttp://mariecurie.biz/p/images/smilies2/Onion/union-3.gif



- Thức dậy với kế hoạch của một mùa Giáng sinh mới mà em và anh là hai nhân vật chính.http://mariecurie.biz/p/images/smilies2/em55.gifhttp://mariecurie.biz/p/images/smilies2/em55.gifhttp://mariecurie.biz/p/images/smilies2/em55.gif

(nguồn: http://mariecurie.biz/p/showthread.php?p=61602&posted=1#post61602 )

maidongbac
12-01-2009, 06:32 PM
DUYEÂN MAY VAØ SÖÏ LÖÏA CHOÏN

Khi ta gaëp ñöôïc ngöôøi ta yeâu
Khi ta ôû ñuùng vaøo moät nôi naøo ñoù
Vaøo ñuùng moät thôøi ñieåm naøo ñoù.
Ñoù laø duyeân may!
Vaán ñeà laø nhöõng gì xaûy ra tieáp sau ñoù.
Khi naøo thì baïn vöôït qua ñöôïc tình traïng boàng beành , choaùng ngôïp vaø chìm ñaém trong tình yeâu ñeå böôùc sang moät taàm thöùc môùi? Ñoù laø khi lyù trí trôû veà, khi baïn ngoài laïi vaø suy nghó xem lieäu baïn coù thaät söï muoán tieán tôùi moät moái quan heä beàn vöõng hay ñeå taát caû vaøo kæ nieäm?
Neáu baïn quyeát ñònh yeâu moät ai ñoù vôùi taát caû nhöõng nhöôïc ñieåm cuûa ngöôøi aáy. Ñoù khoâng coøn laø duyeân may nöõa.
Ñoù laø söï löïa choïn!
Khi baïn choïn saùnh vai cuøng moät ai baát keå nhöõng cay ñaéng, ngoït buøi cuûa cuoäc ñôøi.
Ñoù laø söï löïa choïn!
Cho duø baïn bieát raát roõ raèng coù raát nhieàu ngöôøi ôû beân ngoaøi traùi tim baïn duyeân daùng hôn, thoâng minh hôn, giaøu coù hôn ngöôøi baïn yeâu nhöng baïn vaãn quyeát loøng khoâng ñoåi thay.
Ñoù laø söï löïa choïn!
Söï choaùng ngôïp, boàng beành vaø tieáng seùt tình yeâu ñeán vôùi ta baèng cô may. Nhöng tình yeâu ñích thöïc chính laø söï löïa choïn cuûa traùi tim, söï löïa choïn cuûa chính chuùng ta
Noùi veà baïn ñôøi, coù moät caâu trong boä phim khaù hay maø toâi cho laø ñuùng: “ Ñònh meäânh mang chuùng ta ñeán vôùi nhau nhöng chính chuùng ta laøm cho ñònh meänh trôû thaønh söï thaät”

maidongbac
12-01-2009, 06:37 PM
TAÂM SÖÏ HAI GIOÏT NÖÔÙC MAÉT

Chuyeän keå raèng coù hai gioït nöôùc maét cuøng troâi treân moät doøng soâng. Moät gioït nöôùc maét beøn hoûi: “ Baïn laø ai?” – “Toâi laø gioït nöôùc maét cuûa moät coâ gaùi , coâ ñaõ yeâu moät chaøng trai vaø ñaùnh maát anh ta. Coøn baïn laø ai?” Gioït nöôùc maét kia traû lôøi: “ Toâi laø gioït nöôùc maét ñaõ coù ñöôïc anh ta vaø phaûi chòu ñau khoå vì tính khí anh aáy”

galaxy_phapli
16-04-2009, 03:55 PM
Ha ha ha, chắc phải đặt tên topic này là Nhật Hạ mất, toàn là bài của chị ko ah.

huynh_ngoc_long_88
21-04-2009, 10:56 PM
http://a367.yahoofs.com/blog/49be8e49z11bc2687/96/__sr_/52bb.jpg?mgQ8e7JB5A76LNeQ (http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=367&id=XuRJrx05br_XlKe4zT9l19HMvEdE6qo8_84-) http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif (http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=367&id=XuRJrx05br_XlKe4zT9l19HMvEdE6qo8_84-)

" ....


