dangquang kdc
27-03-2009, 10:08 PM
file:///C:/DOCUME%7E1/winxp/LOCALS%7E1/Temp/moz-screenshot-1.jpghttp://www2.vietbao.vn/images/vivavietnam4/van_hoa/40173285_165304sm.jpg
Chưa bao giờ có buổi chiều trời đẹp nắng tươi vàng như mật ong, và nắng vàng như sắc lại những tinh thể lóng lánh nên không khí hơi có vẻ ngột ngạt. Về tới nhà chưa gì vợ anh khen buổi hoàng hôn nhớ đời.
Như vậy xung quanh mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, thời gian trôi qua cho anh và trôi qua người nhưng riêng anh, bỗng dưng thời gian làm một bước nhảy vọt. Điều gì đã xảy ra? Anh không hiểu nữa. Năm giờ tan sở, dắt xe ra cửa vừa nổ máy vừa nhìn màu nắng vàng, vụt chuyển sang bảy giờ.
Tự nhiên anh bị lấy cắp hai tiếng đồng hồ, ngày bỗng rút ngắn làm chao đảo hết mọi thói quen. Mọi thứ bỗng lộn tùng phèo lên. Theo thường lệ, tan sở anh cùng bạn bè vô quán ngồi lai rai tán gẫu, đành phải bỏ để về nhà trong khi vẫn chưa kịp chuẩn bị để thích ứng hoàn cảnh mới. Tắm rửa xong ra ngồi trước mâm cơm, vợ anh vô tư vừa ăn cơm vừa xem vô tuyến chương trình buổi tối bắt đầu bằng bản tin tức thời sự. Hạnh phúc gia đình ấm áp, tưởng như chuyện quá khứ, tương lai không có điều gì xen vô buổi cơm mất vui. Anh mặc dù biết vậy nhưng sự cố diễn ra không tài nào hiểu.
- Hồi sáu giờ chiều em ở đâu, làm gì?
Đang ăn nghe hỏi chị vội vàng để chén cơm xuống bàn, đôi mắt mở to ngạc nhiên.
- Có việc gì không anh. Đi làm về lo giặt giũ, cơm nước không muốn kịp. Đâu như anh. Sao anh lại đi hỏi vậy, ai đã nói điều gì sau lưng - chị ngơ ngác.
Chẳng những anh không trả lời, thỉnh thoảng lắc lắc đầu như cố xua đuổi ý nghĩ nào đó. Không thể có chuyện thời gian lựa anh làm đối tượng bước nhảy vọt, cần phải kiểm chứng thêm. Anh đứng dậy bấm số điện thoại gọi quán nhậu Hai Lúa, quán mà anh hay ghé mỗi chiều.
- Alô, tôi đây. Chiều nay quán có đông khách, phe nhà mình có đủ mặt không anh Hai?
Anh sợ hỏi đột ngột nên làm một đường vòng vo, vợ anh tò mò theo dõi lắng nghe hai người đàn ông chuyện trò, không biết bên kia đầu dây nói gì, anh gật đầu ừ, à. Rồi từ ngạc nhiên này chuyển sang ngạc nhiên khác. Bỗng dưng anh hỏi bên kia: “Vậy là sáu giờ anh không có đi đâu”. Cũng giống câu hỏi mà anh đã hỏi chị.
Bấy nhiêu đã đủ không cần phải kiểm chứng thêm. Phần vợ anh đang nghi ngờ bối rối, từ từ anh mới giải thích được. Nói ra sớm cô sẽ quýnh quáng lên chạy đi hỏi han kiếm thuốc cho anh uống hoặc là kêu đi khám bệnh. Chắc chắn không tránh khỏi việc bác sĩ ghi vô sổ khám bệnh của anh hai chữ tâm thần. Nói ra sớm càng rối hơn, chi bằng anh bình tĩnh nghĩ ra cách thích ứng, nhất là mối quan hệ với bạn bè.