Món wà đầu tiên anh muốn tặng em...http://www.mariecurie.biz/p/images/statusicon/wol_error.gifClick this bar to view the full image.http://www.victorianrose.org/images/red_rose2.jpg


Một bông hồng tượng trưng cho tình yêu duy nhất anh dành cho em...

Có thể một ngày nào đó, cánh hoa này sẽ tàn, nhưng tình iu dành cho em vẫn mãi... "


25-04, một ngày như mọi ngày trong năm, đối với mọi người vẫn thế. Nhưng ngày đó là một ngày gì đó rất đặc biệt, rất trọng đại, một ngày mà mình mong đến nhất trong cả năm.

Cũng như Ngư Lang và Chức Nữ, họ cũng chỉ được gặp nhau một ngày. Và tôi cũng thế, cũng chỉ có được 1 ngày để dành hết can đảm và cũng có lý do đi thăm, gặp 1 ai đó...

" ....

Nếu có ai hỏi cái gì quan trọng với anh nhất,


Ước mơ ah? Không ! Hoài bão ah? Không! Tương lai ah? Không!



Có lẽ không có gì trên đời này quan trọng hơn em...


Có lẽ anh sẽ dành 1 bí mật nho nhỏ cho em,


Và cũng có lẽ, em sẽ không nhận món quà của anh


Nhưng anh vẫn tặng


Vì anh chỉ muốn em biết rằng


Em là người quan trọng nhất đối với anh,


Và là người anh yêu nhất


Sẽ đến 1 ngày nào đó em sẽ hiểu... "




Và chính em là người giúp anh trưởng thảnh hơn, và nhận biết được nhiều điều...

" Tình yêu là một thứ gì đó rất thiêng liêng, tuy nhiên có lúc làm ta buồn lòng




Tình yêu là sự trợ đợi, bạn đã chờ đơi cả đời để gặp được một người mình thực sự yêu thương




Tình yêu là sự tha thứ, khi yêu ta có thể bỏ qua tất cả cho nhau, quá khứ cũng như lỗi lầm




Tình yêu là sự hy sinh, có những việc chúng ta không cần suy nghĩ khi làm để làm cho nhau hạnh phúc dù rất nguy hiểm hay phần thiệt sẽ về phía mình





Tình yêu là sự hy vọng, đôi cánh tình yêu sẽ nâng đỡ chúng ta khi thất bại và tuyêt vọng





Tình yêu là sức mạnh, biến những ước mơ của ta thành sự thật




Tình yêu là một giai điệu, có lúc trầm có lúc bổng, một điệu nhạc khiến ta sảng khoái khi mệt nhọc




Và tôi đã tìm được tình yêu của mình nhưng lại để vụt mất





Hỡi những bạn đang yêu, hãy trân trọng tình yêu mình đang có và nâng niu nó..."


Anh đã và đang say sưa trong những điều ngọt ngào, ấm áp, hạnh phúc đó, nhưng anh vẫn biết

"....

Trong một quyển nhật ký của người ban tôi có tên Dra..., tôi vô tình đọc được 1 đoạn thật buồn cười và khó hiểu đến ngờ nghệch:

..."Có một người bạn thân tôi hỏi, tại sao tôi lại yêu em.


Tại sao tôi phải chờ em ? Mặc dù tôi đã bít em đã ai đó bên cạnh rồi.



Tại sao tôi phải chờ em ? Tôi có thể wên em để đi chơi với 1 bé xinh xinh khác.



Tại sao tôi phải chờ em ? Tôi có rất nhiều