Làm sao đây thói quen mỗi chiều anh và bạn bè không hẹn mà gặp nhau ở quán nhậu. Vừa nâng ly vừa chuyện trò, những câu chuyện thời tiết, thời sự, chuyện người mập nhịn ăn cho ốm. Bà trưởng ban một cơ quan đít vốn teo ngắt vụt đi Sài Gòn bơm mông hay là độn mông gì đó. Rồi cả bàn nhậu xúm nhau cười nâng ly bia một thứ thuốc vui, buổi chiều xế muộn qua lúc nào không hay, đến giờ chia tay về nhà với vợ con. Đột ngột vắng mặt anh. Bạn bè rồi sẽ buồn sẽ dần quên anh... Hóa ra buồn vui, trí nhớ gắn liền với thời gian, vậy anh phải tập quên trước khi bạn bè quên mình.
Vậy là anh giải quyết xong một chuyện. Riêng anh sắp xếp như thế nào khi anh một ngày được rút ngắn chỉ còn có 22 tiếng đồng hồ, trong khi thời gian là vàng bạc. Từ lâu khoa học đã tính kỹ, con người sống đến 80 tuổi, phải bỏ ra bao nhiêu năm dành cho những khoản ăn, ngủ, đi chơi, chuyện trò, vệ sinh.
Chuyện này anh học được ở trong quán. Anh cảm thấy thấm thía, con người sau khi bỏ ra hết, thời gian dành cho sống làm việc chẳng được bao nhiêu. Tuy là ngày làm việc tám tiếng, trừ ra các khoản hút thuốc, uống nước, đọc tài liệu..., chính thức làm việc chừng năm tiếng là nhiều. Quên, đời con người còn một khoảng rất là vất vả, rất cực. Người bạn nêu ra vấn đề theo cười tủm tỉm để bàn nhậu chờ đợi rồi mới lật ngửa lá bài. 80 năm đời người, từ lúc mới phát dục, người có ba ngàn lần tình tang, ai vượt qua con số đó thì phải hết sớm, chưa đủ thì vẫn tiếp tục đến già.
Nhân con số kia với số phút, thành ra đời người phải bỏ ra bốn năm nằm suốt trên giường tình tính tang không được phép xuống đất, không ăn, không uống. Anh phản đối, lẽ nào nhiều vậy. Người bạn cười lớn, mày thử lấy giấy viết ra tính coi. Anh không dám tính nhưng anh tin chắc là đúng, bởi vì khoa học việc nào cũng phải cụ thể.
Qua ngày hôm sau anh đã chuẩn bị tư thế bước sang cuộc đời mới. Buổi sáng trôi qua bình thường. Cho đến buổi trưa anh bắt đầu hồi hộp cho đến chiều chuông reo vang tan việc. Vẫn màu nắng vàng tươi óng ánh như sắc lại kết tinh những tinh thể lóng lánh. Dấu hiệu bao bước nhảy thời gian tới, anh lên xe chạy thẳng về nhà.
- Sao hôm nay về sớm vậy anh. Vợ anh hỏi. Anh ừ cho qua, bụng hồi hộp chờ đợi nhưng sao đồng hồ vẫn chạy bình thường. Anh vẫn tiếp tục bình tĩnh chờ đợi, rồi không có việc gì làm anh xuống bếp ngồi bên vợ lặt rau. Chị lẳng lặng bên anh, sau đó chị như thu hết can đảm phát biểu:
- Phải chi chiều nào ông cũng ở nhà, vợ chồng vui biết mấy.
Thời gian chầm chậm trôi không có điều gì xảy ra. Vậy là thỉnh thoảng có trục trặc gì đó, thời gian làm một bước nhảy vọt rồi tự điều chỉnh. Nhưng qua đó anh khám phá ra những bí mật của thời gian. Trước hết là phải quên nó đi. Tỉ như ai cũng chết, cũng bị lãng quên, vậy thử quên nó đi, sống chết trở thành một, vậy là không lệ thuộc thời gian. Một ngày có 24 tiếng đồng hồ anh vẫn bối rối thấy ngày trôi qua rất nhanh. Ngày rút ngắn còn 22 tiếng thấy vẫn đủ. Đấy là bí mật lớn của thời gian.
Truyện ngắn 1.197 chữ của NGÔ KHẮC TÀI
Theo Vietbao, Tuoi Tre Online.
Chưa bao giờ có buổi chiều trời đẹp nắng tươi vàng như mật ong, và nắng vàng như sắc lại những tinh thể lóng lánh nên không khí hơi có vẻ ngột ngạt. Về tới nhà chưa gì vợ anh khen buổi hoàng hôn nhớ đời.
Như vậy xung quanh mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, thời gian trôi qua cho anh và trôi qua người nhưng riêng anh, bỗng dưng thời gian làm một bước nhảy vọt. Điều gì đã xảy ra? Anh không hiểu nữa. Năm giờ tan sở, dắt xe ra cửa vừa nổ máy vừa nhìn màu nắng vàng, vụt chuyển sang bảy giờ.
Tự nhiên anh bị lấy cắp hai tiếng đồng hồ, ngày bỗng rút ngắn làm chao đảo hết mọi thói quen. Mọi thứ bỗng lộn tùng phèo lên. Theo thường lệ, tan sở anh cùng bạn bè vô quán ngồi lai rai tán gẫu, đành phải bỏ để về nhà trong khi vẫn chưa kịp chuẩn bị để thích ứng hoàn cảnh mới. Tắm rửa xong ra ngồi trước mâm cơm, vợ anh vô tư vừa ăn cơm vừa xem vô tuyến chương trình buổi tối bắt đầu bằng bản tin tức thời sự. Hạnh phúc gia đình ấm áp, tưởng như chuyện quá khứ, tương lai không có điều gì xen vô buổi cơm mất vui. Anh mặc dù biết vậy nhưng sự cố diễn ra không tài nào hiểu.
- Hồi sáu giờ chiều em ở đâu, làm gì?
Đang ăn nghe hỏi chị vội vàng để chén cơm xuống bàn, đôi mắt mở to ngạc nhiên.
- Có việc gì không anh. Đi làm về lo giặt giũ, cơm nước không muốn kịp. Đâu như anh. Sao anh lại đi hỏi vậy, ai đã nói điều gì sau lưng - chị ngơ ngác.
Chẳng những anh không trả lời, thỉnh thoảng lắc lắc đầu như cố xua đuổi ý nghĩ nào đó. Không thể có chuyện thời gian lựa anh làm đối tượng bước nhảy vọt, cần phải kiểm chứng thêm. Anh đứng dậy bấm số điện thoại gọi quán nhậu Hai Lúa, quán mà anh hay ghé mỗi chiều.
- Alô, tôi đây. Chiều nay quán có đông khách, phe nhà mình có đủ mặt không anh Hai?
Anh sợ hỏi đột ngột nên làm một đường vòng vo, vợ anh tò mò theo dõi lắng nghe hai người đàn ông chuyện trò, không biết bên kia đầu dây nói gì, anh gật đầu ừ, à. Rồi từ ngạc nhiên này chuyển sang ngạc nhiên khác. Bỗng dưng anh hỏi bên kia: “Vậy là sáu giờ anh không có đi đâu”. Cũng giống câu hỏi mà anh đã hỏi chị.
Bấy nhiêu đã đủ không cần phải kiểm chứng thêm. Phần vợ anh đang nghi ngờ bối rối, từ từ anh mới giải thích được. Nói ra sớm cô sẽ quýnh quáng lên chạy đi hỏi han kiếm thuốc cho anh uống hoặc là kêu đi khám bệnh. Chắc chắn không tránh khỏi việc bác sĩ ghi vô sổ khám bệnh của anh hai chữ tâm thần. Nói ra sớm càng rối hơn, chi bằng anh bình tĩnh nghĩ ra cách thích ứng, nhất là mối quan hệ với bạn bè.
Làm sao đây thói quen mỗi chiều anh và bạn bè không hẹn mà gặp nhau ở quán nhậu. Vừa nâng ly vừa chuyện trò, những câu chuyện thời tiết, thời sự, chuyện người mập nhịn ăn cho ốm. Bà trưởng ban một cơ quan đít vốn teo ngắt vụt đi Sài Gòn bơm mông hay là độn mông gì đó. Rồi cả bàn nhậu xúm nhau cười nâng ly bia một thứ thuốc vui, buổi chiều xế muộn qua lúc nào không hay, đến giờ chia tay về nhà với vợ con. Đột ngột vắng mặt anh. Bạn bè rồi sẽ buồn sẽ dần quên anh... Hóa ra buồn vui, trí nhớ gắn liền với thời gian, vậy anh phải tập quên trước khi bạn bè quên mình.
Vậy là anh giải quyết xong một chuyện. Riêng anh sắp xếp như thế nào khi anh một ngày được rút ngắn chỉ còn có 22 tiếng đồng hồ, trong khi thời gian là vàng bạc. Từ lâu khoa học đã tính kỹ, con người sống đến 80 tuổi, phải bỏ ra bao nhiêu năm dành cho những khoản ăn, ngủ, đi chơi, chuyện trò, vệ sinh.
Chuyện này anh học được ở trong quán. Anh cảm thấy thấm thía, con người sau khi bỏ ra hết, thời gian dành cho sống làm việc chẳng được bao nhiêu. Tuy là ngày làm việc tám tiếng, trừ ra các khoản hút thuốc, uống nước, đọc tài liệu..., chính thức làm việc chừng năm tiếng là nhiều. Quên, đời con người còn một khoảng rất là vất vả, rất cực. Người bạn nêu ra vấn đề theo cười tủm tỉm để bàn nhậu chờ đợi rồi mới lật ngửa lá bài. 80 năm đời người, từ lúc mới phát dục, người có ba ngàn lần tình tang, ai vượt qua con số đó thì phải hết sớm, chưa đủ thì vẫn tiếp tục đến già.
Nhân con số kia với số phút, thành ra đời người phải bỏ ra bốn năm nằm suốt trên giường tình tính tang không được phép xuống đất, không ăn, không uống. Anh phản đối, lẽ nào nhiều vậy. Người bạn cười lớn, mày thử lấy giấy viết ra tính coi. Anh không dám tính nhưng anh tin chắc là đúng, bởi vì khoa học việc nào cũng phải cụ thể.
Qua ngày hôm sau anh đã chuẩn bị tư thế bước sang cuộc đời mới. Buổi sáng trôi qua bình thường. Cho đến buổi trưa anh bắt đầu hồi hộp cho đến chiều chuông reo vang tan việc. Vẫn màu nắng vàng tươi óng ánh như sắc lại kết tinh những tinh thể lóng lánh. Dấu hiệu bao bước nhảy thời gian tới, anh lên xe chạy thẳng về nhà.
- Sao hôm nay về sớm vậy anh. Vợ anh hỏi. Anh ừ cho qua, bụng hồi hộp chờ đợi nhưng sao đồng hồ vẫn chạy bình thường. Anh vẫn tiếp tục bình tĩnh chờ đợi, rồi không có việc gì làm anh xuống bếp ngồi bên vợ lặt rau. Chị lẳng lặng bên anh, sau đó chị như thu hết can đảm phát biểu:
- Phải chi chiều nào ông cũng ở nhà, vợ chồng vui biết mấy.
Thời gian chầm chậm trôi không có điều gì xảy ra. Vậy là thỉnh thoảng có trục trặc gì đó, thời gian làm một bước nhảy vọt rồi tự điều chỉnh. Nhưng qua đó anh khám phá ra những bí mật của thời gian. Trước hết là phải quên nó đi. Tỉ như ai cũng chết, cũng bị lãng quên, vậy thử quên nó đi, sống chết trở thành một, vậy là không lệ thuộc thời gian. Một ngày có 24 tiếng đồng hồ anh vẫn bối rối thấy ngày trôi qua rất nhanh. Ngày rút ngắn còn 22 tiếng thấy vẫn đủ. Đấy là bí mật lớn của thời gian.
Truyện ngắn 1.197 chữ của NGÔ KHẮC TÀI
Theo Vietbao, Tuoi Tre Online.